Chương 197
Thiên Ma huyết vân
Yên tĩnh, một sự yên tĩnh nặng nề.
Cả một căn chánh điện của Thanh Vũ tiên phủ yên tĩnh đến đáng sợ, Càn Hư lão đạo đầu tóc rối bời, trên mặt vương đầy máu tươi, đạo bào rách nát, còn Thủy Nhu chân nhân một tay đã bị gãy đoạn, cũng không nghĩ đến việc lãng phí một ít năng lượng để ngưng tụ lại cánh taỵ Nhưng sự oán hận của Thủy Nhu chân nhân thì lại rất rõ ràng, ánh mắt khiến cho lòng người phát lạnh. Ở bên cạnh đó, Nhạc Diễm chân nhân cũng vì Thủy Nhu chân nhân bị trọng thương mà càng thêm phẫn nộ, mắt đỏ hồng lên như là xung huyết. – Hừ, ba tên tiểu bối, hôm nay ta – Nghiên Cơ nhất định phải giết toàn bộ ba người các ngươi, trận chiến này không chết không thôi. Không còn vẻ kiều mỵ như lúc trước, Nghiên Cơ nương nương tóc dài tung bay, từng sợi tóc tựa như ngân châm, sắc mặt trắng như bạch cốt. – Con ma nữ ngươi câm miệng cho ta. Càn Hư lão đạo đột nhiên rống lên.
Chiến đấu với Nghiên Cơ nương nương cho đến bây giờ, Thủy Nhu chân nhân và Nhạc Diễm chân nhân căn bản vẫn chưa bị tổn hại nặng gì, nhưng hai sư đệ của Càn Hư lão đạo thì liên tiếp bị thiệt mạng, cho dù con người lão có băng lãnh đến đâu, cùng trải qua ngàn năm vạn năm sống chung với nhau tựu cũng có cảm tình.
Hơn nữa, hai sư đệ chết đi, Càn Hư lão đạo càng ở vào thế yếu nhược.– Càn Hư, ngươi còn khoa trương làm gì, hai sư đệ ngươi đã bị giết, người kế tiếp sẽ là ngươi đó.
Trong một thẩm cung của Thanh Vũ tiên phủ, Tần Vũ và Lập Nhi đang ngồi bên mép giường, cách đó không xa là một mặt kiếng tinh khiết có vài đồ hình, đó chính là hình ảnh bọn người Nghiên Cơ nương nương đang đánh nhau sống chết trên đại điện. Tần Vũ đã luyện hóa xong nguyên linh tinh phách, cả tòa tiên phủ như nắm trong tay. – Tần Vũ đại ca, Nghiên Cơ nương nương đó thật sự là nam hay là nữ, muội không thể xác định được. Lập Nhi cười nhẹ nói với Tần Vũ.
Tần Vũ nhìn kỹ lại, rồi lắc đầu cười khổ: – Ai có thể biết được Nghiên Cơ nương nưong đó là nam hay nữ, bất quá thị được hiệu xưng Thiên biến ma nữ, tất phải là nữ, nếu như không phải nữ, vậy tại sao lại không kêu là Thiên biến ma nam.– Thiên biến ma nam. Lập Nhi nhịn không được bật cười .
Tần Vũ nhìn bộ dạng cười của Lập Nhi, ánh mắt lại dời về mặt kính trong veo, chỉ là ánh mắt thanh tĩnh hơn nhiều.– Cuộc chiến này quả nhiên khốc liệt … xem chừng Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân còn có một số bí mật. Không lạ, khi lúc đầu Nhạc Diễm và Thủy Nhu chân nhân hai người gần như đồng thời đi vào cửu kiếm tiên phủ. Nghiên Cơ nương nương nầy tính sai một bước, bất quá … tam kiếp tán tiên đến tứ kiếp tán tiên, không giống như tứ kiếp tán tiên đến ngũ kiếp tán tiên. Từ tam kiếp đến tứ kiếp, cũng là khác nhau về bản chất, bất luận là Thuấn di hoặc năng lượng nào khác, khoảng cách khác nhau nhiều. Quan sát trận đấu, Tần Vũ không ngừng ghi nhớ trong lòng những chiêu thức và năng lực của các cao thủ. Bất quá Tần Vũ vẫn thầm nhận định Nghiên Cơ nương nương rất có khả năng thắng trận.……
Ba cây độc vĩ châm xuyên thấu qua thân hình Càn Hư lão đạo.
