Chương 1400
Kiếm Thần Sát Chóc
Chương 1400: Kiếm Thần Sát Chóc
Kẻ này bị Thanh Long Chân Tiên truy sát, vận khí xem như đã cạn kiệt. Nơi hắn trốn tránh, lại vô cùng gần với một bí mật cứ điểm của Tây Môn Gia tại Chân Long Đại Lục.
Bởi vì khu vực phụ cận có một mỏ linh thạch cấp chín bí ẩn. Mỏ linh thạch này bị Tây Môn Gia nắm giữ chặt chẽ, không hề tiết lộ ra ngoài.
Dù là người trong tộc Tây Môn, cũng chỉ có số ít biết được sự tồn tại của mỏ linh thạch này.
Mỗi năm, mỏ linh thạch này đều mang lại lợi nhuận khổng lồ cho Tây Môn Gia, ngay cả Chân Tiên...
Ngay khi chữ “Tam” vừa thoát khỏi miệng, tên tu sĩ kia lập tức ngã xuống, bất tỉnh nhân sự. Do mất máu quá nhiều, thể lực không chống đỡ nổi nên đã ngất đi.
Nguyễn Nhị Ca vội vàng đánh giá sơ qua, không phát hiện bất kỳ vết thương nào, ngoại trừ tóc tai rối bời, y phục bất chỉnh.
Tiêu Minh nhìn đôi tay trống trơn của người kia, cũng không hỏi nhiều. Tả hữu phù trợ là để người khác ăn, nói vậy trong giới mỹ thực không ít món ngon. Nhiều phù trợ thì không nhiều, thiếu phù trợ cũng không ít.
Quầng sáng cũng chỉ vọt tới độ cao ba trượng, đã kiệt sức, dừng lại bất động tại chỗ.
Đồng thời, đó còn là nhạc phụ tương lai của hắn. Kết hợp với tin tức trước đó và tình hình hiện tại, Dương Lâm âm thầm suy nghĩ kỹ càng điều gì đó.
Có câu này đã đủ, nàng không hy vọng các sư tỷ muội vì mình mà mạo hiểm. Thanh Nhã hướng về phía người quen thuộc khẽ lắc đầu, muốn nói gì nhưng cuối cùng không thốt nên lời, chỉ liên tục lắc đầu, lần sau mạnh mẽ hơn lần trước.
Vùng hư không của hắn, đã ở sát ranh giới hóa hư thành thật. Hắn đánh giá, chỉ cần thêm một hai năm nữa, vùng hư không này sẽ hóa thành thế giới chân thật.
Lão Lang và Lilith liếc nhìn nhau, cả hai đều bừng tỉnh, như thể đột nhiên nghĩ thông suốt điều gì đó.
Tuy nhiên, hắn cũng hiểu rõ, nếu tùy ý mỗi người phát triển theo cách này, hắn sẽ phá sản, sẽ gánh khoản nợ trăm vạn, điều này tuyệt đối không được phép.
“Sau khi trình diện xong, ngươi cùng Lưu Thiên hành động chung là được. Có yêu cầu chú ý gì, hắn sẽ nói cho ngươi.” Thẩm Mạt nói xong, quay đầu muốn đi.
Trong khoảnh khắc, Lăng Tiêu sống lại, khiến vô số ma thú phát ra tiếng gầm vui mừng. Cảnh tượng này càng làm chấn động lòng người.
Họ hiểu rõ, đơn giản là những chuyện cũ của bản thân, căn bản không thể đi lên con đường tình yêu màu hồng phấn ấy.
Vừa bước vào khu vực Trung Tam, ta lập tức cảm thấy bực bội. Các tiêu đề đều là sự kiện Mã Cường đánh Mã Cường, mọi người đều lên tiếng ủng hộ Mã Cường, giống như ta đã cưỡng gian Mã Cường vậy.
Đây rốt cuộc là lãnh địa của bọn họ! Nếu không vì thủ lĩnh sinh bệnh, cầu xin Ma tộc phân thượng, bọn họ cũng sẽ không nén giận như vậy.
“Ta lại không biết, hôm nay ta sẽ xuất hiện chơi với bọn họ. Thế giới này quá yên tĩnh, vô tình đã yên tĩnh đến mức thối nát. Nếu không thêm chút biến động, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ biến thành bộ dạng của mấy trăm năm trước.” Lăng Tiêu gật đầu, tiếp lời anh ta.
Theo quy củ trên đường, cấu kết người ngoài tàn hại huynh đệ bản bang, kết cục đều là bị ném xuống biển.
“Người đâu? Bắt trở về giống cái gì?” Đao Tật Liệt vừa thấy hàm răng nghiến chặt, đổ sập xuống hỏi.
“Bắt hồ ly làm.” Vương Khánh Sơn mặt không biểu tình đi tới, ngồi trên ghế mép giường.
Khổng Tuyên trực tiếp rút Trảm Tiên Kiếm ra, quát lên với Vi Hộ: “Đến người nào, còn không mau xưng tên ra!” Trảm Tiên Kiếm này không phải pháp bảo do hắn tế luyện, nhưng một đường tay lại vô cùng thuận lợi, hoàn toàn không có cảm giác bất tiện.
Lúc này, tuyết trắng xóa, thung lũng tĩnh lặng. Thác Bạt Kiệt dắt Mộ Dung Lan bước ra khỏi nhà tranh, đúng là: “Thu lan soi ánh ngọc trì, nước ao trong xanh thả phương. Phù dung theo gió lay động, trong có đôi uyên ương.”
Viện quân đâu chỉ một người. Long Gia tám cân khí phách lên sân khấu, ngọn thương đỏ rực gầm rú, long lánh, ẩn hiện hồng lân tinh long, trợn nanh múa vuốt, dẫn đầu thần chi nhất.
“Đây là lệnh bài của viện, không có nó, ai cũng không thể vào.” Tiếu Tiền bối không cho An Tử cơ hội há miệng, chân đã bước thẳng vào, thậm chí chưa cần qua cửa.