Trước
Sau

Chương 259

Man Càn

Tần Vũ, Hầu Phí, Hắc Vũ, cả ba huynh đệ đều khoác trên mình hắc sắc trường bào, phi hành trên bầu trời bao la của hải vực. Phía sau, đang chân tay giễu cợt nhau, chính là tứ đại linh thú đã hóa thành nhân hình gồm Mặc Kỳ Lân và Sử Tín, Sử Bính, Sử Chiến ba huynh đệ.

Xa xa, Tiềm Long đại lục đã xuất hiện trong tầm mắt. Chỉ sát na, ba huynh đệ Tần Vũ đã phi thân vào sâu trong Tiềm Long đại lục.

Do sự tình liên quan đến Phá Thiên đồ đã được an bài ổn thỏa, Tần Vũ liền nghĩ tới việc quay lại Tiềm Long đại lục trước khi độ Cửu Cửu trọng kiếp, để đoàn tụ với người thân. Ngày độ Cửu Cửu trọng kiếp càng tới gần, Tần Vũ cảm thấy áp lực càng thêm nặng nề.

Kình phong thổi tới, trên mặt Tần Vũ xuất hiện một nét tiếu dung, phía trước chính là kinh thành Tần vương triều.

Cựu kinh thành trong quá khứ đã bị phá hủy, Tần vương triều hiện nay đã dời đô đến Viêm kinh thành, đại thành trì nằm ở cuối phía đông Tần vương triều. Luận về phồn hoa, Viêm kinh thành tuyệt đối không kém hơn kinh thành cũ, Viêm kinh thành hiện giờ cũng đã cải danh thành kinh thành.

Tần Vũ, Hầu Phí, Hắc Vũ ba người vận hắc sắc trường bào. Tần Vũ và Hắc Vũ trên mặt có khí chất lãnh tuấn, khiến cho những người xung quanh cảm thấy ba người nhất định là những kẻ mang địa vị cao. Đặc biệt là sau thân họ, bọn Sử Tín, Sử Chiến tứ đại linh thú biến thành kẻ tùy tùng. Kẻ tùy tùng cũng có khí thế như vậy, có thể tưởng tượng được địa vị chí cao của chủ nhân.

Hầu Phí nhìn cảnh sắc xung quanh, đồng thời truyền âm hỏi nhanh:– Đại ca, còn có gần hai tháng nữa là tới Cửu Cửu trọng kiếp của huynh, rốt cuộc huynh sẽ chuẩn bị độ kiếp ở đâu?

Tần Vũ trầm tư giây lát rồi truyền âm nói:– Đừng lo lắng, tóm lại đến lúc khẩn cấp đó ta sẽ đến phía nam Tiềm Long đại lục tìm một hải đảo là có thể độ kiếp được.

Tần Vũ nâng bát lớn lên:– Phí Phí, Tiểu Hắc, cạn.

Ba huynh đệ cụng bát, rồi nhẹ nhàng một hơi uống hết sạch.

Một bát lớn Liệt Hỏa Đao Tử tửu vào trong bụng, ba người thêm phần hứng khởi, cảm thấy toàn thân cực kỳ thư thái ấm áp.

Lúc này, người tại tầng một tửu lâu càng lúc càng nhiều, ngồi gần kín hết các dãy bàn. Những người đó trên danh nghĩa là ăn uống, nhưng đều hết sức chậm chạp, còn chủ yếu là chú ý đến bàn của Tần Vũ, bàn của Sử Tín và bàn của đại hán ngăm đen đó. Bọn họ quả thực chỉ muốn xem, phải chăng có người tửu lượng lợi hại đến vậy.

Cùng với thời gian trôi đi…

Người trong tửu lầu đều kinh ngạc.– Ba huynh đệ ở bàn đó thực quá lợi hại, ta thấy bọn họ chỉ vừa đàm tiếu tán gẫu vừa uống rượu, giống như là uống nước vậy. Mới qua một khoảng thời gian ngắn, ba huynh đệ họ đã uống hết tám vò lớn. Hơn nữa, so với lúc chưa bắt đầu uống rượu, xem ra ba người không có khác biệt gì lớn. – Bốn người ở bàn kia cũng rất lợi hại a, chín vò lớn liệt tửu, gần như đã uống hết nhẵn.

Mọi người trong tửu lâu đều thấp giọng bàn luận, bọn họ cũng biết lớn tiếng bình luận về các đại nhân là rất bất lễ, do đó đều nhỏ tiếng mà nói chuyện với nhau. Chung quy liên tục xuất hiện nhiều cao thủ có thể uống rượu đến vậy thực quá kinh người.

Dù là không say, nhưng dạ dày sao có thể chịu được vậy?

Hiện giờ trên trán chưởng quỹ của tửu lâu cũng đang lấm tấm mồ hôi.

Một bàn bốn người đó, chín vò lớn đã gần uống hết, tiểu nhị còn chưa đem rượu về.– Chưởng quỹ, rượu đâu? Không phải nói bọn ta uống hết, tiểu nhị sẽ đem rượu về sao?

Sử Chiến nhíu mày mang theo nộ ý nói.

Chưởng quỹ béo phì vội hô lên:– Xin đợi cho giây lát, tiểu nhị sẽ lập tức quay lại, lập tức.

