Chương 424
Lão Tổ Trường Thọ
Chương 424: Trường Thọ Lão Tổ
“Cái gì! Huyền giai đại yêu da? Không có, không có, ta nào có thứ đó.”
Nghe xong lời Từ Trường Thọ nói, Bạch Đồng Nguyên trước tiên nheo mắt lại, sau đó liên tục xua tay.
Từ Trường Thọ tỏ vẻ không tin: “Bạch Sư huynh, ngươi không phải là luyện khí sư sao? Sao lại không có Huyền giai đại yêu da? Ta không tin đâu.”
Huyền giai đại yêu da là nguyên liệu chế tác trung phẩm pháp khí, theo lẽ thường, luyện khí sư khẳng định sẽ có cất trữ.
Bạch Đồng Nguyên mặt lộ vẻ khổ sở, cười khổ nói: “Từ sư đệ, ta là luyện khí sư không giả, nhưng ngươi cũng không nghĩ, ta vừa mới đột phá mấy ngày? Nào có cơ hội có được Huyền giai đại yêu da?”
“Thật không có?” Từ Trường Thọ nhíu mày.
Bạch Đồng Nguyên vỗ ngực khẳng định: “Thật không có.”
“Được rồi.”
Từ Trường Thọ dừng một chút, lại hỏi: “Vậy vạn năm linh mộc có sao?”
“Không có, không có, cái này cũng không có.”
Bạch Đồng Nguyên nghe vậy liên tục lắc đầu. Những thứ Từ Trường Thọ muốn đều vô cùng trân quý.
“Thật không có?”
“Thật không có!”
“Từ sư đệ a.”
Bạch Đồng Nguyên tựa hồ nghĩ ra điều gì, nói tránh đi: “Ngươi muốn vạn năm linh mộc cùng Huyền giai đại yêu da cũng không khó, ta nói cho ngươi một cách.”
“Ở đâu?”
Ánh mắt Từ Trường Thọ sáng lên, hứng thú bừng bừng.
Bạch Đồng Nguyên cười nói: “Đương nhiên là trong kho của tông môn.”
“Trong kho có……”
Từ Trường Thọ trầm tư.
Hiện tại Hoàng Thiên Lang cùng Lý Linh Nhi đang cạnh tranh, chỉ có thông qua bọn họ mới có thể vào kho của tông môn. Nhưng Từ Trường Thọ đã quyết định giữ thái độ trung lập, nên tuyệt đối sẽ không nhờ hai người đó giúp đỡ.
Nếu Hoàng Thiên Lang chưa cạnh tranh với Lý Linh Nhi, hắn còn có thể theo Hoàng Thiên Lang, trực tiếp xin vật phẩm. Tuy nhiên, hiện tại điều này không thể thực hiện được.
“Bạch Sư huynh, ta vào kho không được.” Từ Trường Thọ cười khổ.
Bạch Đồng Nguyên dường như hiểu ra khó xử của Từ Trường Thọ, liền cười nói: “Ngươi nghe ta nói này, mỗi người kết đan, lão tổ đều sẽ tặng lễ vật. Bất luận tu sĩ kết đan nào cũng có thể trong kho tùy ý chọn ba thứ. Đến lúc đó, lão tổ sẽ dẫn ngươi tự mình chọn lựa.”
“Thì ra là vậy.”
Từ Trường Thọ gật đầu, tiếp đó trầm mặc.
Nếu lão tổ dẫn đi chọn lựa thì tốt nhất.
Nhưng vấn đề là, sau khi kết đan, Từ Trường Thọ không chuẩn bị bán linh phù cho lão tổ nữa. Hắn đã kết đan, có khả năng tự bảo vệ mình, dù đối mặt với Lãnh Mi cũng không sợ.
Trước đây bán linh phù cho lão tổ, một là để sinh tồn, kiếm tiền; hai là để bảo mệnh, dưới áp lực mới bán.
Sau khi kết đan, Từ Trường Thọ không nghĩ cung cấp linh phù cho lão tổ nữa.
Nhưng nếu xin lão tổ vạn năm linh mộc cùng Huyền giai đại yêu da, lão tổ chắc chắn sẽ nghi ngờ hắn học được tân linh phù. Vạn năm linh mộc và Huyền giai đại yêu da đều là tài liệu chế tác linh phù, lấy trí tuệ của lão tổ, không thể nào đoán không ra.
Tính toán đi tính toán lại, trước tiên xin vật phẩm đã.
Từ Trường Thọ tính toán trước tìm lão tổ xin vạn năm linh mộc cùng Huyền giai đại yêu da.
Nếu lão tổ đòi linh phù, cùng lắm thì bán cho hắn vài cái linh phù không quan trọng. Dù sao linh phù tuyệt đối không thể ra ngoài bán, liên quan quá lớn.
Nếu người ngoài biết sự tồn tại của linh phù, biết có thể thêm đạo vận, toàn bộ Tu Tiên giới chắc chắn sẽ điên cuồng.
“Đa tạ Bạch Sư huynh nhắc nhở, tiểu đệ cáo từ!”
Từ Trường Thọ đứng dậy chào từ biệt.
Bạch Đồng Nguyên cũng vội vàng đứng dậy: “Từ sư đệ đi thong thả, một tháng sau, ngươi tới lấy linh bút là được.”
“Đa tạ! Sau này còn gặp lại.”
