Chương 379
Ôm Cây Đợi Thỏ: Tìm Kiếm Dưới Đáy Biển
Chương 379: Ôm cây đợi thỏ, đáy biển tìm kiếm
Thẩm Dật Thần và Tác Lạp Lạp lặng lẽ ẩn náu trong phế tích căn cứ tiền tiêu đội quân Hào 2 của Địa Cầu 2. Xung quanh tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió biển gào thét thổi qua, cuốn theo bụi đất và hài cốt trên mặt đất. Hai người cố ý thu nhẹ hơi thở, ánh mắt chăm chú quan sát bốn phía căn cứ, không bỏ qua bất kỳ một tia động tĩnh nào.
“Đã qua lâu như vậy, sao những con quái vật đó vẫn chưa xuất hiện?” Tác Lạp Lạp phá vỡ sự im lặng. Giọng nàng ép rất thấp, mang theo chút nôn nóng và nghi hoặc. Trong thời gian dài chờ đợi này, sự kiên nhẫn của nàng dần bị mài mòn, sự bất an trong lòng cũng lan rộng. Tay nàng khẽ vuốt ve vũ khí trên tay, dường như chỉ có vậy mới mang lại cho nàng chút cảm giác an toàn.
Thẩm Dật Thần khẽ nhíu mày, ánh mắt lộ ra vẻ trầm tư. “Chúng chắc chắn vẫn còn ở gần đây, có lẽ đang quan sát chúng ta, hoặc chờ đợi thời cơ thích hợp để phát động tấn công.” Hắn trầm giọng nói, âm thanh ổn định và kiên định, nhằm trấn an cảm xúc của Tác Lạp Lạp. Ánh mắt hắn vẫn chăm chú nhìn về phía xa, không bỏ qua bất kỳ góc khuất nào mà quái vật có thể xuất hiện. Theo hắn, nếu những con quái vật này dám tập kích căn cứ tiền tiêu, tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha, chúng chắc chắn đang mưu toan điều gì đó.
Thời gian trôi qua từng giây, mỗi khoảnh khắc đều như bị kéo dài vô hạn, khiến người ta cảm thấy vô cùng dày vò. Thẩm Dật Thần và Tác Lạp Lạp như hai pho tượng, lặng lẽ chờ đợi, thân thể vẫn duy trì trạng thái cảnh giác cao độ, sẵn sàng ứng phó với mọi nguy hiểm có thể xảy ra. Nhưng sau một khoảng thời gian trôi qua, những con quái vật vẫn chưa xuất hiện, dường như chúng chưa từng tồn tại trên mảnh đất này.
“Chờ đợi thụ động như vậy không phải là cách, chúng ta cần chủ động xuất kích, tìm tung tích của những con quái vật đó.” Thẩm Dật Thần rốt cuộc hạ quyết tâm, ánh mắt hắn lóe lên vẻ kiên định. Hắn biết, nếu tiếp tục chờ đợi thụ động, không những không giải quyết được vấn đề, mà còn có thể khiến kẻ địch có thêm thời gian chuẩn bị cho cuộc tấn công tiếp theo.
Tác Lạp Lạp gật đầu, ánh mắt nàng lộ ra vẻ hưng phấn và mong đợi. “Ta đồng ý, chúng ta không thể ngồi chờ chết. Nhưng mà, chúng ta nên bắt đầu tìm kiếm từ đâu?” Nàng hỏi, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc. Trên hành tinh xa lạ này, bọn họ hoàn toàn không biết về tập tính và nơi ẩn náu của những con quái vật, việc tìm kiếm tung tích của chúng khó khăn như biển rộng tìm kim.
Thẩm Dật Thần suy nghĩ một lát, rồi đưa ánh mắt về phía đại dương bao la vô tận của Địa Cầu 2. “Có lẽ chúng ta nên bắt đầu từ đáy biển. Độ sâu đại dương của Địa Cầu 2 gấp năm lần Địa Cầu, đáy biển có thể cất giấu nhiều bí mật mà chúng ta chưa biết, những con quái vật đó không chừng đến từ đáy biển.” Hắn nói, ánh mắt lóe lên vẻ mong đợi. Hắn biết rõ việc thám hiểm đáy biển đầy rẫy những bất trắc và nguy hiểm, nhưng để tìm ra chân tướng, hắn sẵn sàng mạo hiểm thử một lần.
Thế là, Thẩm Dật Thần và Tác Lạp Lạp điều khiển tàu Đăng Lục chậm rãi lặn xuống đáy biển Địa Cầu 2. Tàu Đăng Lục từ từ hạ xuống, ánh sáng xung quanh càng lúc càng tối, cuối cùng chìm vào bóng tối. Thẩm Dật Thần bật đèn pha của tàu, ánh sáng mạnh mẽ chiếu rọi vùng nước xung quanh, vô số sinh vật phù du dưới ánh đèn lấp lánh, tựa như một bầu trời sao mộng ảo.
Càng lặn sâu vào đáy biển, Thẩm Dật Thần và Tác Lạp Lạp càng thấy nhiều sinh vật kỳ lạ. Những sinh vật này có hình dạng và tập tính hoàn toàn khác biệt với sinh vật trên mặt đất, dường như đến từ một thế giới khác. Có một loại sinh vật thân thể trong suốt, các cơ quan bên trong có thể nhìn thấy rõ ràng, xúc tu thon dài mềm mại đung đưa theo dòng nước, tựa như một vũ công ưu nhã. Lại có một loại sinh vật thân hình khổng lồ, dài hơn mười mét, trên người phủ đầy gai nhọn, mỗi chiếc gai đều lóe lên hàn quang, khiến người ta không rét mà run.