Vị chưởng quỹ này bình sinh cũng gặp người vô số, tự nhiên có thể nhìn ra những người có thể uống nhiều rượu như vậy. Chỉ cần nhìn khí thế, cũng có thể đoán được không có một ai mà hắn không dám đụng vào. Hơn nữa, nhìn thấy tửu lượng của những người đó, cũng biết không kẻ nào là người thường cả.

Hiển nhiên là chưởng quỹ không dám đắc tội với một người nào trong số họ.

Qua một lúc…– Chưởng quỹ, mang thêm mười vò lớn nữa. Rượu này tư vị thực rất được a.

Hầu Phí hô lên.– Khách quan, làm phiền đợi một lát.

Chưởng quỹ trước kiêu ngạo sau cung kính, tươi cười đon đả nói. Nhưng trong lòng hắn lại đang chửi rủa giận dữ: “Mẹ nó, nên đổi tên tiểu nhị chậm chạp này, thời gian lâu như vậy còn chưa có chuyển rượu về. Nếu chọc giận đám người trước mắt, nói không chừng cũng có khả năng họ phá tửu lâu của ta mất.

Chưởng quỹ béo phì đoán rất chuẩn.

Tám người đó, người nào cũng có thể chỉ bằng một cái phẩy tay là đủ khiến cho tửu lâu của hắn hóa thành cát bụi.

Hốt nhiên…

Chưởng quỹ ánh mắt lóe sáng, thân ảnh tiểu nhị từ xa khiến hắn trong lòng thấy nhẹ nhõm:– Các vị khách quan, tiểu nhị đã quay về, rượu sẽ tức thì đem đến bên các vị.

Chưởng quỹ lập tức ra lệnh cho những kẻ hạ nhân trong tửu lâu bắt đầu khuân rượu.

Lần uống rượu này, từ giữa trưa cho đến tận tối, sau đó lại từ tối uống đến sáng ngày hôm sau.

Tần Vũ ba huynh đệ một bàn, Sử Tín tứ đại linh thú một bàn, còn có đại hán khôi ngô ngăm đen đó một bàn.

Ba bàn đó liên tục uống, dù đêm khuya, chưởng quỹ béo phì đó cũng chỉ đóng cửa lớn của tửu điếm, vẫn để người ba bàn họ tiếp tục uống.

Tần Vũ ba huynh đệ, Sứ Tín tứ đại linh thú còn may có thể tán gẫu với nhau, nhưng đại hán khôi ngô ngăm đen đó lại một mình một người, từ đầu đến cuối không có nói ra một câu nào.

Buổi sáng, ánh ban mai xuyên qua cửa lớn của tửu lâu chiếu vào.– Thống khoái, không nghĩ đến địa phương của phàm nhân cũng có thể uống được hảo tửu như vậy.

Đại hán đó đứng lên, cuối cùng hắn đã ăn no uống say.

Buổi sáng trong tửu lâu đó đã có không ít khách nhân, gần như đại bộ phận khách nhân đều biết đại hắn khôi ngô ngăm đen đó đã uống bao nhiêu rượu.

Tất cả là bốn mươi vò lớn!

Còn hai bàn kia, một bàn là sáu mươi vò lớn, bàn còn lại là bảy mươi vò lớn.

Một đám người khủng khiếp!“Quả nhiên hắn không phải là phàm nhân” Tần Vũ trong mắt lóe lên một tia tiếu ý, đồng thời lần đầu tiên dùng linh thức tra xét một phen :”Hắn là tán ma, tán yêu, hay tán tiên?“Ở Tiềm Long đại lục, Tần Vũ gần như rất ít dùng linh thức. Nhưng vừa mới sử dụng linh thức một lần, Tần Vũ lại phát hiện, không ngờ mình nhìn không thấu được đại hán ngăm đen khôi ngô đó.

Đại hán nhắm bàn của Tần Vũ đi tới.

Vừa rồi còn chưa tra xét được gì, nhưng khi đại hán khôi ngô đó đúng trước mặt mình, Tần Vũ mới phát hiện khí tức khủng bố của hắn: “Phảng phất như một tòa đại sơn đè xuống ta, khí thế ngưng trọng nặng nề như thế, tuyệt đối là cao thủ, thậm chí không dưới cả Tông Quật” – Úi, tiểu tử, ta nhìn ngươi rất thuận nhãn.

Đại hán khôi ngô ngăm đen nhẹ cười nhìn về Hầu Phí.– Ta?

Hầu Phí ngạc nhiên chỉ mình.

Đại hán khôi ngô ngăm đen gật đầu nói:– Ta tên Man Càn, ngươi có thể gọi ta là Man Càn đại ca.

Tần Vũ lúc này mới chú ý thấy một chuyện, đồng tử của kẻ tên Man Càn trước mắt không ngờ là tử sắc.– Đại ca, thêm nữa ư, ta đã có một vị đại ca, ngươi bằng cái gì mà làm đại ca của ta?

Hầu Phí căn bản không thèm. Một đạo ánh sáng lóe lên trong đồng tử tử sắc của Man Càn, nụ cười trên khuôn mặt đã biến mất, sắc mặt hoàn toàn đanh lại.

1,505 words
Trước
Sau
Tinh Thần Biến - Chương 259: Man Càn — Mê Tiên Hiệp