Chương 438
Tha khiếu ‘Tả Thu Mi
Lưu Tinh Lệ trong đầu Tần Vũ tỏa ra vô tận lục sắc quang mang, che hết tầm mắt, lục sắc quang mang bao trùm hết thảy. Tiếp theo Lưu Tinh Lệ bắn ra thất thảy quang mang tiến nhập linh hồn kim đan Tần Vũ.
Theo thất thải quang mang tiến vào linh hồn kim đan Tần Vũ, thế nhưng Lưu Tinh Lệ lại giảm tốc độ xuống.
Đang lúc linh hồn kim đan Tần Vũ hấp thu thất thải quang mang, ý thức Tần Vũ lâm vào một tràng cảnh đặc thù.
Khôn cùng rộng lớn hải thủy.
Tần Vũ giờ khắc này phảng phất giống như một giọt hải thủy, dung nhập với khôn cùng rộng lớn hải thủy, cảm thụ rộng lớn mênh mông hải dương khi thì bình lặng, khi thì khởi xuất phẫn nộ sóng to gió lớn, cảm thụ hải dương vô tận thâm trầm. Không biết qua bao lâu, Tần Vũ thậm chí cho rằng chính mình cũng là một giọt nước trong đó. Đột nhiên, hải dương biến mất. Tần Vũ tiến nhập một không gian toàn thực vật, các chủng loại hoa cỏ, phẩm loại vô cùng nhiều, nhiều đến nỗi Tần Vũ không nói nên lời, mà Tần Vũ lúc này cũng là một bụi cỏ nhỏ bé trong đó.
Sinh trưởng, khô héo, sau đó lại nảy mầm tràn đầy sinh cơ, sau đó lại tiếp tục sinh trưởng, rồi khô héo…
Luân hồi. Chính là luân hồi.
Tại luân hồi, Tần Vũ đột nhiên cảm thấy xung quanh tràng cảnh lại biến hóa, lộ ra quang cảnh hư vô. Đây là thái không! Tần Vũ có thể gặp lại xa xa tinh thể, mặt trời nóng cháy, hành tinh hoang vu…
Một viên tinh thể vĩnh hằng giữa thái không, phảng phất vĩnh viễn không biến hóa một dạng.
Khi thì Tần Vũ trở thành một kiện giữa vô số binh khí, khi thì Tần Vũ trở thành một hạt tro bụi trong không khí, khi thì Tần Vũ bước vào vô tận hư không, khi thì Tần Vũ tiến vào khôn cùng biển lửa…
Tại mỗi một cảnh tượng huyền diệu, Tần Vũ không biết thời gian đã trôi qua được bao lâu. Phảng phất trôi qua mấy năm, một đạo âm thanh vang lên.– Hài tử, đây là trước khi chết ta đã lưu lại, trong đó hàm chứa những gì ta đối với vũ trụ không gian cảm ngộ, ngươi có thể cảm thụ được nhiều ít bao nhiêu thì cảm thụ. Ta Tả Thu Mi cả đời chưa có thu đệ tử, ngươi có thể xem như một đệ tử của ta. Bất quá ngươi phải nhớ kĩ, khi chưa hiểu được hết thảy những gì ta đã sở truyền, ngươi không cần nói với người khác tên của ta. Đệ tử của ta, hy vọng ngươi có thể so với ta dễ dàng hơn, so với ta hạnh phúc hơn…
Âm thanh trầm thấp ôn nhu khiến cho ý thức Tần Vũ phảng phất như bị thôi miên.