“Những sinh vật này quá kỳ lạ, ta chưa từng gặp bao giờ.” Tác Lạp Lạp kinh ngạc thốt lên, đôi mắt nàng mở to, tràn đầy tò mò và hưng phấn. Tay nàng khẽ chạm vào cửa sổ tàu, dường như muốn chạm vào những sinh vật thần bí đó. Trong mắt nàng, những sinh vật này là kiệt tác của thiên nhiên, sự tồn tại của chúng khiến nàng tràn đầy lòng kính sợ đối với hành tinh này.
Thẩm Dật Thần gật đầu, ánh mắt hắn cũng lộ ra vẻ kinh ngạc và tò mò. “Đúng vậy, hệ sinh thái đáy biển Địa Cầu 2 hoàn toàn khác biệt với Địa Cầu, nơi đây có thể tồn tại những sinh vật thông minh mà chúng ta chưa từng tưởng tượng tới.” Hắn nói, ánh mắt lóe lên vẻ mong đợi. Hắn biết rõ, những sinh vật kỳ lạ này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, càng sâu dưới đáy biển, có thể còn cất giấu những bí mật kinh người hơn.
Đúng lúc này, hệ thống phản xạ sóng âm của tàu Đăng Lục đột nhiên phát ra tiếng cảnh báo. Thẩm Dật Thần và Tác Lạp Lạp vội vàng nhìn về màn hình, chỉ thấy trên màn hình hiển thị có hoạt động của sinh vật dị thường ở khu vực biển sâu cách đó vài trăm km. Hai người nhìn nhau, ánh mắt đều lộ ra vẻ hưng phấn và căng thẳng.
“Xem ra chúng ta có phát hiện, hoạt động của những sinh vật dị thường đó không chừng liên quan đến quái vật đã tập kích căn cứ tiền tiêu.” Thẩm Dật Thần nói, giọng điệu mang theo chút kích động. Hắn lập tức điều khiển tàu Đăng Lục hướng về phía hoạt động của sinh vật dị thường. Hai tay hắn nắm chặt cần điều khiển, ánh mắt tràn đầy sự kiên định và quyết tâm. Trong mắt hắn, đây có thể là manh mối quan trọng để tìm ra chân tướng.
Càng đến gần khu vực hoạt động của sinh vật dị thường, Thẩm Dật Thần và Tác Lạp Lạp càng thấy nhiều sinh vật kỳ lạ. Những sinh vật này giống như sinh vật trên cạn vừa xuống biển, chưa tiến hóa ra vây cá, cấu trúc cơ thể và hành vi vẫn giữ lại đặc điểm của sinh vật trên cạn. Chúng bơi lội gian nan trong nước, dường như đang tìm kiếm điều gì đó.
“Những sinh vật này rất kỳ quái, chúng dường như chưa thích nghi với môi trường biển, chẳng lẽ chúng di cư từ trên cạn xuống đáy biển?” Tác Lạp Lạp nghi hoặc nói, lông mày khẽ nhíu lại. Trong đầu nàng tràn đầy các loại suy đoán, những sinh vật kỳ lạ này khiến nhận thức của nàng về thế giới đáy biển bị đảo lộn.
Thẩm Dật Thần gật đầu, ánh mắt hắn cũng lộ ra vẻ nghi hoặc. “Có thể, có lẽ do nguyên nhân nào đó mà chúng di cư từ trên cạn xuống đáy biển. Nhưng đây chỉ là suy đoán, chúng ta cần thám hiểm thêm nữa mới có thể xác định.” Hắn nói, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. Hắn biết rõ, muốn giải mã bí mật của những sinh vật này, cần phải thâm nhập sâu hơn vào đáy biển để tìm kiếm thêm manh mối.
Tiếp tục lặn sâu, tàu Đăng Lục đột nhiên đo được tín hiệu điện từ mỏng manh. Thẩm Dật Thần và Tác Lạp Lạp trên mặt đều lộ ra vẻ kinh hỉ, họ biết, điều này có thể nghĩa là sự tồn tại của văn minh dưới đáy biển.
“Tín hiệu điện từ này đến từ đâu? Chẳng lẽ thật sự có sinh vật thông minh xây dựng văn minh dưới đáy biển?” Tác Lạp Lạp kích động nói, giọng điệu mang theo chút run rẩy. Ánh mắt nàng tràn đầy mong đợi và hưng phấn, dường như sắp vạch trần một bí mật kinh thiên động địa.
Thẩm Dật Thần ánh mắt lóe lên vẻ phấn khích, hắn tăng tốc tàu Đăng Lục, hướng về phía phát ra tín hiệu điện từ. “Dù sao đi nữa, chúng ta nhất định phải biết rõ chân tướng.” Hắn nói, âm thanh kiên định và hữu lực. Trong lòng hắn tràn đầy mong đợi, hắn khao khát vén bức màn bí mật của văn minh đáy biển, xem thế giới thần bí này rốt cuộc cất giấu những bí mật gì.
Càng đến gần nguồn phát tín hiệu điện từ, một vòng ánh sáng bảo hộ màu xanh lam chiếu vào mắt. Thẩm Dật Thần và Tác Lạp Lạp tim đập nhanh hơn, họ biết, sắp đối mặt với một thế giới chưa biết, một thế giới tràn đầy thách thức và kỳ ngộ.