Chương 387
Nhất quyền
Giờ khắc này Tần Vũ quỵ trên mặt đất, hai tay chống xuống, máu tươi từ trong miệng phun ra.“Phốc!”Máu tươi từ trong miệng Tần Vũ liên tục trào ra.
Vừa rồi dưới sự công kích của Vô Song Cảnh kiếm, không gian cũng sinh ra một cái khe. Thần khí chiến y Hắc Ngưng Tuyết của Tần Vũ cũng bị phá hủy. Cả đan điền của Tần Vũ cũng bị Vô Song Cảnh kiếm đâm vào. Còn có không ít luồng kiếm khí kinh khủng từ Vô Song Cảnh kiếm phát ra khắp bốn phương tám hướng.
Nếu trong đan điền của Tần Vũ là nguyên anh, thì lúc này hắn phải chết tất không thể nghi ngờ. Dù sao lực phòng ngự của nguyên anh quá yếu.
Không gian trong đan điền, nói lớn thì cũng là lớn vô cùng, nói nhỏ thì cũng rất nhỏ. Trên thực tế đây chính là một bộ phận trong cơ thể Tần Vũ. Trung tâm đan điền của Tần Vũ là Hắc Động đang bị hai đạo kiếm khí công kích.
Hắc Động của Tần Vũ trực tiếp đem hai đạo kiếm khí thôn phệ ( cắn nuốt ). Lượng kiếm khí trong cơ thể Tần Vũ bộc phát cực nhiều, cũng chỉ vì Vũ Hoàng muốn một kích tất sát Tần Vũ nên khi công kích đã gia tăng lượng kiếm khí. Do đó, trên thực tế lực công kích cũng không mạnh. Đối với nguyên anh thì có lẽ đã bị phá hủy. Nhưng trong đan điền của Tần Vũ là Hắc Động nên không bị ảnh hưởng nhiều.
Chỉ là khi Vô Song Cảnh kiếm xuyên qua đan điền Tần Vũ, thoáng làm cho Hắc Động chấn động. May mắn Vô Song Cảnh kiếm không có đâm vào vị trí “đan điền Hắc Động”. Nếu mặt trước bị đâm trúng, mười phần hết tám, chín phần sẽ hỏng.
Sinh mệnh nguyên lực cực nhanh chữa trị vết thương trong cơ thể Tần Vũ.– Nếu trong đan điền của ta chính là nguyên anh, lúc này đây ta thật sự đã chết.
Hắn phẫn nộ chỉ tay về phía Vũ Hoàng:– Vũ Hoàng, ngươi nghĩ Tần Vũ ta là cái gì? Ta căn bản không muốn kết thù oán với ngươi, song ngươi không ngừng truy sát ta đoạt bảo. Là do ngươi bức ta.– Ta, Tần Vũ xin lập thệ, sẽ có ngày ta phải giết ngươi. Ta và ngươi không chết không ngớt.
Tần Vũ chỉ tay về phía Vũ Hoàng, tiếng cuồng nộ vang lên giữa thiên địa.– Ta và ngươi không chết không ngớt.
Thanh âm không ngừng vang vọng khắp nơi.– Không chết không ngớt? Hừ, vậy ngươi nhất định phải chết.
Thân hình Vũ Hoàng hóa thành tia chớp.– Dừng tay!
Đột nhiên hai tiếng gầm vang lên, trong tiếng hét ẩn chứa năng lượng bá đạo. Vũ Hoàng sắc mặt biến đổi, hai người vừa đến đều mặc kim sắc trường bào. Một người là Kim Phát nam tử, một người là Bạch Phát lão giả.– Long Hoàng.
Vũ Hoàng và Huyền Đế sắc mặt đều đại biến.
Long Hoàng nhìn thoáng quá thân người Tần Vũ, thấy thần khí chiến y bị phá hủy cùng với vết máu trên miệng, lập tức quay đầu nhìn Vũ Hoàng, trong mắt xuất hiện một tia lãnh sắc.– Phong Vũ! Ngươi truy cùng đuổi tận, không phải quá đáng lắm sao?
Vũ Hoàng cười lạnh nói:– Long Hoàng. Chẳng lẽ vừa rồi ngươi không nghe Tần Vũ nói với ta “không chết không ngớt”?– Tần Vũ, ngươi không sao chứ?
Ngao Vô Danh tiến sát đến Tần Vũ.– Không có việc gì, chỉ là thần khí chiến y bị phá hủy.
Tần Vũ tháo thần khí chiến y trên người xuống, sau đó thu vào Diễm Huyền chi giới. Kế đó trực tiếp dùng Hắc Động ngưng tụ thành một bộ trường bào.– Ha, ha!
Long Hoàng giận dữ cười nói:– Phong Vũ, ta cho tới bây giờ cũng không nghĩ ngươi không biết xấu hổ. Vừa rồi Tần Vũ nói gì ta nghe được hết. Ngươi ba, bốn lần chủ động đuổi giết Tần Vũ, chủ động công kích. Tốt, ngươi hủy diệt của Tần Vũ một bộ thần khí chiến y, ta cũng sẽ bắt ngươi bồi thường.
Khí thế trên người Long Hoàng bắt đầu tỏa ra.
Long Hoàng muốn động thủ.
Nhìn thấy tình cảnh này, Ngao Vô Danh cũng lộ ra sắc mặt vui mừng. Quay về nhìn Tần Vũ nói:– Tần Vũ, phụ hoàng ta đã ra tay. Yên tâm, Vũ Hoàng tuyệt đối đánh không lại.