Chương 7
Chương 7
Chương 7
Từ Vũ Huy nhìn Vương Lâm đang giận dữ, lên tiếng cười nói:
– Ngươi không cần sinh khí, đợi ta đột phá Trúc Cơ rồi hẵng nói. Việc cấp bách hiện tại là phải tranh thủ được viên Trúc Cơ Đan!
Vương Lâm sắc mặt hơi đổi, nói:
– Tam gia, rốt cuộc đã có tin tức về Trúc Cơ Đan, chúng ta nhất định phải tranh thủ được viên này!
Từ Vũ Huy đầy vẻ bi lụy nói:
– A, Trúc Cơ Đan vô cùng trân quý, Lý gia, Trần gia, Phùng gia đều sẽ không bỏ qua cơ hội lần này!
– Cho nên chúng ta phải làm hai tay chuẩn bị!
– Tụ Linh Đan vẫn phải tiếp tục luyện, hai tay chuẩn bị!
– Ta cùng đại ca, nhị ca đi bán đấu giá Trúc Cơ Đan.
– Tụ Linh Đan còn thiếu cuối cùng một vị là Khí Vĩ Thảo, Thái Cực Tiên Môn Đại Thục Phường Thị có bán!
Vương Lâm gật đầu, mở miệng nói:
– Gọi Tạ Vân, Vương gia huynh đệ, Đường Quân cùng ta đi!
Từ Vũ Huy mặt mang nghiêm túc nói:
– Không, các ngươi cùng đi, Phi Nhi cũng đi theo các ngươi, phòng trừ đêm dài lắm mộng!
Vương Lâm mặt mang nghiêm túc hỏi:
– Khi nào xuất phát?
– Ngày mai. Ngươi cùng lão Tạ quan hệ tốt, nói cho hắn biết, hết thảy sự việc đợi ta đột phá Trúc Cơ rồi hẵng nói!
Nói dứt, Từ Vũ Huy mang theo Từ Phi bay khỏi Khai Động Phủ.
Tiễn hai người đi, trên mặt Vương Lâm hiện lên vẻ ngưng trọng khác thường.
– Nhị thúc, Tạ Thần cư nhiên đã chết?
– Đã chết! – Vương Lâm đầy vẻ bất đắc dĩ nói.
– Có phải là do Từ Lộ làm không? – Vương Bảo Linh trong mắt hiện lên tia tò mò.
– Nhị phòng đều là kẻ điên, ngươi đều đoán được là Từ Lộ giết Tạ Thần, lão Tạ hẳn cũng đã suy đoán ra rồi! – Vương Lâm đầy vẻ bất đắc dĩ.
Nói xong, Vương Lâm ngưng trọng nhìn về phía Vương Bảo Linh, mở miệng nói:
– Vừa rồi ngươi cũng nghe thấy rồi, cơ hội có được Trúc Cơ Đan không lớn. Hậu thiên ta cùng Từ Phi sẽ cùng đi Thái Cực Tiên Môn Như Ý Phường Thị.
– Nhị thúc, ta và ngươi cùng đi! – Vương Bảo Linh cười nói.
– Không được. Khí Vĩ Thảo liên quan đến thành bại của Tụ Linh Đan. Tuy Tụ Linh Đan không có hiệu quả tốt bằng Trúc Cơ Đan, nhưng sau khi dùng có thể tăng gấp đôi tỷ lệ Trúc Cơ, liên quan đến việc Tam gia có thể đột phá hay không, sự tình trọng đại. – Vương Lâm mặt mang nghiêm túc nói.
Vương Lâm nheo mày, giãn ra nói:
– Đợi Tam gia đột phá Trúc Cơ, nợ ta thiếu hắn cũng sẽ trả hết!
– Mấy ngày này ngươi ở nhà hảo hảo học tập kỹ thuật gieo trồng!
– Nhị thúc yên tâm, trước khi ngươi trở về, ta nhất định sẽ nuôi dưỡng thành công một gốc linh dược! – Vương Bảo Linh mặt mang nghiêm túc nói.
– Tốt, ta đi tìm lão Tạ, ngươi hảo hảo ở nhà tu luyện!
– Nhị thúc cẩn thận! – Vương Bảo Linh quan tâm nói.
– Yên tâm đi!
Trong động biệt viện của Tạ Vân.
– Lão Vương, ngươi đã đến rồi! – Tạ Vân đầy vẻ tiều tụy nói.
– Tam gia bảo ta nói cho ngươi, hết thảy đợi hắn đột phá Trúc Cơ rồi hẵng nói! – Vương Lâm nhàn nhạt nói.
Tạ Vân đang tiều tụy lập tức kích động đứng dậy.
– Thật sự là Tam gia bảo ngươi nói? – Tạ Vân đầy vẻ kích động hỏi.
– Chuyện này ta không dám nói bậy! – Vương Lâm mặt mang nghiêm túc nói.
– Tốt, tốt, tốt! – Trong mắt Tạ Vân lại bùng lên một tia tinh quang.
– Chuẩn bị, chuẩn bị, hậu thiên xuất phát đại Thục Phường Thị. – Vương Lâm nói với Tạ Vân.
– Tốt! – Tạ Vân gật đầu.
Trong đại phòng động phủ của Từ gia.
– Cung nghênh đại ca xuất quan! – Từ Cảnh Huy cùng Từ Vũ Huy mặt mang cung kính hành lễ.