Một chưởng cuối cùng, kích trúng ngực của Càn Hư lão đạo.
Bộ vị ngực chính là nơi nguyên anh của Càn Hư lão đạo vừa đào thoát trốn đến, lão bất quá là tam kiếp tán tiên, linh thức không bì kịp tứ kiếp tán ma của Nghiên Cơ nương nương. Ba châm đó của Nghiên Cơ nương nương là để phục vụ cho một chưởng cuối cùng này, tính toán thật huyền diệu phi thường.
Cho dù Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân cũng không tới cứu trợ kịp.
Một chưởng!
Càn Hư lão đạo thân thể vô lực bị ném bay đi, máu tươi rải khắp trên thạch cấp của đại diện, sau đó rớt xuống trên mặt đất một cách nặng nề, trong khi thân thể đang co rút, tay phải lão run rẩy lấy ra một ngọc bình đổ trút linh đan vào miệng.
Chỉ có điều tay phải lão rất là vô lực. Mười mấy viên linh đan trong bình đã có hơn nửa rớt ra ngoài.
Chưa chết, nhưng so với chết cũng không khác biệt gì nhiều.– Nguyên anh trọng thương như vậy, linh hồn lại không bị tổn thương gì nhiều. Mạng ngươi thật tốt. Nghiên cơ nương nương lại phóng ra một mũi độc vỹ châm.
Một mũi độc vỹ châm nho nhỏ như vậy lúc trước thật không sao làm khó được Càn Hư lão đạo, nhưng lão lúc này căn bản một chút lực phản kháng cũng không có. – Thời gian một chén trà, chỉ cần thời gian một chén trà. Càn Hư lão đạo trong lòng rên rĩ.
Lúc nầy nguyên anh lão rã rời, cần cấp thời khôi phục, nhưng thiên ma tích ẩn chứa ma nguyên lực đó thật là khó trị.
Độc vỹ châm phá không phi tới. Càn Hư lão đạo mắt trừng trừng nhìn mũi độc châm bắn tới, không sức chống đỡ.
Đinh đang!
Một lưỡi phi kiếm đã ngăn mũi độc vĩ châm lại.– Ma nữ, đừng hòng sát nhân. Nhạc Diễm chân nhân quát lên. Thủy Nhu chân nhân bên cạnh lão cũng lạnh lùng nhìn Nghiên Cơ nương nương.
Nghiên Cơ nương nương nhìn lại hai người.
Nhạc Diễm chân nhân hai người nãy đến giờ tựa như xem hát, lựa dịp đánh lén. Hai người bị thương không nặng, Thủy Nhu chân nhân tuy bị gãy tay, nhưng thị không lãng phí năng lượng ngưng tụ cánh tay, cho nên Thủy Nhu chân nhân năng lượng vẫn còn sung túc. Còn Nghiên Cơ nương nương thì tương phản. Đã nhiều lần bị trọng thương, lại ngưng tụ thân thể, lại cùng với Càn Hư lão đạo chiến đấu cho đến bây giờ. Trạng thái thật sự khác biệt.– Ha ha, thật không tưởng tớị hai người bọn ngươi lại thân thiết như vậy. Lại có trận pháp hợp kích. Ta tính sai rồi, thật tính sai rồi. Nghiên Cơ nương nương thở dài nói. Nhạc Diễm chân nhân nhìn qua Thủy Nhu chân nhân, sau đó nhìn qua Nghiên Cơ nương nương, điềm nhiên nói: – Toàn Đằng Long đại lục không mấy người không biết quan hệ giữa ta và Thủy Nhu, ngươi há không hay biết, ngươi chết đi không thể trách ngươi ngu ngốc, chỉ có thể trách trời già muốn tuyệt ngươi thôi.
