Chương 452
Hồi hương
Nhìn thấy ba chữ này cả người Tần Vũ phảng phất như bị sét đánh trúng vậy, trong đầu bỗng chợt lóe lên một bức tranh, cảnh lúc nhỏ khổ cực tu luyện, cảnh cùng đại ca, nhị ca ở trong suối nước nóng tán gẫu vô cùng vui vẻ, cảnh lúc ở cùng với phụ vương…
Về nhà!
Tần Vũ như cảm thấy cả linh hồn mình đang rung động, hai chữ về nhà làm cho tâm cảnh vốn bình lặng của Tần Vũ không ngừng dậy sóng, Tần Vũ căn bản không thể áp chế được sự xúc động này.– Phúc bá, người nói chỉ cần đi vào là sẽ đến được không gian vũ trụ đó phải không? Tần Vũ hỏi.– Đúng, sao hả? Ngươi muốn vào sao?
Phúc bá nhìn biểu hiện của Tần Vũ không do dự hỏi.
Tần Vũ thở dài: – Tử Huyền tinh là nơi mà ta sinh sống từ khi còn nhỏ, bây giờ cho dù ta đã có thực lực đủ để xé rách không gian, nhưng chế tạo ra một thông đạo để tự mình trở lại phàm nhân giới thì ta vẫn chưa có thực lực đó.– May thay, Xa Hầu tiền bối đã luyện chế được thông đạo này
Giờ đây Tiềm Long đại lục nơi cư trú của phàm nhân đã xuất hiện sự thống nhất hiếm có.
Đường triều đế quốc!
Đường triều đế quốc, khai quốc hoàng đế là Lí Thế, chém giết nửa đời cuối cùng đã gần như thống nhất Tiềm Long đại lục. Chỉ trừ cấm khu của nhân loại “Hồng hoang”, đó là địa bàn của yêu thú.
Đường triều đế quốc khai quốc cho đến nay đã hơn hai trăm năm, bây giờ phồn hoa vô cùng. Bởi vì chẳng có một kẻ địch nào, khiến cho cả tầng lớp quý tộc trong đế quốc trở nên vô cùng sung túc, truy cầu hưởng thụ, truy cầu mĩ nhân, truy cầu trường thọ…
Điều này khiến cho người tu chân càng được người người tôn sùng.…….
Đường triều quốc, Nghiễm Lăng thành.
Nghiễm Lăng thành là một trong những thành trì nổi tiếng nhất của Đường triều. Nơi này nổi tiếng nhất là mĩ nữ cùng thức ăn ngon, mĩ nữ thì hấp dẫn rất nhiều tài tử, còn món ngon lại càng hấp dẫn giai cấp quý tộc. Bởi vậy sự phồn thịnh của Nghiễm Lăng thành chẳng cần nói nhiều.
Vào lúc xế chiều, phố lớn ngõ nhỏ của Nghiễm Lăng thành đều treo cao đèn lồng, đêm đến cũng là lúc phồn hoa nhất của Nghiễm Lăng thành. Trên đường người đi kẻ lại, không ít người trên người mặc áo gấm, sau lưng là người hầu.– Lão gia, hôm nay chúng ta đi đâu ạ?
Một tên hầu cung kính hỏi.
Lão gia này có cái bụng thiệt to, ngón tay trỏ đánh một vòng rồi khẽ cười nói: – Hôm nay thì đi “Nguyệt hoa phảng” đi.– Dạ lão gia. Tên hầu cung kính nói.
Bỗng nhiên vào lúc này một ánh hào quang từ trên phóng xuống, là một thanh kiếm sắc bén!
Lão gia bụng bự sắc mặt liền đổi, hít liền một hơi, cái bụng to bổng hóa nhỏ lại, quyền phải của lão gia bổng đỏ lên, mang theo kình phong mạnh mẽ, một quyền của lão gia đánh ra.
Tâm niệm truyền âm, là Mặc Kì Lân, chỉ có linh thú “Mặc Kì Lân” có liên hệ cùng với linh hồn của Tần Vũ mới có thể biết Tần Vũ đến.– Mặc Kì Lân, ngươi đem tin tức ta trở về nói với nhị ca ta rồi sao? Tần Vũ tâm niệm truyền âm hỏi.