Chương 436
Tín Hiệu Thần Bí Từ Dưới Nền Đất Khi Cự Trùng Hiện Thân
Chương 436: Tín hiệu thần bí liên tiếp dưới nền đất, cự trùng hiện thân
Thuyền chuẩn phi ngàn năm tựa như một đầu cự thú cơ giới không biết mệt mỏi, liên tục lặn sâu vào trong động đá bí ẩn của tinh cầu. Chung quanh là màn đêm đen đặc đến mức không thể hòa tan, chỉ có ánh sáng phát ra từ phi thuyền miễn cưỡng xé toạc một lỗ hổng, chiếu sáng một mảnh nhỏ khu vực xung quanh. Thẩm Dật Thần chăm chú nhìn chằm chằm vào các loại dữ liệu trên bàn điều khiển, trong ánh mắt lộ rõ sự chuyên chú cùng cảnh giác. Thanh âm trong trẻo của Tiểu Ái vang vọng trong phi thuyền:
– Chủ nhân, độ sâu lặn đã đạt tới năm km, khoang tải trọng cùng không gian chứa khí đặc chế của phi thuyền sắp đầy.
Thẩm Dật Thần khẽ gật đầu, đôi tay thao tác thuần thục trên bàn điều khiển, điều chỉnh tốc độ thu thập và vị trí của phi thuyền.
Giờ phút này, khu vực chứa đựng bên trong phi thuyền bày ra một cảnh tượng kỳ dị mà đồ sộ. Không gian chứa khí đặc chế tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, bên trong chất đầy các vật thể bằng thủy tinh với hình thái khác nhau. Những khối thủy tinh này tựa như những tác phẩm nghệ thuật được tạo tác tỉ mỉ bởi thiên nhiên, có thứ giống như ngọn giáo sắc bén, loé lên hàn quang lạnh lẽo; có thứ tựa như đóa hoa nở rộ, cánh hoa tinh anh trong suốt, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc rực rỡ; lại có thứ giống như phù văn thần bí, ẩn chứa hơi thở cổ xưa và huyền bí. Chúng đan xen lẫn nhau, chồng chất lên nhau, hình thành nên một thế giới thủy tinh kỳ quái.
Theo công tác thu thập tiếp diễn, vật thể bằng thủy tinh trong khoang tải trọng ngày càng nhiều, hầu như không còn khoảng trống dư thừa. Mỗi khối thủy tinh đều tỏa ra dao động năng lượng độc đáo, những dao động này đan xen lẫn nhau, hình thành nên một loại cộng minh kỳ diệu, khiến cả phi thuyền như đang đặt mình trong một trường năng lượng thần bí. Thẩm Dật Thần nhìn đầy khoang thủy tinh, trong lòng vừa hưng phấn vừa mong đợi. Hắn biết, những vật thể thủy tinh này ẩn chứa năng lượng khổng lồ, có lẽ sẽ cung cấp manh mối quan trọng giúp hắn giải mở bí ẩn của vũ trụ.
Đúng lúc này, trong phòng chỉ huy của phi thuyền đột nhiên vang lên tiếng cảnh báo dồn dập, phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có. Thẩm Dật Thần và Tiểu Ái đều bị tiếng cảnh báo bất thình lình làm cho hoảng hốt, họ nhanh chóng đưa mắt nhìn về nguồn gốc của tiếng báo động. Chỉ thấy thiết bị thông tin trên bàn điều khiển loé lên ánh sáng mãnh liệt, một tín hiệu xa lạ và thần bí đang liên tục phát ra yêu cầu kết nối.
– Chủ nhân, đây là yêu cầu kết nối thông tin thường quy từ nền văn minh cấp 7! – Tiểu Ái kinh ngạc nói, giọng điệu mang theo một tia khẩn trương và tò mò.
Thẩm Dật Thần sắc mặt chợt trở nên ngưng trọng, trái tim hắn đập nhanh hơn không tự chủ. Nền văn minh cấp 7, đó là một tồn tại cực kỳ hùng mạnh trong vũ trụ, trình độ khoa học kỹ thuật của họ vượt xa mọi thứ Thẩm Dật Thần từng biết. Tín hiệu thần bí này rốt cuộc là phúc hay họa? Trong đầu hắn nhanh chóng hiện lên vô số khả năng, nhưng mỗi khả năng đều khiến hắn cảm thấy bất an.
– Chủ nhân, chúng ta có nên kết nối không? – Tiểu Ái cẩn thận hỏi, nàng cũng cảm nhận được áp lực mà tín hiệu này mang lại.
Thẩm Dật Thần trầm mặc một lát, ánh mắt lộ rõ sự do dự và giằng xé. Kết nối với tín hiệu này đồng nghĩa với việc bước vào một lĩnh vực chưa biết, có thể đối mặt với nguy hiểm lớn; nhưng nếu không kết nối, hắn lại lo lắng sẽ bỏ lỡ thông tin quan trọng, mất đi cơ hội vạch trần bí mật của tinh cầu thần bí này.
