Chương 204
Phệ Lôi ấn phù
Trên thảo nguyên, tám người phi hành, nơi nào bay qua, cỏ bị rạp hẳn xuống, lúc này cả tám người đều có vẻ an tĩnh, nhưng kỳ thật trong lòng mỗi người đều có toan tính, thậm chí Thanh Long Duyên Lang bắt đầu dùng linh thức truyền âm với Duyên Mặc.– Duyên Mặc, mặc dù năm đó ngươi chống lại mệnh lệnh của trưởng lão, nhưng Long tộc chúng ta vẫn không coi ngươi là người ngoài. Người cũng biết mà, Long tộc vốn rất đoàn kết, không bao giờ bỏ rơi tộc nhân của mình. Thanh Long vừa phi hành vừa dùng linh thức truyền âm.
Khi mà tam vị thúc thúc của Thanh Long đã chết, trong tám người thì thế lực phía Long tộc suy giảm rõ rệt, lúc này Duyên Lang chỉ có Duyên Mặc là người cùng tộc.
Dù sao nếu luận về thực lực thì Duyên Mặc đạt Không Minh trung kì có thể so sánh với tu tiên giả đã đạt đến Độ Kiếp hậu kỳ. Mặc dù tam kiếp tán tiên và tam kiếp tán ma thì tương đương với Đại Thành kỳ cao thủ, nhưng hiện tại cả Hoắc Xán và Càn hư lão đạo đều đã trọng thương.
Hoắc Xán thì còn đỡ, nhưng Càn Hư lão đạo thì mang thương thế trầm trọng, cho nên nếu chân chánh tiến hành tư sát thì uy hiếp với Duyên Mặc không lớn.– Duyên Lang, ngươi định có ý tứ gì? Duyên Mặc lạnh giọng truyền âm.– Duyên Mặc, ngươi cũng biết Long tộc lực lượng rất cường đại, xưa nay luôn vốn bảo hộ tộc nhân, bất cứ tộc nhân nào bị người khác khi phụ, thì cả Long tộc đều trả thù. Năm xưa ngươi lúc còn trẻ, chống lại lệnh của trưởng lão, nhưng thực tế trưởng lão vẫn coi ngươi là người của Long tộc. Duyên Lang thuyết phục.
Do hai tay để ở phía sau, thêm vào đó còn có trường bào, nên nếu không đứng ở vị trí của Tần Vũ thì không thể chú ý nhận ra. Ngoài ra cái giới chỉ và bức điêu khắc hình người này có màu sắc giống nhau nên rất khó phát giác, vô tình mà Tần Vũ phát hiện ra.– Giới chỉ, là loại bảo bối gì đây? Tần Vũ thò tay thử lấy xuống chiếc giới chỉ, không tưởng là Tần Vũ lại dễ dàng lấy giới chỉ này xuống.
Bất quá Tần Vũ dùng linh thức kiểm tra cũng không phát hiện được giới chỉ này có gì đặc biệt, thậm chí Tần Vũ còn đeo vào ngón tay, và tích huyết nhận chủ, nhưng vẫn không phát hiện thấy giới chỉ có gì đặc biệt, hiển nhiên… đây chỉ là một vật trang sức.– Ta đúng là nghi thần nghi quỷ. Tần Vũ lắc đầu cười, trực tiếp tiến vào tầng một của tàng bảo các.
Trong tầng một, lúc này bọn người Nghiên Cơ nương nương đang tập trung hướng vào hắc sắc tiểu hạng quyển (hạng quyển : vòng đeo cổ) đang trôi nổi trong không trung, những tiểu hạng quyển này cũng phảng phất cùng một kiểu với loại cẩu hạng quyển (vòng đeo cổ cho chó) mà người phàm sử dụng, chỉ là trên các hạng quyển này tán phát một loại năng lượng kì dị, không tương đồng với tiên nguyên lực thông thường.– Linh thú quyển, không tưởng là Linh thú quyển, hơn nữa còn có mười tám cái. Nghiên Cơ nương nương kinh hô.
Số lượng không nhiều không ít, vừa đúng mười tám, không phải chính là bội số của chín sao?– Hừ, là Linh thú quyển. Thanh Long Duyên Lang trong mắt loé lên một tia hàn quang.
Nghiên Cơ nương nương lúc này ngại mọi người cũng không dám tiến lên tranh đoạt, nhìn Thanh long cười nói: – Các vị, Linh thú quyển này là tiên nhân dùng để thu phục yêu thú, một khi yêu thú bị đánh trọng thương gần chết, bị linh thú quyển này buộc lên thì yêu thú đó tất phải chịu sự điều khiển của tiên nhân, đương nhiên, linh thú quyển này người sử dụng không nhất thiết phải là tiên nhân, tán ma tự nhiên cũng có thể sử dụng. Linh thú quyển, ở tại tiên giới thì không ít nhưng tại nhân gian giới này thực sự gần như không thể tìm thấy, không ngạc nhiên khi Thanh Long Duyên Lang lại không cao hứng như vậy, linh thú quyển này chính là để thu phục yêu thú trở thành toạ kị.