Chương 359
Nhất chỉ
Trụ sở Băng Phong Tông nơi trung ương Băng Hoàng thành, tuy vậy người ngoài không thể bước vào trong Băng Phong Tông vì bên ngoài Băng Phong Tông có đại trận bảo vệ tông phái. Phía ngoài Băng Phong Tông quanh năm có sương mù màu bạc trôi lững lờ, từ bên ngoài nhìn vào chỉ thấy được tượng băng nơi cao nhất.
Từng bạch y thân ảnh đi xuyên vào trong Băng Phong Tông, cả Băng Phong Tông tràn ngập sự vui mừng.
Tại nơi ở của khách khứa Băng Phong Tông.– Vũ Phạm đạo huynh.
Ngọc Thanh Tử toàn thân mặc thanh sắc trường báo, trêm mặt khẽ mỉm cười, – Băng Nhàn có thể đạt tới nhất cấp Tiên đế trong thời gian ngắn như thế, xem ra tiền đồ của cháu Băng Nhàn thật là xán lạn.
Trên mặt Vũ Phạm tiên đế không khỏi có tiếu dung.
Ngọc Thanh Tử nhìn thấy cảnh này cười thầm: – “Rất nhiều người truyền ngôn nói Vũ Phạm tiên đế chính là cha đẻ của Băng Nhàn, xem ra “không có lửa làm sao có khói”.”Tông chủ Băng Liên tiên đế của Băng Phong Tông thân là nữ tử tịnh không có chồng.
Tần Vũ khẽ nhếch mép!
Tần Vũ biết rõ uy lực của Phá Không chỉ, gần bằng với một kiếm do Phá Thiên thần kiếm đánh ra lúc cận chiến. Phá Không chỉ chỉ là ngưng tụ năng lượng mà thôi, nhờ vào sự gia tốc của hắc động, thêm vào đó là lí giải của Tần Vũ đối với không gian, có thể đạt được uy lực như thế đã là không tầm thường rồi.
Chỉ là….
Công kích mạnh nhất của Tần Vũ tịnh không phải là cái này.
Ngọc Thanh Tử thấy có Vũ Phạm tiên đế, Băng Liên tiên đế xuất hiện trong lòng cũng thấy yên ổn nhiều hơn, liền đứng bên cạnh Vũ Phạm tiên đế lạnh lùng quát Tần Vũ:– Ngươi là người nào, ta với ngươi có cừu oán gì, vì sao ngươi muốn giết ta?– Cừu oán gì à? Lúc ngươi chết sẽ biết thôi.
Tần Vũ cười lạnh.– Nói mà không biết ngượng (cái này ta vẫn gọi là “nói mà không thấy mép giật giật”, kaka, đùa thôi – Halos).
Vũ Phạm tiên đế lạnh lùng nói, – Ta thấy ngươi cũng là cao thủ cấp Tiên đế, không muốn làm tổn thất ngàn vạn năm tu luyện của ngươi,nếu ngươi đem sự tình nói rõ ra ta có thể làm người hòa giải để tiêu trừ ân oán giữa ngươi và Ngọc Thanh Tử.
Muốn đạt đến cấp Tiên đế, rất khó.
Hơn nữa, cao thủ cấp Tiên đế cũng chỉ kết giao với cao thủ cấp Tiên đế, giết chết một người nói không chừng sẽ kéo cả một đoàn Tiên đế ra tay.
Vì thế đối với Tiên đế lúc bình thường nếu ân oán có thể giải quyết hòa bình thì đều làm thế.– Hòa giải?
Tần Vũ nghe Vũ Phạm tiên đế nói trong lòng lửa giận càng thiêu đốt.
Hòa giải có thể làm cho đồ đệ duy nhất của mình sống lại không?
Vũ Phạm tiên đế, Ngọc Thanh Tử, Băng Liên tiên đế nhìn Tần Vũ trầm mặc, đều yên lặng chờ Tần Vũ hồi đáp. Nếu có thể không động thủ thì thôi, hơn nữa một kích Phá Không chỉ của Tần Vũ vừa rồi cũng đã thể hiện thực lực.– Hưu!
Thân hình Tần Vũ đột nhiên xông về phía trước.– Tự tìm đường chết.
Vũ Phạm tiên đế cũng xông về phía Tần Vũ, ông nhìn thấy động tác của Tần Vũ dĩ nhiên biết Tần Vũ đã quyết định… không phải ngươi chết thì là ta chết.
Cùng ở dưới quyền Vũ Hoàng, Vũ Phạm tiên đế sao lại không giúp Ngọc Thanh Tử được?– Lên.
Ngọc Thanh Tử, Băng Liên tiên đế sắc mặt đầy lạnh lẽo, đồng thời công kích Tần Vũ.
Chưởng phải của Vũ Phạm tiên đế tán phát ra kim quang mát mắt, phù triện ấn văn thần bí hiện lên trên chưởng phải, trong đó ẩn chứa lực lượng làm người ta sợ hãi, “Thiên Phạm ấn quyết”, tuyệt kĩ thành danh của Vũ Phạm tiên đế.
