Trước
Sau

Chương 326

Hồn Đại Quân Đào Quặng

Chương 326: Du hồn đại quân đào quặng

Nghe xong yêu cầu của Từ Trường Thọ, Hoàng Thiên Lang cũng không cảm thấy ngoài ý muốn. Hắn cười nói:

– Trường Thọ, ngươi chớ vội. Việc lớn cần phải từng bước một, đi một bước nói một bước. Ngươi yên tâm, những thứ thuộc về ngươi đều sẽ có trên đường, giống nhau cũng ít không được.

– Đa tạ Hoàng sư thúc.

Từ Trường Thọ mừng rỡ, vội vàng ôm quyền hành lễ.

Có những lời này của Hoàng Thiên Lang, dư thổ chi linh, kim chi linh cùng hỏa chi linh chắc chắn đã có tin tức.

……

Tiếp theo, Hoàng Thiên Lang lại cùng Từ Trường Thọ bàn bạc một chút về vấn đề đào quặng.

Từ Trường Thọ mới hiểu được, linh thạch sau khi đào từ trong lòng đất lên còn phải trải qua rất nhiều công đoạn.

Đầu tiên, phải đào những khối linh thạch lớn, không có hình dạng cố định từ trong hang mỏ lên.

Những khối linh thạch lớn đào lên được gọi là mao thạch.

Sau khi đào được mao thạch, công việc tiếp theo là cắt xẻ, biến mao thạch thành những viên đá hình thoi có quy tắc.

Phần vật liệu thừa sẽ được dùng để cắt nhỏ thành linh thạch vụn.

Những viên đá hình thoi sau khi cắt xong, còn phải trải qua công đoạn mài giũa và đánh bóng, mới có thể trở thành linh thạch dùng cho đại chúng.

Hoàng Thiên Lang nói cần thuê một trăm thợ mỏ, nhưng không phải ai cũng chỉ làm công việc đào quặng.

Có người chuyên đào quặng, có người chuyên cắt xẻ, có người chuyên mài giũa, lại có người chuyên đánh bóng.

Mấy công đoạn này tuy phức tạp, nhưng Từ Trường Thọ không cần đi tìm hiểu chi tiết, chỉ cần nắm được đại khái là được. Chỉ cần hắn có tiền, thuê các tiên công chuyên nghiệp, tự nhiên sẽ có người giúp hắn lo liệu mọi việc.

– Trường Thọ, việc đào quặng ngươi tự mình lo liệu. Mười năm sau, ta sẽ đến thu linh thạch. Ta phải đi đây, cáo từ!

Sau khi bàn bạc xong xuôi các vấn đề, Hoàng Thiên Lang đứng dậy chuẩn bị rời đi.

– Chờ đã, Hoàng sư thúc!

Từ Trường Thọ gọi lại hắn.

– Có chuyện gì?

Từ Trường Thọ cười nói:

– Hoàng sư thúc, trong người ngươi có trung phẩm linh thạch không? Ta muốn đổi một ít.

– Có thể, ngươi muốn bao nhiêu? – Hoàng Thiên Lang hỏi.

– Cho ta đổi mười khối đi.

– Được!

Hoàng Thiên Lang vung tay, ném cho hắn mười khối trung phẩm linh thạch.

Từ Trường Thọ thu lại mười khối trung phẩm linh thạch, sau đó dâng lên mười vạn khối hạ phẩm linh thạch.

Hắn đổi trung phẩm linh thạch là để dùng cho con rối kim tình thú.

– Cáo từ!

Hoàng Thiên Lang không nói thêm lời nào, thu hồi linh thạch rồi bay lên trời biến mất.

Nhìn bóng lưng Hoàng Thiên Lang biến mất, trên mặt Từ Trường Thọ lộ ra vẻ như trút được gánh nặng.

Hoàng Thiên Lang cuối cùng cũng xuất quan, sau này không cần đối mặt với Lãnh Mi, áp lực trong lòng hắn lập tức giảm bớt.

