Chương 211
Chiếu Đơn Toàn Thu
Chương 211: Chiếu đơn toàn thu
Lãnh Mi đạo tràng.
Lãnh Mộc Dương lo sợ bất an mà đến, lúc này, Lãnh Mi đang ở trong viện khoanh tay đứng.
Nghe thấy tiếng bước chân, nàng vẫn chưa quay đầu lại, lạnh giọng mở miệng nói:
– Mộc Dương, ngươi có biết sai không?
Lãnh Mộc Dương cuống quýt quỳ xuống, khóc lóc kể lể:
– Cô nãi nãi, tôn nhi biết sai rồi, cầu cô nãi nãi cho ta một lần cơ hội.
– Ừ, biết sai liền tốt. Ta cho ngươi đi cấp sư tôn trông coi sơn môn, là để mài giũa tính tình của ngươi, vốn không phải thật sự muốn xử phạt ngươi. Nếu ngươi đã biết sai rồi, trở về đi, đi chăn nuôi tiên hạc.
– Là, tôn nhi đa tạ cô nãi nãi.
Lãnh Mộc Dương cuống quýt dập đầu.
Lãnh Mi xoay người, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, phân phó nói:
– Hôm nay là ngày phân phối tân đệ tử, ta nghe nói, trong giới đệ tử này, có năm người song linh căn. Ngươi đi một chuyến trữ tú phong, đem kia năm người song linh căn toàn bộ mang về cho ta.
– Là!
……
Trữ tú phong Diễn Võ Trường.
Từ Trường Thọ nhìn lướt qua năm thiếu nam thiếu nữ trước mắt, ba nam hai nữ, tuổi tác đều khoảng mười ba, mười bốn.
– Các ngươi đều là song linh căn?
– Là!
– Lại đây thí nghiệm một chút.
Từ Trường Thọ tùy tay lấy ra một thủy tinh cầu, đây là một loại thí nghiệm linh căn pháp khí.
Thí nghiệm linh căn pháp khí có rất nhiều loại, không giới hạn ở một hình thức nào, có gậy gộc, có mâm ngọc, cũng có nhiều loại thủy tinh cầu.
Thí nghiệm pháp khí của Từ Trường Thọ thuộc về tương đối cao cấp.
Nó không phải do hắn cá nhân sở hữu, mà là của Lục Mặc Phong, thuộc tài sản chung.
– Ai trước tới?
– Ta tới!
Một thiếu niên dáng người cường tráng bước lên phía trước. Sau khi thấy Từ Trường Thọ gật đầu, hắn mới tiến tới bên cạnh thủy tinh cầu.
– Duỗi tay, sờ vào thủy tinh cầu, hơi hơi phóng thích một tia linh khí là được.
Từ Trường Thọ cười dặn dò một câu.
Thiếu niên cường tráng khẽ gật đầu, đặt tay lên thủy tinh cầu. Chỉ thấy trong lòng thủy tinh cầu xuất hiện hai quả cầu quang.
Một quả màu hỏa hồng, một quả màu thủy lam.
Hỏa hồng đại biểu hỏa, thủy lam đại biểu thủy.
Song linh căn không sai, là thủy hỏa song linh căn.
– Thủy hỏa song linh căn, không tồi. Ngươi tên là gì? – Từ Trường Thọ hỏi.
Thiếu niên cường tráng cung kính chắp tay:
– Hồi bẩm Từ sư thúc, đệ tử Chu Cùng Hữu.
– Từ sau ngươi là đệ tử của Lục Mặc Phong?
– Đa tạ Từ sư thúc.
……
Thí nghiệm tiếp tục.
Người thứ hai thí nghiệm là thiếu niên tên Tư Thần Huy, phong Mộc linh căn.
Người thứ ba là tiểu nữ hài nhỏ nhắn, tên Dao Tần, thí nghiệm ra Kim Thổ linh căn.
Người thứ tư vẫn là nữ hài, mắt ngọc mày ngài, tên Sử Ngọc Châu, ám Mộc linh căn.
Người thứ năm không chớp mắt, là một thiếu niên da đen, có chút chất phác.
Hắn cẩn thận đi tới, duỗi tay sờ vào thủy tinh cầu, chậm rãi rót linh khí vào. Trong thủy tinh cầu lần lượt xuất hiện hai quả cầu quang, một màu tím, một màu xanh lơ.
– Phong lôi linh căn.
Từ Trường Thọ mừng thầm, trăm vạn không ngờ, lại gặp được người có phong lôi linh căn.
Trong các linh phù mà hắn tiếp xúc trước đây, ngọc phù thuộc tính phong rất nhiều đều liên quan đến tốc độ, loại linh phù này đều là hàng phổ thông.
Không sai, linh phù thuộc tính phong dễ bán, còn linh phù thuộc tính lôi, uy lực là lớn nhất.
Đồng thời sở hữu hai loại thuộc tính này, trong mắt Từ Trường Thọ là tương đối thích hợp để vẽ bùa.
Hắn thu năm người này, không phải vì vẽ bùa, mà là tính toán bồi dưỡng họ thành Trúc Cơ tu sĩ.
Dương Bạch Lão và Ngưu Côn Luân tuổi đều lớn, ở tông môn không còn được mấy năm. Từ Trường Thọ muốn bồi dưỡng ra một Trúc Cơ tu sĩ, làm người thế mình quản lý Lục Mặc Phong.
Nếu muốn bồi dưỡng Trúc Cơ tu sĩ, tốt nhất tìm người có thiên phú tương đối tốt. Cho nên, Từ Trường Thọ ngay từ đầu đã để ý đến các tạp dịch đệ tử song linh căn.