Sau một phen đấu tranh tư tưởng kịch liệt, Thẩm Dật Thần rốt cuộc đưa ra quyết định. Hắn hít một hơi sâu, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định, nói:
– Kết nối! Ta muốn xem, nền văn minh cấp 7 rốt cuộc muốn làm gì.
Nghe theo mệnh lệnh của Thẩm Dật Thần, Tiểu Ái nhanh chóng thao tác thiết bị thông tin, thiết lập kết nối với tín hiệu thần bí. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng mãnh liệt bắn ra từ thiết bị thông tin, hình thành một hình ảnh thực tế ảo khổng lồ trong phòng chỉ huy.
Khi hình ảnh thực tế ảo hoàn toàn hiển hiện, Thẩm Dật Thần và Tiểu Ái đều sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Xuất hiện trước mặt họ là một con quái vật khổng lồ toàn thân đen nhánh. Thể hình của nó cực kỳ to lớn, hầu như chiếm trọn toàn bộ khung hình thực tế ảo. Thân thể nó mọc đầy gai nhọn sắc bén, mỗi cây gai đều loé lên hàn quang lạnh giá, dường như được chế tạo từ kim loại cứng rắn nhất. Đôi mắt nó như ngọn lửa đỏ rực đang cháy, tỏa ra sự khủng bố và áp lực vô tận, dường như có thể thiêu rụi linh hồn người ta. Miệng nó mở to vô cùng, bên trong mọc đầy răng nanh sắc nhọn, khiến người ta không rét mà run. Ngoại hình của nó giống như ác ma bò ra từ sâu thẳm địa ngục, tràn ngập hơi thở tà ác và khủng bố.
Những cử chỉ của con quái vật này cũng thập phần quái dị, thân thể nó không ngừng vặn vẹo, dường như đang thực hiện một nghi thức thần bí nào đó. Mỗi động tác của nó đều khiến năng lượng xung quanh dao động kịch liệt, dường như nó đã hòa làm một với không gian xung quanh, có thể tùy tâm sở dục thao túng năng lượng.
Đột nhiên, con quái vật mở to miệng, phát ra một giọng nói trầm thấp và khàn khàn. Giọng nói này tựa như tiếng gào thét của ác ma từ Cửu U địa ngục truyền đến, mang theo một sức mạnh khiến người ta sởn gai ốc. Giọng nói của nó truyền vào phòng chỉ huy qua thiết bị thông tin, vang vọng trong không gian trống trải, khiến trái tim người ta đập nhanh hơn không tự chủ.
– Các ngươi rốt cuộc đã đến. – Con quái vật dùng giọng nói mô phỏng chậm rãi nói, trong giọng điệu mang theo một nụ cười quỷ dị.
Nghe câu nói này, Thẩm Dật Thần trong lòng đột nhiên căng thẳng, ánh mắt lộ ra sự cảnh giác mãnh liệt. Câu nói đầu tiên của con quái vật này dường như đang chờ đợi họ đến, điều này khiến hắn cảm thấy vô cùng khiếp sợ và bất an. Tay hắn không tự chủ cầm lấy vũ khí bên cạnh, sẵn sàng ứng phó với mọi nguy hiểm có thể xảy ra.
– Ngươi là ai? Vì sao ngươi biết chúng ta sẽ đến? – Thẩm Dật Thần cưỡng chế nỗi sợ hãi trong lòng, lớn tiếng hỏi, giọng điệu mang theo một chút run rẩy nhưng vẫn đầy kiên định.
Con quái vật không lập tức trả lời câu hỏi của Thẩm Dật Thần, nó chỉ lặng lẽ nhìn hắn, đôi mắt đỏ rực dường như có thể nhìn thấu nội tâm hắn. Qua một hồi lâu, nó mới chậm rãi mở miệng:
– Ta là ai cũng không quan trọng, quan trọng là, các ngươi không nên đến nơi này.
Nghe con quái vật nói vậy, Thẩm Dật Thần trong lòng càng thêm nghi hoặc và phẫn nộ. Hắn lớn tiếng chất vấn:
– Vì sao không nên đến? Tinh cầu này rốt cuộc cất giấu bí mật gì? Ngươi tốt nhất nói thật, nếu không, ta sẽ không bỏ qua ngươi!
Con quái vật phát ra một tràng cười trầm thấp, trong tiếng cười tràn đầy sự chế giễu và khinh thường. Nó nói:
– Ngươi cho rằng ngươi có thể uy hiếp được ta? Ngây thơ quá. Bất quá, nếu các ngươi đã đến, có một số việc cũng nên để các ngươi biết……
Sau khi lời của con quái vật rơi xuống, không khí trong phòng chỉ huy trở nên càng thêm khẩn trương và áp lực. Thẩm Dật Thần và Tiểu Ái đều chăm chú nhìn chằm chằm vào con quái vật, họ biết rằng một mối nguy hiểm chưa biết đang lặng lẽ tiến đến, và con quái vật thần bí này có lẽ chính là chìa khóa để giải mở bí mật của tinh cầu này. Trong bóng đêm vô tận này, vận mệnh của họ dường như đã bị một bàn tay vô hình to lớn khống chế.