Trước
Sau

Chương 285

Bạch Huyền Quân

Kích động và cả khẩn trương!

Đó là tâm trạng của Tần Vũ lúc này.“Không nghĩ rằng bức tượng điêu khắc bạch sắc cũng giống như bức tượng trước cửa Cửu Kiếm tiên phủ Tàng Bảo các đều có giữ một chiếc nhẫn a.” Tần Vũ trong lòng vô cùng sung sướng, phần đầu của Thanh Vân lộ tới Bạch Ngọc quảng trường hai bên, một bên là bức tượng bạch ngọc, một bên là thạch bia.

Tần Vũ mới đầu cũng không hề phát hiện ra bức tượng bạch ngọc có điều gì đặc biệt, nhưng Tần Vũ lúc này ngồi trong góc của quảng trường, khi đứng dậy, ánh mắt lướt qua, đồng thời nhìn thấy được cánh tay để sau lưng của bức tượng bạch ngọc, trong lòng bàn tay của cánh tay phải không ngờ lại có một chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn này tỏa ra ánh sáng trắng rực rỡ, cùng với bức tượng bạch ngọc hòa thành một thể. Người bình thường cho dù có cẩn thận quan sát cũng không thể nhận ra được chiếc nhẫn này.

Thứ nhất bởi nó đã hòa với bức tượng làm thành một khối, thứ hai chiếc nhẫn lại nằm ở trên cánh tay phải để ra sau lưng, tại quảng trường, cánh tay phải này căn bản nằm ở góc chết. Chỉ duy nhất có chỗ Tần Vũ vừa đứng dậy là có thể nhìn thấy, từ những chỗ khác đều không thể phát hiện ra được. “Quả là giống với Hắc Diễm Quân chi giới, xem ra cũng không khác biệt bao nhiêu. Nghịch Ương tiên đế đã xảy ra việc gì, sao lại cất giấu chiếc nhẫn này trên bức tượng kia?” Tần Vũ trong lòng bắt đầu nghi hoặc.

Bảo bối được giấu tại một địa phương kín đáo như vậy.

Nếu không phải Tần Vũ ở tại góc của quảng trường, và cũng nếu không phải lúc y đứng dậy tình cờ đưa mắt nhìn về vị trí đó, căn bản không thể phát hiện ra chiếc nhẫn này được.

Tần Vũ cũng không nghĩ rằng, cùng một kiểu bố trí, Nghịch Ương tiên đế không ngờ lại dùng tới hai lần.“Không cần biết ra sao, hiện tại không thể nhìn bức tượng nữa, nếu như bị bọn Đỗ Trung Quân, Ngao Phụng hoài nghi. Để bọn chúng phát hiện ra chiếc nhẫn này, sẽ có chút phiền phức đây.” Tần Vũ sắc mặt lập tức tự nhiên trở lại.

Cùng lúc, Long tộc tộc trưởng Phương Điền cũng đã bước lên Thanh Vân lộ.– Man Càn huynh, hiện tại phe Long tộc có đến hai siêu cấp cao thủ, một kẻ là Phương Điền, kẻ nữa là Ngao Phụng, người nói xem ai lợi hại hơn?

Tần Vũ tùy tiện đưa ra một câu khỏi. Đây cũng chính là câu hỏi mà Tần Vũ luôn băn khoăn.

Man Càn ngập ngừng nói:– Điều này… có lẽ là Phương Điền.– Phương Điền?

Tần Vũ nghi hoặc,– Ngao Phụng không phải là Long tộc sứ giả sao, làm sao y lại không bằng Phương Điền được?

Man Càn khẳng định:– Nói thì nói vậy, nhưng Ngao Phụng cùng lắm cũng chỉ là nhất cấp yêu vương, Phương Điền mặc dù kém hơn y một cấp, nhưng lại là siêu cấp thần thú Ngũ Trảo Kim Long, thực lực bản thân tuyệt đối không dưới Ngao Phụng. Đồng thời… bởi vì Phương Điền là Ngũ Trảo Kim Long, nên có địa vị rất lớn trong mắt của Long tộc tại thượng giới, so với Ngao Phụng thì cao hơn nhiều. Ta nghĩ… con chủ bài lợi hại nhất Long tộc đưa cho Ngao Phụng, có lẽ hiện đang nằm trong tay của Phương Điền.– Ra là vậy.

Tần Vũ gật đầu đáp lại.

Chưa từng tiến nhập yêu giới, căn bản không nghĩ siêu cấp thần thú tại yêu giới lại có địa vị cao như thế. Tại yêu giới được xem là hạng tôn quý trong tôn quý, chính vì vậy bọn Đỗ Trung Quân khi thấy Man Càn hạ phàm đều không khỏi ngạc nhiên.– Ồ, Phương Điền đã vượt qua rồi?

Man Càn nhận được tin tức từ truyền tấn lệnh liền giật mình.

Tần Vũ cũng phải giật mình, thời gian chỉ đủ uống một chén trà, so với thời gian Dư Lương vượt qua Thanh Vân lộ còn ngắn hơn.– Giờ tới lượt ta rồi phải không?

Đỗ Trung Quân nói.– Đúng là đến lượt ngươi, Đỗ huynh mời.

Ngao Phụng cười nói. Đỗ Trung Quân kì thật rất ấm ức, nếu theo quy củ, sẽ là tán tiên, tán ma, long tộc, hồng hoang – yêu tộc, Bạo Loạn Tinh Hải năm phe lần lượt vượt ải. Hoa Nhan là người đầu tiên, người thứ hai sẽ phải là y.

Nhưng do Long tộc có tới hai đại cao thủ nên tất cả đều đồng ý để Ngao Phụng đi sau cùng, nhưng bù lại sẽ để cho Phương Điền xuất phát thứ hai. Cũng bởi vì tất cả đều đã phát thệ nên không lo tới việc kẻ tới trước ra tay đoạt bảo bối, cho nên Đỗ Trung Quân cũng đồng ý, chỉ là y vẫn cảm thấy có chút ấm ức trong lòng. Vừa đặt chân lên Thanh Vân lộ, Đỗ Trung Quân đã dùng tốc độ nhanh nhất tiến về phía trước.– Tần Vũ huynh đệ, Thanh Vân lộ dẫu sao cũng chỉ là cửa ải thứ hai mà thôi, đoạt được bảo bối sau cùng cũng chỉ có một người, cho nên tới lúc đó tại Cửu trọng thiên rất có thể sẽ là một nơi nguy hiểm hơn rất nhiều.

Man Càn nhìn Tần Vũ cười nói. Tần Vũ trên mặt cũng có chút lo lắng.– Ha ha, được rồi, ngươi đã không nghĩ đó là một cửa ải khó khăn, nhưng xem ra ngươi muốn vượt qua Thanh Vân lộ này quả là không có khả năng.

Man Càn cố ý áp đảo. Tần Vũ đồng thời cũng biểu hiện thêm chút lo lắng.– Thôi, không đùa nữa. Tần Vũ ngươi tuy mới Đại Thành kì, nhưng nếu luận công kích chân chính, sợ rằng nhị cấp tam cấp thiên tiên cũng không bằng ngươi. Lại thêm cực phẩm tiên kiếm của Tông Quật cho ngươi, ngay cả ngũ cấp lục cấp thiên tiên cũng đều không hơn được, ngươi có cơ sở cực tốt, tương lai thành tựu quả thật không thể biết được. Nguồn truyện: Truyện FULL

1,077 words
Trước
Sau
Tinh Thần Biến - Chương 285: Bạch Huyền Quân — Mê Tiên Hiệp