Từ Trường Thọ vung tay áo, trực tiếp phi lên trời, hướng về Lục Mặc Phong bay đi.
Vào Lục Mặc Phong, Từ Trường Thọ không trực tiếp phi vào sân, mà đi vào bên ngoài tường cao, thưởng thức phong cảnh Lục Mặc Phong một chút, sau đó mới hướng tiểu viện của mình đi đến.
Từ Trường Thọ đi chậm rãi, rất nhanh đã tới cổng lớn của tường cao.
Lúc này, trước cửa có hai tên tạp dịch đệ tử trẻ tuổi đang ngáp ngắn ngáp dài chán chường.
Hai tên tạp dịch đệ tử này chính là Âu Dương Thanh Trạch phái đến canh cửa cho Từ Trường Thọ.
Từ Trường Thọ nhìn xem, một người dáng người khô gầy, một người dáng người khổng lồ, đều là gương mặt mới, hắn chưa từng thấy qua, hẳn là đệ tử nhập môn mấy năm nay.
“Vương sư huynh, ngươi nói trường thọ lão tổ khi nào mới xuất quan? Chúng ta canh cửa đã gần ba năm, ta thực sự chán ngán rồi.”
“Ta biết đâu được, trường thọ lão tổ đã bế quan hơn mười năm, quỷ biết khi nào xuất quan?”
“Ta nghe nói, trường thọ lão tổ đang cố gắng đột phá Kim Đan, ngươi nói có thể thành công không?”
“Đương nhiên có thể thành công, đó là trường thọ lão tổ của chúng ta, là thần của Lục Mặc Phong, ta tin tưởng hắn nhất định có thể kết đan.”
“Ừm, ngươi nói trường thọ lão tổ rốt cuộc trông như thế nào?”
“Hẳn là một vị lão tiên ông gương mặt hiền từ.”
“Đáng tiếc, chúng ta ở đây canh giữ đạo tràng cho trường thọ lão tổ ba năm, kết quả ngay cả mặt lão tổ cũng chưa từng thấy.”
“Người canh giữ cho lão tổ nhiều lắm, chúng ta có đâu nhiều vận khí như vậy để gặp lão nhân gia. Mấy ngày nữa sẽ có đệ tử mới đến thay chúng ta, đến lúc đó chúng ta không cần canh cổng lớn nữa.”
“Đáng tiếc đáng tiếc, nếu có thể gặp một mặt trường thọ lão tổ thì tốt biết mấy.”
Nghe hai tên tạp dịch đệ tử nói chuyện phiếm, Từ Trường Thọ sững sờ tại chỗ.
Trong nội tâm hắn, vị trí của hắn luôn là một tên tạp dịch nhỏ bé của Lục Mặc Phong.
Không thể ngờ một ngày nào đó, danh xưng ‘lão tổ’ cũng sẽ được áp dụng lên người mình.
Cẩn thận nghĩ lại cũng thấy hợp lý. Hắn năm nay 98 tuổi, trong Lục Mặc Phong, dù là tuổi tác hay tu vi đều đứng đầu.
Đối với đệ tử mới nhập môn, xưng hô một lão quái vật trăm tuổi là lão tổ, hoàn toàn hợp lý.
Quay về không được, rốt cuộc là quay về không được rồi.
Từ Trường Thọ khẽ lắc đầu, cất bước hướng cổng lớn đi đến, trong lòng cảm thấy tiếc nuối khôn nguôi, có loại cảm giác thanh xuân lặng lẽ trôi qua.
Hắn tuy sống gần trăm tuổi, nhưng phần lớn thời gian đều ở trong bế quan, trải nghiệm cuộc sống thực tế không nhiều.
“Dừng lại.”
Lúc này, một bóng người khổng lồ chặn đường Từ Trường Thọ.
Người ngăn hắn chính là hai tên đệ tử canh gác.
Chưa cho Từ Trường Thọ cơ hội giải thích, tên đệ tử dáng người khô gầy quát mắng: “Đây là nơi trường thọ lão tổ bế quan, nghiêm cấm bất kỳ ai đến gần. Mau rời đi, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí.”
“Hả……”
Từ Trường Thọ ngẩn người: Đúng lúc tốt đẹp, giờ lại không được rồi.
“Ta về nhà mình, có vấn đề gì sao?” Từ Trường Thọ buông tay.
Hắn không trách tội hai tên tạp dịch đệ tử này. Bọn họ canh cửa, cấm người ngoài vào, đó là tận chức tận trách.
“Cái gì nhà ngươi, nhìn rõ ràng đây là đạo tràng của lão tổ.”
“Ngươi là phong nào? Có phải đến quấy rối không?”
Hai tên tạp dịch đệ tử trừng mắt nhìn chằm chằm vào Từ Trường Thọ.
“Di?”
“Không đúng!”
Rất nhanh, hai người phát hiện ra chỗ không ổn.
Phải biết rằng, Từ Trường Thọ đang mặc đạo bào màu vàng kim. Bọn họ tuy chưa từng thấy tu sĩ nào mặc đạo bào vàng kim, nhưng đã nghe nói, chỉ có Kim Đan đại năng mới được phép mặc.
Hai người cũng không ngu, liếc nhau một cái, lập tức trở nên hoảng sợ.
Tên mập mạp cẩn trọng hỏi: “Xin hỏi tiền bối xưng hô như thế nào?”