Chương 402
Linh Hồn
Đêm tối chậm rãi phủ xuống, năm tên cấm vệ thành một hàng hướng 'Lưu Viễn Ảo Trận' đi đến, trong năm tên cấm vệ này có hai người Tần Vũ và Hắc Vũ. Lưu viễn Ảo Trận, là một mê huyễn đại trận cực kỳ lợi hại, đại trận này chính là do bát cấp yêu đế Ngao Khô tự thân bố trí, với thực lực của Tần Vũ hoàn toàn không có cách nào cương ngạnh phá vỡ, vì vậy muốn cứu Bạch Hinh, bây giờ chỉ có cách giả mạo cấm vệ quân tiến vào. Hắc Vũ ánh mắt hướng về phía trung ương Lưu Viễn Ảo Trận thấy một trụ tử màu đen, trên trụ tử màu đen có một người bị treo lên.– Bạch Hinh tỷ. Hắc Vũ khẽ run.
Cho dù mái tóc dài tán loạn che kín khuôn mặt, cho dù tro bụi làm cho Bạch Hinh giống như tên khất cái tầm thường, Hắc Vũ dù nhìn từ xa, chỉ liếc mắt một cái, hắn đã nhận ra thân ảnh kia đúng là người trước đây rất quan tâm đến hắn – Bạch Hinh tỷ. – Tiểu Hắc, vẻ mặt tự nhiên lên, nhìn lung tung cái gì? Thanh âm Tần Vũ tại vang lên trong đầu Hắc Vũ.
Hắc Vũ giật mình tỉnh ngộ.– Tiểu Hắc, bộ dạng si ngốc như vừa rồi, rất dễ dàng làm cho người ta hoài nghi đó.”
Bạch Hinh lệ nhãn mông lung.– Tiểu Vũ, muội muội, ta cũng chỉ có thể giúp mọi người đến thế thôi. Bạch Hinh trong lòng trùng xuống, trong đầu nàng lại hiện lên ngày đó, nàng bị Ngao Khô bắt tại Hoàng thành, sau đó bị Bằng Ma Hoàng Tông Duyên triệu kiến. Một đại điện rộng lớn, phía trên đại điện là Bằng Ma Hoàng Tông Duyên thân thể hoàn toàn bao phủ trong kim sắc, phía dưới là Bạch Hinh quỳ phục, bên cạnh là Ngao Khô đứng cung kính.– Ngươi là Bạch Hinh? Thanh âm phảng phất như xuyên thấu qua linh hồn bình thường của nàng, làm cho cả người nàng run lên.
Quỳ trên mặt đất Bạch Hinh ngẩng đầu nhìn lên, nàng không thấy bộ dạng của Bằng Ma Hoàng, nàng chỉ nhìn thấy cặp mắt vô tình lạnh như băng. – Ta hỏi ngươi, ngươi không trả lời? Bằng Ma Hoàng thoáng cao giọng. – Tôi là Bạch Hinh. Bạch Hinh nói rất chậm và thấp, giọng có chút khàn khàn.
Bao phủ bên trong sắc vàng Bằng Ma Hoàng lạnh nhạt nói: – Bạch Hinh, hẳn là ngươi cũng biết cục diện của ngươi giờ phút này, cả linh hồn và thể xác của ngươi đều bị cấm chế, ngươi không có khả năng thoát, ta đã quyết định, đem ngươi treo trên cột đá màu đen tại đỉnh Hoàng Sư sơn, đợi ba huynh đệ Hắc Vũ đến đây. – Ngươi….! Bạch Hinh phẫn nộ căm tức Bằng Ma Hoàng, nhưng chính nàng lại cảm thấy Bằng Ma Hoàng phảng phất ở xa ngàn dặm, khoảng cách giữa họ quá xa vời.– Bây giờ ta muốn cùng ngươi thực hiện một giao dịch. Bằng Ma Hoàng thanh âm rất bình thản, tựa hồ không có sinh khí.
Bạch Hinh hất đầu quay sang một bên, căn bản không nhìn thấy ánh mắt của Bằng Ma Hoàng .– Bạch Hinh, cho dù ngươi không hợp tác, cũng không có cách nào chạy trốn, ta có thể treo ngươi lên cột đá tại đỉnh Hoàng Sư Sơn, ngươi hẳn có thể đoán được, Hắc Vũ ba huynh đệ sẽ tới cứu ngươi, đến lúc đó ta có thể giết cả ba người bọn họ, nếu bây giờ ngươi chịu giao dịch với ta, ta có thể cho ngươi một chút điểm lợi. Bằng Ma Hoàng thanh âm dường như có một tia tiếu ý.– Điểm lợi? Bạch Hinh động tâm, quay đầu nhìn về phía Bằng Ma Hoàng. Hiện nay Bạch Hinh sinh tử bất do kỉ, hoàn toàn nằm trong tay đối phương. Vậy làm gì có tư cách để giao dịch?– Ta muốn ngươi trở thành linh thú của ta, ta có thể hứa với ngươi… ta tuyệt đối không giết Hắc Vũ và Bạch Linh, được không? Bằng Ma Hoàng hạ giọng mang theo vẻ dụ hoặc. Bạch Hinh chấn động.
Trở thành linh thú của Bằng Ma Hoàng? Có thể cứu muội muội và Tiểu Vũ?
Bạch Hinh ngẩng đầu lên, ánh mắt trong suốt nhìn Bằng Ma Hoàng. Dù nàng nheo mắt lại cũng không thể nào thấy được gương mặt của Bằng Ma Hoàng: – Bằng Ma Hoàng, ngươi cho rằng dễ dàng lừa gạt tiểu nữ tử như thế hay sao? Ngươi hao phí biết bao khí lực, không phải là vì muốn giết Tiểu Vũ hay sao? Bây giờ, lại nói không giết. Ta không cho rằng ta trở thành linh thú đối với ngươi có bao nhiêu chỗ tốt. – Không, ta chỉ nói không giết hai người là Hắc Vũ và Bạch Linh, người ta muốn giết là lão đại Tần Vũ, đó mới là mục tiêu của ta,… Ta đuổi giết Hắc Vũ cũng vì mối quan hệ của hắn với Tần Vũ. Bằng Ma Hoàng lạnh nhạt nói. Lúc này Bạch Hinh đột nhiên đại ngộ.
Nàng tự thấy, kể cả Hắc Vũ cũng nghi hoặc tại sao Bằng Ma Hoàng muốn đuổi giết Hắc Vũ, Hắc Vũ dù sao với Bằng Ma Hoàng không cừu không oán. Bây giờ nàng mới hiểu Bằng Ma Hoàng muốn giết Hắc Vũ cũng bởi vì đại ca của hắn, “Tần Vũ”. – Bạch Hinh, ngươi có đáp ứng không?