Chương 400
Thông cáo thiên hạ
Vừa trải qua một trận chém giết của các đế cấp cao thủ, trong phương viên gần trăm dặm của chiến trường đều bị hoá thành phế khu, còn trên bầu trời chiến trường đang có hai người lăng không đứng đó, chỉ một lát, lại có hai người nữa đột ngột xuất hiện bên cạnh.“Phượng Vĩ Hạc” Bạch Phượng, “Thanh Hoả Ưng” Lưu Đồ, “Song Thủ Long Thứu” Ngao Khô. Ba người này chính là ba đại cao thủ dưới trướng Bằng Ma Hoàng, địa vị chỉ dưới Bằng Ma Hoàng, còn hiện tại Hoàng Giả của phi cầm nhất tộc cùng ba đại cao thủ này đồng thời tụ tập trên bầu trời Hắc Ô Thành.– Bệ hạ.
Ngao Khô và Bạch Phượng hai người cung kính khom người nói, hai người bọn họ không còn dấu vết của sự cao ngạo, trên khuôn mặt chỉ là sự cung kính, thậm chí còn có một tia lo lắng sợ hãi.
Bên cạnh Bằng Ma Hoàng chính là “Thanh Hoả Ưng” Lưu Đồ yêu đế, Lưu Đồ yêu đế thân mang thanh sắc chiến khải, trong mắt thỉnh thoảng loé lên chiến ý ngông cuồng, chỉ là khi ở bên Bằng Ma Hoàng, khí thế của hắn hoàn toàn thu liễm lại.
Đứng ở giữa chính là Hoàng Giả của phi cầm nhất tộc Bằng Ma Hoàng.
Bằng Ma Hoàng Tông Duyên, bổn thể chính là Kim Sí Đại Bàng Điểu, thực lực bát cấp yêu đế. Tuy nhiên Bằng Ma Hoàng có truyền thừa bảo vật, một mình có thể dễ dàng đánh bại ba đại cao thủ dưới tay mình.
Bằng Ma Hoàng, từ đầu đến chân đều là kim sắc, kim sắc trường bào, kim sắc chiến ngoa (giày), kim sắc hoàng quan (nón kiểu hoàng đế). Cặp mắt lạnh lẽo không chứa chút cảm tình nào, quét qua hai người Bạch Phượng, Ngao Khô ở trước mặt.– Bệ hạ, thần và Ngao Khô không tưởng được ba người Hắc Vũ, thực lực không ngờ mạnh như vậy, chúng thần luôn kéo dài thời gian, nhưng Tần Vũ kia cuối cùng cũng phát hiện được ý đồ của chúng thần, ba người bọn chúng cũng bỏ chạy rồi. Bệ hạ, lần này thần và Ngao Khô làm việc bất lực, thỉnh bệ hạ trách phạt.
Tông Quật gật đầu cười nói: – Bệ hạ, bệ hạ chắc cũng biết thần và ba huynh đệ Tần Vũ có chút quan hệ, cũng đã từng nhận qua ân tình của sư môn trưởng bối bọn họ, bọn họ thỉnh tôi giúp đỡ, thần nợ người nhân tình sao có thể không giúp? Lần này, coi như là thần hoàn trả bọn họ ân tình. Hơn nữa bất quá một Bạch Hinh mà thôi, yêu vương nho nhỏ, tặng cho bọn họ thì có gì đâu.– Bạch Hinh đích xác không quan trọng, nhưng mà!
Thanh âm Bằng Ma Hoàng đột nhiên lạnh hẳn xuống, một cỗ khí thế khủng khiếp ép cho tim Tông Quật chìm xuống: – Nhưng mà Hắc Vũ kia lại rất quan trọng, ta nhất định phải khiến Hắc Vũ chết, ta nhất định muốn hắn chết, ngươi hiểu không?
Thanh âm nghiến răng nghiến lợi, khiến trong lòng Tông Quật run lên.
Thanh âm Bằng Ma Hoàng chậm lại: – Tông Quật, ngươi nên biết ta đối với ngươi là vô cùng xem trọng, ngoại trừ ta ra, ngươi là Kim Sí Bằng Vương duy nhất của Bằng tộc ta, ta không muốn vị trí Bằng Ma Hoàng đời kế tiếp bị “Ám Điện Bằng Vương” đoạt được.
Phi cầm nhất tộc tổng cộng có bốn loại siêu cấp thần thú, phượng hoàng, thất thải khổng tước (khổng tước bảy màu), cùng hai loại siêu cấp thần thú của Bằng tộc — Kim Sí Bằng Vương, Ám Điện Bằng Vương. Mỗi một đời Bằng Ma Hoàng khẳng định là một trong Kim Sí Bằng Vương hoặc Ám Điện Bằng Vương.– Ta Kim Sí Bằng Vương, do vậy đối với ngươi đặc biệt chiếu cố, nhưng ngươi đừng nghĩ ta sẽ không giết ngươi, cảnh cáo ngươi một lần, nếu như lại có một lần phản lại ý nguyện của ta, ta tình nguyện để Ám Điện Bằng Vương trở thành Bằng Ma Hoàng đời kế tiếp, cũng nhất định sẽ giết ngươi, ngươi nghe rõ chưa? Mục quang Bằng Ma Hoàng vẫn vô tình như cũ.– Vâng, bệ hạ.
Tông Quật trong lòng kinh hãi, hắn đối với tính cách Bằng Ma Hoàng đời này hiểu rất rõ, một khi phản lại ý nguyện nhất định sẽ giết chết, lần này bởi vì Tông Quật là siêu cấp thần thú Kim Sí Bằng Vương (Kim Sí Đại Bàng Điểu), địa vị tôn quý, thêm vào bản thể giống hệt Bằng Ma Hoàng, Bằng Ma Hoàng mới chỉ cảnh cáo một lần.– Bạch Phượng. Bằng Ma Hoàng nhìn hướng Bạch Phượng.– Có thuộc hạ. Bạch Phượng cung kính nói.
Bằng Ma Hoàng hạ lệnh: – Ba người Tần Vũ kia đối với Bạch Hinh rất xem trọng, ta mệnh lệnh ngươi thông cáo thiên hạ, sáu tháng sau, tại Hắc Ô Tinh trên “Hoàng Sư Sơn” xử quyết Bạch Hinh.
Tông Quật trong lòng chấn động.
Xử quyết Bạch Hinh? Còn thông cáo thiên hạ? Không phải rõ ràng muốn hấp dẫn mấy người Tần Vũ đến sao?
Bằng Ma Hoàng tiếp tục nói: – Trong sáu tháng này, cấm chế công lực của Bạch Hinh, hơn nữa đem trói trên đỉnh Hoàng Sư Sơn, Ngao Khô, do ngươi dẫn theo ba yêu đế, lại mang một tổ cấm vệ đến trông coi. Đồng thời ở xung quanh nơi trói Bạch Hinh, bố trí “Lưu Viễn Ảo trận”.– Bạch Phượng phụ trách đem tin tức này truyền ra ngoài, phải khiến mọi người đều biết. Ngao Khô phụ trách bố trí “Lưu Viễn Ảo trận” cùng với trong coi xung quanh Bạch Hinh, một khi ba người Hắc Vũ xuất hiện, liền lập tức thông tri cho ta. Mục quang Bằng Ma Hoàng quét qua.
Bạch Phượng và Ngao Khô đều khom người. – Thuộc hạ lĩnh mệnh!