Từ Trường Thọ nhận ra, kết minh với Hoàng Thiên Lang quả thực là một lựa chọn không tồi. Ít nhất Hoàng Thiên Lang nắm giữ thực quyền, đi theo hắn có thể thu được rất nhiều lợi ích.

Tất nhiên, Từ Trường Thọ sẽ không ngốc nghếch cho rằng Hoàng Thiên Lang kết minh với mình sẽ mãi mãi ban phát lợi ích.

Hai bên kết minh, ràng buộc bởi lợi ích, sau này Hoàng Thiên Lang chắc chắn sẽ có lúc cần đến hắn.

Lần này thái độ của Hoàng Thiên Lang đối với mình rõ ràng tốt hơn rất nhiều, bởi vì mình đã bảo vệ được Thủy Diệp Đảo, khiến Hoàng Thiên Lang thấy được thực lực của mình, nhìn thấy giá trị từ bản thân hắn.

Nếu không, việc nhận thầu khai thác Thủy Diệp Đảo này chắc chắn không thể rơi vào đầu mình.

– Tiếp theo nên làm gì đây?

Từ Trường Thọ trầm tư, bắt đầu suy nghĩ về những việc cần làm tiếp theo.

Chắc chắn phải bắt đầu đào quặng. Trước khi đào quặng, phải chiêu mộ thợ mỏ, đồng thời mua thêm một số công cụ đào quặng.

Từ Trường Thọ suy nghĩ một chút, quyết định đi Bình Dương Phường Thị xem xét.

Hắn tính toán sẽ đăng thông báo tuyển công nhiệm vụ tại Tu Tiên Công Hội, chứ không muốn tuyển người trong tông môn.

Coi như việc khai thác linh thạch quặng trên Thủy Diệp Đảo là một việc lớn mang lại lợi nhuận khổng lồ, Từ Trường Thọ lo lắng trong tông môn sẽ có người đỏ mắt, đến quấy rối.

Nếu đăng thông báo tuyển thợ mỏ trực tiếp từ Tu Tiên Công Hội, sẽ tránh được những phiền toái đó.

– Ừm? Đợi đã!

Từ Trường Thọ bỗng nhiên linh cảm, nghĩ đến Du Hồn Đại Quân. Hắn có mười lăm vạn Du Hồn, nếu để những Du Hồn này đi đào quặng, thì còn cần thuê thợ mỏ làm gì.

Nếu để Du Hồn Đại Quân đào quặng, không những hiệu suất cao, mà còn không cần phát bổng lộc. Bổng lộc thợ mỏ do tông môn cấp một thành, có thể bỏ túi hết vào túi riêng.

Nghĩ đến đây, Từ Trường Thọ vô cùng hưng phấn.

– Hồng Y.

– Nô tỳ ở.

– Ngươi hỏi xem, có ai trong bọn họ am hiểu việc đào quặng không?

– Tuân mệnh.

Một lát sau, Hồng Y dẫn theo Bạch Niệm Tiên xuất hiện trước mặt Từ Trường Thọ.

– Bạch Niệm Tiên bái kiến tôn thượng.

Từ Trường Thọ liếc nhìn Bạch Niệm Tiên, hỏi:

– Ngươi am hiểu việc đào quặng sao?

– Vâng!

Bạch Niệm Tiên gật đầu:

– Chức nô trước kia từng trông coi mỏ linh thạch, đối với quy trình đào quặng và chế tác linh thạch, chức nô đều hiểu rõ như lòng bàn tay.

– Tốt.

Từ Trường Thọ mừng rỡ, nếu Bạch Niệm Tiên hiểu biết mọi thứ, giao việc đào quặng cho hắn là chuẩn xác nhất.

– Bạch Niệm Tiên.

– Chức nô ở.

– Từ ngày mai, công việc đào quặng tại Thủy Diệp Đảo, ngươi sẽ toàn quyền đốc thúc.

– Chức nô tuân mệnh.

– Hồng Y, ngươi đi tìm thêm một số Du Hồn từng làm thợ mỏ.

