Trước
Sau

Chương 168

Hắc sắc thành trì

Phía sâu bên trong hơn hai trăm vạn dặm nơi hồng hoang tại Tiềm Long đại lụcLong Nham sư toàn thân phát ra sắc đỏ sậm, người dài hơn trăm mét. Thân cao hơn mười mét, toàn thân còn có bộ giáp phát ra sắc đỏ sậm như nham thạch. Trên gáy có sáu cái gai nhọn to lớn. Ở giữa trán có một kim sắc độc giác.

Lúc này, Long Nham sư Tần Vũ đã từng gặp qua, giống như một tuyệt đại hung thú ầm ầm lao thẳng tới.

Cho dù là thượng phẩm phi kiếm cũng đừng hòng đâm xuyên qua lớp long nham thạch dầy mấy mét của Long Nham Sư. “Grừ grừ…” Long Nham sư gầm lên. Kim sắc độc giác phát ra tia sáng kinh người. Chỗ nào tàn ảnh sắc đỏ sậm đi qua, chỉ thấy phi kiếm gãy vụn, tiếng kêu thảm khốc liên tục vang lên, đầu văng một nơi, chân gãy tay đứt, thân thể bị đánh nát vụn, máu văng tứ tung…..“Thần thú, là thần thú. Chạy mau.”Một hộ pháp cao thủ đạt cảnh giới Động hư kỳ của Thanh Long cung vội hét lớn. Lúc này sắc mặt của hắn hung tợn, nhưng trong mắt lại lộ ra vẻ khủng khiếp. ……

Nói về to lớn thì còn có một con thú còn khủng bố hơn cả Long Nham sư – Cửu đầu xà. Nói cho chính xác thì phải gọi là “Cửu Đầu Long”. Cửu đầu xa này to lớn hơn trăm mét. Quan trọng nhất là chin cái đầu của nó thì đều dài hơn mười mét. Chín cái đầu công kích khắp mọi hướng uy lực so với Long Nham Sư còn khủng khiếp hơn nhiềuKhè khè…….

Mặc dù chỉ có con số ước đoán nhưng mọi người đều hiểu rõ là khu vực xung quanh thành trì màu đen đó chính là nhân mã của thành trì màu đen. Như vậy đối phương có lẽ có khoảng hai ba trăm vạn người. So với Thanh Long cung không hề kém chút nào.“Nhưng cuối cùng là người của ngươi chết như thế nào?” Tam Nhãn lão yêu hỏiBất quá mọi người ai nấy đều đoán không sai mấy là có lẽ đã bị thế lực to lớn kia sát hại.“Khi đó hộ pháp Thanh Long cung ta dẫn thủ hạ tìm kiếm cẩn thận tung tích của Hắc sắc ngọc hạp thì tìm tới khu vực đó. Trong khu vực đó có một tu yêu giả cảnh giới kim đan kì nhỏ bé ngang nhiên nói với người của ta ” Tiến nhập vào trong phạm vi này, giết hết không tha” Sắc mặt Thanh Long đã có vẻ giận dữThanh Long hắn là người như thế nào, từ bao giờ ngó ngàng đến người khác cư xử kiểu đó?

Huống chi, sau lưng Thanh Long còn có Long Cung, tự nhiên là không e sợ cái gì.“Ta liền ra lệnh cho người của ta cứ tìm kiếm Hắc sắc ngọc hạp, nhưng không được vô duyên cớ đả thương người” Thanh Long đột nhiên phẫn nộ ” Ai ngờ, vừa tiến vào bên trong một lúc thì khắp nơi trên trời dưới đất tu yêu giả ở đâu hiện ra bao vây, lại còn có cả thần thú xuất hiện khiến cho chỉ trong một lát người của ta chẳng ai còn sống sót”Mọi người đều im lặng hồi lâu.

Các vị, có ai thấy hồng hoang còn có điểm quái dị không?” Tần Vũ đột nhiên lên tiếng.

Đám người Ngôn Tự chân nhân đều nhìn về Tần Vũ. Tần Vũ cười nói “ Trong hồng hoang chỉ cần phạm vi trăm dặm là có thể gặp yêu thú. Tuy nhiên trong quá trình người chúng ta truy tìm thì lần đầu tiên gặp yêu thú đã tổn thất không ít người. Ngoài lần đó ra thì những lần khác một con yêu thú cũng không nhìn thấy. Mọi người thấy có lạ không?““Không sai” Địch Long gật đầu nghiêm túc nói “ Bọn ta thâm nhập sâu vào phạm vi hai trăm vạn dặm nhưng vẫn không thấy một yêu thú nào. Hiện tại xem ra….. có khả năng thế lực nào đó tại hắc sắc thành trì chắc đã trực tiếp ra lệnh cho yêu thú tụ tập về quanh thành , không muốn đối đầu trực tiếp với chúng ta““Hừ“Hỏa Điền chân nhân đứng đằng sau Ngôn Tự chân nhân hừ lạnh “ Thế lực của thành trì đó rất mạnh. Chỉ tính tu yêu giả cũng có thể so sánh với Thanh Long cung. Chúng ta mang người tới đây không nhiều thì hà cớ gì thế lực đó phải sợ chúng ta? Tại sao lại phải đem yêu thú tụ tập lại xung quanh thành chứ?““Sợ ư? Không trực tiếp đối đầu với chúng ta thì nhất định là sợ ư? Coi bộ trí tuệ của tu tiên giả các ngươi nói chung quá thấp.” Y Đạt lạnh lùng cười.“Y Đạt.” Hoả Điền chân nhân giận dữ nói: “Đừng có quá đáng. Cái hang động sâu và yên tĩnh đó vốn là do người của Bồng Lai tiên vực chúng ta tìm ra trước. Người của ngươi lại muốn sát nhân diệt khẩu muốn độc chiếm hang động đó. Hừm, thật là quá đáng.“Y Đạt không nói gì nhưng Tiêu Cửu bên cạnh thì lại cười hô hố: “ Hoả Điền, ngươi nói thúi quá đi.““Tư Đồ cô nương đâu rồi?” Tần Vũ đột nhiên cười hỏiTần Vũ nghĩ tới việc đó là thấy buồn cười. Cái tên tiểu tử Tuân Phụng ở Tô Nham thành, ai ngờ lại nói dù chết cũng không bao giờ bỏ ý định theo đuổi Tư Đồ Huyết, khiến cho Tư Đồ Huyết nổi giận. Cũng may nhờ Tần Vũ giúp đỡ nên Tư Đồ Huyết mới tha cho tính mạng của Tuân Phụng. Vì Tư Đồ Huyết mà trong mười năm qua Tuân Phụng không ngừng chạy nam ngược bắc, bất quá……

Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình. Tư Đồ Huyết thấy có nam nhân vì mình mà theo đuổi như vậy cảm thấy rất khó chịu. Nhưng cô ta dẫu gì cũng là tu yêu giả Không minh tiền kì thì làm sao mà có thể chấp nhận sự theo đuổi của một phàm nhân chứ?“Tư Đồ? Cô ta ở trong hồng hoang.” Y Đạt đột nhiên cắn chặt môi khiến cho rướm máu.

Thanh Long nhíu mày. Đã quen biết Y Đạt từ lâu nên biết rõ mỗi khi Y Đạt cắn môi như vậy tức là đã có quyết định quan trọng. Thanh Long cười nói “ Y Đạt, Ngôn Tự chân nhân, cái động huyệt đó bất quá là một nơi nguy hiểm mà thôi, đáng để cho các ngươi tranh đoạt sao?““Y Đạt đột nhiên lên tiếng: ” Có việc này ta muốn nói với mọi người. Thanh ngọc kiếm thứ chín đến tám chín phần là ở tại hang sâu đó. Chỉ là hang sâu đó nguy hiểm so với địa phương cất tám thanh ngọc kiếm kia thì hơn rất nhiều.

Nơi cất giấu chín thanh ngọc kiếm đều khác nhau. Mỗi nơi một nguy hiểm. Riêng nơi giấu thanh thứ chin này thì lại nguy hiểm nhất.“Chắc chắn như thế?” Tam Nhãn lão yêu hoài nghi hỏi, “Không thể nào….ngươi có âm mưu gì rồi“Y Đạt cười lạnh “ Tam Nhãn, ta đem tin tức nói cho ngươi là nể mặt ngươi rồi.

Không ngờ ngươi lại hoài nghi ta. Ngươi không cần tới đó. Tin tức này là do chính Tư Đồ Huyết truyền về. Cô ta phát hiện ra khí tức quen thuộc trong hang động đó”Khí tức quen thuộcNói đến khí tức quen thuộc, mọi người đều hiểu đó là cái gìĐương nhiên tại nơi cất giấu bảo tàng đã có lưu lại khí tức tiên nhân của Cửu Kiếm tiên phủ. Với địa vị của Tư Đồ Huyết tự nhiên là đã thấy qua Hắc sắc ngọc hạp. Khi xưa, cấm chế của Hắc sắc ngọc hạp là do Y Đạt , Tư Đồ Huyết cùng Tiêu Cửu ba người cùng phối hợp giải trừ.

Mọi người tức thời hết hoài nghi“Ngày mai người của Tử Diễm ma ngục ta sẽ xuất phát tới hang động đó. Các vị có đi hay không ta cũng không cần biết” Y Đạt nhếch mép, trên khuôn mặt lạnh lùng xuất hiện nụ cười tà dị.“Đi, đương nhiên là phải đi. Không đi ngó qua thì sẽ rất thất vọng, hơn nữa cũng sẽ uổng phí bao nhiêu tâm lực” Thanh Long lên tiếng nói trước. Tam Nhãn lão yêu đứng bên cạnh cũng nói: “Thanh Long đi, ta đương nhiên phải đi. Đệ cửu ngọc kiếm này ta nhất định phải đoạt được“Ngôn Tự chân nhân nói: “ Hang động đó vốn do người của Bồng Lai tiên vực ta tìm thấy trước. Bọn ta tất nhiên phải đi rồi.““Mọi người đều đi, Cửu Sát điện ta tất nhiên cũng đi. Bất quá …mọi người ngàn vạn lần đừng quên là cái hang động đó đã giết hơn hàng ngàn người của Bồng Lai tiên vực cùng Tử Diễm ma ngục chứng tỏ đó không phải là nơi tốt lành gì đâu.“Địch Long khoanh tay trước ngực cười nóiTần Vũ đứng dậy quay người bước đi“Chư vị, ngày mai người của Tinh Thần Các sẽ đi chung. Bất quá…mọi người đừng quên cái thành trì thần bí kia. Vì sao các tu yêu giả lại tu tập lại xung quanh thành trì đó?” Tần Vũ nói xong, người cũng đã rời đi.

Hầu Phí vác theo hắc bổng cùng Hắc Vũ đi theo sau Tần Vũ, cứ như vậy mà đi khuất.

1,631 words
Trước
Sau
Tinh Thần Biến - Chương 168: Hắc sắc thành trì — Mê Tiên Hiệp