Phải biết rằng, đệ tử song linh căn có cơ hội trở thành nội môn đệ tử. Năm người này không vào được nội môn là vì mỗi năm chỉ có ba mươi danh ngạch. Vượt quá danh ngạch, chỉ có thể trở thành tạp dịch đệ tử.
Cho nên, tuy là tạp dịch đệ tử, nhưng họ có thiên phú của nội môn đệ tử.
Hiện tại, Từ Trường Thọ trong tay còn một viên Trúc Cơ đan, cùng với một bộ luyện chế Trúc Cơ đan dược liệu, tương đương trong tay ít nhất có năm viên Trúc Cơ đan.
Năm viên Trúc Cơ đan, cho mỗi người một viên, dù chỉ có một người Trúc Cơ thành công, Từ Trường Thọ cũng đã thành công.
Cho nên, Từ Trường Thọ vừa lên tới liền phải tìm song linh căn, là để cấp Lục Mặc Phong bồi dưỡng người nối nghiệp.
Nếu linh căn của năm người này lại thích hợp với phong cách thuộc tính thổ, hoặc lôi thuộc tính linh phù, thì càng tốt hơn.
Bởi vậy, nhìn thấy người có phong lôi song linh căn, Từ Trường Thọ vô cùng cao hứng.
Nhìn thoáng qua thiếu niên chất phác, Từ Trường Thọ mỉm cười hỏi:
– Ngươi tên là gì?
– Hồi bẩm Từ sư thúc, đệ tử Âu Dương Thanh Trạch.
– Không tồi không tồi, lại đây đi.
– Là!
Âu Dương Thanh Trạch đi đến sau lưng Từ Trường Thọ, cùng bốn thiếu nam thiếu nữ kia đứng sóng vai.
Sau khi chọn lựa xong năm tên đệ tử, Từ Trường Thọ nhìn mọi người, đạm nhiên nói:
– Bổn tọa còn muốn chọn lựa một ít đệ tử, ưu tiên kim, phong, thổ ba loại thuộc tính.
– Ta là phong thu thổ.
– Từ sư thúc, ta là phong thu thổ.
– Ta cũng là, ta cũng là.
Lúc này, không ít người xung phong nhận việc mà giơ tay.
Từ Trường Thọ âm thầm vui sướng, nói:
– Có được kim, phong, thổ ba loại thuộc tính này, trực tiếp trúng tuyển, đều lại đây đi.
Xôn xao.
Mười tám thiếu niên bước ra.
Từ Trường Thọ lấy ra thủy tinh cầu, làm cho mười tám người này lần lượt thí nghiệm.
Kết quả thí nghiệm cho thấy, mười tám người này, có người là Tam linh căn, có người là Tứ linh căn, nhưng không ngoại lệ, đều có được kim, phong, thổ ba loại linh căn.
Sở dĩ như vậy chấp nhặt muốn ba loại linh căn này, là căn cứ vào loại phù lục mà Lục Mặc Phong sau này muốn bán.
Sau này, Lục Mặc Phong chủ đánh tiêu thụ linh phù, có ba loại:
Công kích linh phù, Duệ Kim phù.
Phòng ngự linh phù, Thổ Cương phù.
Phi hành linh phù, Phi Hành phù.
Công kích, phòng ngự, chạy trốn, một thứ không thể thiếu.
Đương nhiên, phù lục sấm chớp mưa bão công kích càng cường, nhưng loại linh phù này uy lực quá khủng bố, có thể phá vỡ quy tắc tu luyện giới. Từ Trường Thọ cũng không tính bán loại linh phù này.
Từ Trường Thọ nhìn nhìn phía sau, đã có hai mươi ba người.
Chưa đủ. Muốn chấn hưng Lục Mặc Phong, chỉ dựa vào số người này là không được.
Vì thế, Từ Trường Thọ tiếp tục mở miệng nói:
– Có được kim, phong, thổ ba loại thuộc tính này, tùy ý một loại, cũng có thể gia nhập Lục Mặc Phong.
– Tốt quá, ta là kim thuộc tính.
– Ta là thổ.
– Ta là kim thổ.
– Ta là phong, ta là phong, ta là tự do phong.
– Ha ha ha, ta cũng có thể vào Lục Mặc Phong rồi.
Lập tức người náo nhiệt lên, không sai biệt lắm có hơn hai trăm người bước ra khỏi đám đông, vẻ mặt nóng lòng muốn thử.
Từ Trường Thọ lấy ra thủy tinh cầu, bắt đầu thí nghiệm linh căn.
Lập tức thí nghiệm ra hai trăm mười bảy người, cộng với hai mươi ba người phía trước, tổng cộng là hai trăm bốn mươi người.
Từ Trường Thọ không nói hai lời, chiếu đơn toàn thu.
Lão tổ nói, lần này đệ tử, muốn nhiều ít cấp nhiều ít. Từ Trường Thọ đương nhiên là có thể kéo bao nhiêu kéo bấy nhiêu, chờ đến giới sau, chắc chắn không thể để hắn tiếp tục chọn như vậy nữa.
Hắn chọn như vậy, các phong khác chắc chắn không muốn.
– Đi!
Từ Trường Thọ vung tay áo, hai trăm bốn mươi người mênh mông cuồn cuộn lao về phía Lục Mặc Phong.
Lần này cộng sáu trăm đệ tử, Từ Trường Thọ cơ hồ mang đi một nửa.