Trước
Sau

Chương 462

Tam thập lục trọng điệp lãng?

Tông Duyên bi phẫn nhìn ba người trước mắt. Trong ba người này, mắt Hầu Phí đầy vẻ châm chọc, còn trong mắt Hắc Vũ lại lộ ra ngọn lửa phẫn nộ, chỉ có nét mặt Tần Vũ là bình tĩnh.“Lần này còn có thể giữ được tính mạng không?” Tông Duyên đã bắt đầu tuyệt vọng, ngẩng đầu nhìn Tần Vũ.

Trong lòng Tông Duyên hiểu rõ, sở dĩ lần này mình không thể dùng tốc độ để đào tẩu là vì Tần Vũ. Mặc dù cho đến giờ, hắn cũng không hiểu Tần Vũ dùng thủ đoạn gì để làm cho không gian áp bức hắn, nhưng trong lòng Tông Duyên không khỏi càng thêm kiêng kỵ gã Tần Vũ này. Phi thăng mấy trăm năm, đã có thể sánh với cửu cấp tiên đế. Sau đó Tần Vũ biến mất hơn ba ngàn năm, thành tựu của hơn ba ngàn năm đó, chỉ tưởng tượng cũng khiến người ta cảm thấy kinh hãi.

-Đại ca, tên Tông Duyên này có thể làm bất cứ việc gì, phàm ai cản trở hắn, hắn đều vô tình đối phó. Không phải gã Ngao Khô đó đã nói sao, Tông Duyên căn bản là một kẻ tuyệt đối ích kỷ, mọi việc đều hoàn toàn lấy hắn làm trung tâm. Tên khốn, một bổng của đệ sẽ đập tan linh hồn của hắn.

Hầu Phí hung hăng trừng trừng nhìn Tông Duyên, hắc bổng nọ như có vẻ đang chuẩn bị giáng xuống.

Trong lòng Tông Duyên nhất thời chấn động. “Phải chết sao?” Thoáng chốc Tông Duyên nhớ lại tất cả những kinh lịch của đời mình. Đạo lý làm người của Tông Duyên chính là có thể phụ người chứ không để người phụ hắn. Mọi thứ, mọi người chống đối hắn đều là sai, là địch nhân. Đến giờ Tông Duyên mới cảm thấy thất vọng: “Nếu ta chết, có lẽ sẽ chẳng ai thương tâm.” Tần Vũ và Hắc Vũ lại nhìn nhau, Tần Vũ lên tiếng:-Tông Duyên, ta cho ngươi một cơ hội.

Tiếng của Tần Vũ bỗng chốc khiến cho ánh mắt Tông Duyên sáng rực lên. Ngẩng đầu lên nhìn Tần Vũ, thấy y lộ vẻ tươi cười, hắn lại cảm thấy nhục nhã, khẽ vênh mặt lên, lạnh lùng nói: -Tần Vũ, muốn giết cứ giết, ngươi bỏ ý nghĩ muốn làm nhục ta đi.

398 words
Trước
Sau
Tinh Thần Biến - Chương 462: Tam thập lục trọng điệp lãng? — Mê Tiên Hiệp