– Là!

Trong số Du Hồn dưới trướng Hồng Y, đại bộ phận là tu sĩ.

Với số lượng Du Hồn lớn như vậy, chắc chắn không thiếu những người từng làm thợ mỏ.

Rất nhanh, Hồng Y thống kê được, ước chừng có 5.000 Du Hồn xuất thân từ thợ mỏ.

Đào quặng, thu thập mao thạch, cắt xẻ mao thạch, mài giũa, đánh bóng, mỗi chuyên ngành đều có người.

Người đã đủ, chỉ còn thiếu một ít công cụ.

– Tiểu Hắc, đi!

Từ Trường Thọ nhảy lên lưng Tiểu Hắc. Tiểu Hắc vỗ cánh, bay về hướng Bình Dương Phường Thị.

Đến Bình Dương Phường Thị, Từ Trường Thọ mua số lượng lớn công cụ đào mỏ cũ. Rất nhanh, hắn đã mua đủ hai ngàn bộ công cụ.

Gồm búa, đục, cưa, giấy nhám mài giũa, và các công cụ đánh bóng.

Nửa tháng sau, Từ Trường Thọ trở về Thủy Diệp Đảo, bắt đầu công tác đào quặng.

Trước khi đào quặng, Từ Trường Thọ bày ra 36 Địa Sát Sương Mù Trận, lần nữa bố trí đại trận.

Việc dùng Du Hồn đào quặng nhất định phải che giấu.

Bởi vì hắn dùng Du Hồn, việc đào quặng chỉ có thể tiến hành vào ban đêm. Dù vậy, hiệu suất vẫn cực kỳ khủng bố.

Hai ngàn Du Hồn cùng lúc làm việc, trong vòng mười năm tuyệt đối có thể đào sạch sạch sẽ sẽ linh thạch tinh khiết trên Thủy Diệp Đảo.

Keng keng keng ——

Ban đêm, trong phạm vi Sương Mù Trận, khí thế ngút trời.

Hơn một ngàn Du Hồn vung búa, hăng hái làm việc.

Từ Trường Thọ phát hiện, dùng Du Hồn làm việc so với chân tu hiệu suất thấp hơn một chút, nhưng không sao, vì số lượng người đông.

– Đào rồi! Đào rồi! Bẩm báo tôn thượng, đã đào ra linh thạch!

Hai ngày sau, Bạch Niệm Tiên hăng hái chạy đến tìm Từ Trường Thọ.

Từ Trường Thọ chạy đến miệng mỏ nhìn xem, không nhịn được kinh ngạc:

– Thật lớn một khối linh thạch.

Chỉ thấy, một mặt bằng đá khổng lồ không đều, rộng vài chục mét, xuất hiện trước mặt Từ Trường Thọ. Vô số Du Hồn đang vây quanh khối đá lớn, khai thác ra những ký hiệu sáng lấp lánh.

Lúc này, những khối đá lớn hơn hai mét vuông được nhóm Du Hồn đào lên, sau đó đưa lên đài cắt để tiến hành cắt xẻ.

Dưới sự chỉ huy của Bạch Niệm Tiên, từng khối đá hình thoi được cắt ra.

Công tác đào quặng đang diễn ra trật tự.

Từ Trường Thọ liếc nhìn Bạch Niệm Tiên, gật đầu hài lòng:

– Bạch Niệm Tiên.

– Chức nô ở.

– Khi nào đào ra linh tuyền, lập tức báo cáo cho bản tọa.

– Vâng!

Từ Trường Thọ để Bạch Niệm Tiên dẫn đầu đội ngũ đào quặng và chế tác linh thạch.

Còn hắn, trở về chỗ ở tiếp tục tu luyện.

1,642 words
Trước
Sau
Phù Đạo Chi Tổ / Tạp Dịch Đệ Tử Không Đường Ra? Ta Lấy Vẽ Bùa Đạo Trưởng Sinh - Chương 326: Hồn Đại Quân Đào Quặng — Mê Tiên Hiệp