Còn ngón trỏ của Tần Vũ dĩ nhiên là chỉ về phía Vũ Phạm tiên đế.
Vũ Phạm tiên đế đã nếm qua mùi vị của Phá Không chỉ, biết một chỉ đó của Tần Vũ có uy lực mạnh mẽ, không khỏi đề cao công kích của mình lên mức lớn nhất, nhất thời quang mang trên chưởng phải của Vũ Phạm tiên đế thậm chí còn chói lòa hơn cả thái dương.
Một chưởng!
Một chỉ!
Một chưởng đối một chỉ, ai mạnh ai yếu?– Bồng!
Thật quái dị, trong sát na giao thủ, cánh tay Tần Vũ hất lên, ngón tay lại không đối công với thủ chưởng của đối phương mà để một chưởng của đối phương công kích vào ngực mình. Vũ Phạm tiên đế tuy ngạc nhiên trong lòng nhưng phát nộ:– Dám ngạnh tiếp một chưởng của ta, muốn chết!
Kim sắc thủ chưởng trầm trọng đập vào ngực Tần Vũ, toàn thân Tần Vũ theo chưởng lực vẽ thành một đường vòng cung xông về phía Ngọc Thanh Tử.– Làm sao có thể?
Vũ Phạm tiên đế hết sức khó tin, lúc đầu tiếp một chỉ của Tần Vũ ông biết thực lực của Tần Vũ, ông căn bản không tin đối phương có thể ngạnh tiếp một chưởng của mình mà không chết.
Sắc mặt Tần Vũ đanh lại, thương thế nơi ngực cơ hồ trong chớp mắt đã được sinh mệnh nguyên lực chữa trị.
Lúc dùng thân thể đón một chưởng đó hắc động trong thể nội Tần Vũ dĩ nhiên đã quay ngược lại, lấy Tần Vũ làm trung tâm, không gian chung quanh chấn động, một đạo kim sắc tàn ảnh có tốc độ đạt đến mức khủng bố xuyên qua hắc động, men theo ngón trỏ của Tần Vũ bắn ra.
Trong đình viện.
Tần Vũ cơ hồ vừa chịu một chưởng, toàn thân liền chỉ ngón trỏ về phía Ngọc Thanh Tử, kim sắc tàn ảnh bắn ra với tốc độ kinh nhân, vạch nên một quỹ tích kì diệu.
Phá Không chỉ!
Lúc ngón trỏ chỉ về phía Ngọc Thanh Tử, Tần Vũ nhắm chặt hai mắt, ý thức hoàn toàn không chế quỹ tích của Phá Không chỉ.
Lúc đó… linh hồn của Tần Vũ cảm thấy rõ ràng sự ba động của vũ trụ không gian, Phá Không chỉ của Tần Vũ cũng hòa theo ba động, uy lực của Phá Không chỉ đã đạt đến mức lớn nhất —Ngọc Thanh Tử hất kiếm muốn chặn lại!– Bồng!
Kim sắc tàn ảnh sượt qua cực phẩm tiên kiếm, bắn xuyên qua bụng Ngọc Thanh Tử.
Quá nhanh!
Nhanh đến mức tiên kiếm của Ngọc Thanh Tử căn bản không thể tiếp xúc với Phá Không chỉ, Phá Không chỉ trực tiếp bắn xuyên qua cực phẩm tiên khí chiến y trên người Ngọc Thanh Tử đồng thời bắn xuyên nguyên anh của Ngọc Thanh Tử.– Ngọc Thanh Tử, còn nhớ đêm nọ ở Phong Nguyệt tinh không, đêm đó người của ngươi giết đồ đệ của ta, còn hôm nay, ta giết ngươi, ngươi đừng lo, không chỉ mình ngươi đâu, gã Tiềm Khải tiên đế kia cuối cùng cũng sẽ có một ngày theo bồi tiếp ngươi.
Lúc linh hồn bắt đầu tan ra, truyền âm của Tần Vũ vang lên trong đầu Ngọc Thanh Tử.– Ngươi là…
Ngọc Thanh Tử trợn trừng hai mắt, sau đó thân hình mềm oặt ngã xuống.
Ngọc Thanh Tử chết ngay tại trường!
Lạnh lùng nhìn Ngọc Thanh Tử chết không nhắm mắt một cái, trong lòng lại nhớ tới Liễu Hàn Thư:– “Đồ đệ ngốc, ba Tiên đế đêm đó đều phải bồi táng cho con, không kẻ nào có thể thoát được, hiện tại… chỉ còn lại một tên thôi.”Toàn thân Tần Vũ liền đó biến mất tại trường.
Băng Liên tiên đế, Vũ Phạm tiên đế nhìn Ngọc Thanh Tử ngã xuống, Tần Vũ biến mất đều khẽ giật mình, chỉ phút chốc hai người liền phản ứng.– Đóng tinh tế truyền tống trận, không cho phép bất cứ ai đi qua.– Đuổi theo.
Vũ Phạm tiên đế lạnh lùng quát một tiếng, toàn thân lập tức xông ra khỏi Băng Phong Tông.