Hai người liên thủ, lại ỷ vào trận pháp hợp kích, uy lực tuyệt đối không dưới sự công kích của ba người tam cấp tán tiên, còn Nghiên Cơ nương nương lúc này còn lại một nửa lực công kích đã là quá tốt rồi. – Ai, trời thật muốn tuyệt ta chăng? Nghiên Cơ nương nương thở dài nói.
Nhưng mà ??“A……” Nghiên Cơ nương nương cả người hốt nhiên như biến thành điên cuồng, cả bộ tóc dài đến ngang lưng đột nhiên bung thẳng ra, cứ như những sợi dây đàn đang căng. Chỉ trong chốc lát, mỗi một sợi tóc dài đều như biến thành dài hơn. Những ngọn lửa màu huyết hồng đột nhiên xuất hiện từ thân thể Nghiên Cơ nương nương bốc cháy lên, đồng thời bao bọc toàn thân Nghiên Cơ nương nương trong đó.
Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân trông thấy cảnh này, hai mắt không tự chủ được mở to nhìn.– Không tưởng được đối phó với ba người bọn ngươi lại giằng co đến bây giờ, bất quá bây giờ bọn ngươi tất phải chết. Bị bao phủ trong ngọn lửa màu huyết hồng, Nghiên Cơ nương nương phảng phất như cao cao tại thượng cười nói với Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân.– Thiên ma huyết vân!
Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân sắc mặt đại biến; thiên ma huyết vân công pháp cần phải đạt đến thiên ma cảnh giới mới có thể thi triển, công pháp này lại thập phần bí mật, không phải bất cứ cao thủ bốn kiếp tán ma trở lên nào cũng biết.
Thiên ma huyết vân, thiêu đốt phân nửa huyết nhục và phân nửa năng lượng nguyên anh.
Chánh điện phạm vi quá nhỏ, không có chỗ dung cho Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân đào trốn, từng đóa từng đóa mây màu huyết hồng toàn bộ hướng về Nhạc Diễm chân nhân và Thủy Nhu chân nhân xâm nhập.– Ah, không được chạm đến. Ngón tay trỏ phải của Nhạc Diễm chân nhân chỉ vừa chạm đến đám mây màu huyết hồng đó, lập tức bắt đầu hư hoại, từ ngón trỏ phải không ngừng lan tràn ra cả cánh tay và cả toàn thân, Nhạc Diễm chân nhân tức thì chặt tay, nhưng hắn cũng biết là không ổn. Chỉ thời gian một chớp mắt, huyết vân đã bao bọc cả hai vị tán tiên lại.
Thật là lên trời không được, xuống đất cũng không xong. – Ha ha, ta trước giết Càn Hư lão đạo, để bọn bây thưởng thức mùi vị huyết vân hủ thực nguyên anh ra sao. Nghiên Cơ nương nương uống linh đơn xong, liền chuyển người hướng Càn Hư lão đạo cười lớn. Nghiên Cơ nương nương lúc này sắc mặt trắng bạch, bước đi đã có hơi run rẩy. Nguyên anh bị tổn thất phân nửa năng lượng, mà năng lượng để bổn thân nguyên anh tồn tại có một mức thấp giới hạn, sự tổn thất phân nửa này gần như đã đụng đến mức thấp nhất.– Ba người bọn ngươi chết đi, ta sẽ luyện hóa trấn phù thạch bia, cả toà tiên phủ, ha ha… vô số địa nguyên linh thạch, vô số bảo bối, cả một toà tiên phủ này đều là của ta cả, ha ha … Nghiên Cơ nương nương cực kỳ đắc ý, tựa như nàng ta thấy được cả tòa tiên phủ sẽ thuộc về thị.