Từ Quốc Huy mở miệng hỏi:
– Ừ, linh thạch đã chuẩn bị tốt chưa?
– Một vạn hạ phẩm linh thạch đã chuẩn bị tốt! – Từ Cảnh Huy mặt mang ý cười nói.
– Không đủ, không đủ. Có thể lại chuẩn bị thêm một vạn hạ phẩm linh thạch không? – Từ Quốc Huy hỏi.
– Cái này...
– Như vậy sẽ ảnh hưởng đến một số sinh ý vận chuyển của Từ gia. – Từ Cảnh Huy mặt mang do dự nói.
Từ Quốc Huy mặt mang sắc lạnh hỏi ngược lại:
– Ha hả, sinh ý gì quan trọng hơn việc lão tam đột phá?
Sắc mặt Từ Cảnh Huy lập tức đờ ra, không giải thích gì thêm.
– Tốt, ta nhất định chuẩn bị tốt hai vạn hạ phẩm linh thạch!
Thấy vậy, Từ Quốc Huy vừa lòng gật đầu, cười nói:
– Từ gia chúng ta có ba vị Trúc Cơ, sau này ở Thanh Châu cũng sẽ có quyền lợi lớn hơn.
– Đa tạ đại ca, đa tạ nhị ca! – Từ Vũ Huy đầy vẻ cảm kích.
Từ Cảnh Huy ra vẻ không vui nói:
– Anh em chúng ta nói cái gì đó!
– Trúc Cơ Đan tại Vạn Phù Tông bán đấu giá, chúng ta hiện tại liền xuất phát!
Tiếp theo, Từ Quốc Huy mang theo cao cấp tu sĩ Từ gia hướng về Vạn Phù Tông bay đi.
Cùng lúc đó, Vương Lâm, Tạ Thần cùng mười vị khách khanh trưởng lão khác rời khỏi Từ gia.
Trong đại viện nhị phòng Từ gia.
– Cha, Tạ Vân cùng Vương Lâm đám người đều rời khỏi Từ gia, có cần giám thị bọn họ không? – Từ Lộ hỏi Từ Hồng.
– Không cần. Bọn họ chào hỏi ta, nói là đi ra ngoài mua sắm trận pháp! – Từ Hồng nhàn nhạt giải thích.
– Ừ, không có việc gì thì tốt. Lần này mua sắm Trúc Cơ Đan tiêu hao hơn phân nửa tài nguyên của Từ gia, sau này cha muốn đột phá, lại phải đợi rất lâu! – Từ Lộ vẻ mặt bất mãn nói.
– Câm miệng! Việc của trưởng bối, ngươi không cần lắm miệng, cũng không phải thứ ngươi có thể nghị luận! – Từ Hồng mặt mang nghiêm túc quát lớn.
– Cha, ta đã biết! – Từ Lộ lập tức ngậm miệng.
– Tạ Thần chết, ngươi không thể thoát khỏi quan hệ, đúng không? – Từ Hồng mở miệng hỏi.
– Con rận này ngày nào cũng đuổi theo ta, phiền chết đi được, ta liền đưa nó quy thiên! – Từ Lộ đầy vẻ chán ghét nói.
– Hồ đồ! Ngươi sao lại ngang ngược như vậy? Chỉ vì không thích hắn, liền phải giết hắn?
– Tạ Thần chính là thân nhi tử của Tạ Vân, hơn nữa Tạ Vân cũng là luyện khí bát tầng tu sĩ, ngươi cũng quá không để hắn vào mắt rồi! – Từ Hồng càng nói càng giận.
– Cha, Tạ Thần sao có thể xứng đôi với ta? Hắn ngày nào cũng quấn lấy ta, ngay cả công tử Lý gia cũng không dám tiếp cận ta, ta cũng là bất đắc dĩ! – Từ Lộ đầy vẻ bất đắc dĩ nói.
– Ừ, vị công tử Lý gia kia có liên hệ với ngươi? – Từ Hồng mặt mang tò mò hỏi.
– A nha, cha, ngươi đừng hỏi nhiều như vậy! – Từ Lộ mặt mang thẹn thùng nói.
– Cha, Tạ Vân cùng tam phòng người sẽ không tìm ta báo thù chứ? – Từ Lộ đột nhiên mặt mang lo lắng nói.
– Hừ, dù sao tam gia gia của ngươi cũng là thân tam gia, sẽ không vì một vị khách khanh trưởng lão mà giết ngươi! – Từ Hồng mặt mang sắc lạnh giải thích.
– Tốt, tam gia gia không phải rất trọng nghĩa khí sao? Người ngoài đều nói hắn nghĩa bạc vân thiên, chỉ sợ... – Từ Lộ vẫn mặt mang lo lắng.
Từ Hồng trên mặt lộ ra vẻ khinh thường, nói:
– Ha hả a, nghĩa bạc vân thiên. Đợi hắn đột phá Trúc Cơ thành công, còn dựa vào đám tán tu này làm gì?
– Mấy năm nay hắn chỉ dựa vào đám tán tu này để đối kháng đại phòng cùng chúng ta!
– Cha, có nên giết Tạ Vân không? – Từ Lộ mặt mang sắc lạnh hỏi.
– Ha hả, ngươi thật sự dám nghĩ. Giết một tên luyện khí bát tầng tu sĩ, trừ phi là luyện khí thập tam tầng ra tay, bằng không phải Trúc Cơ ra tay. Ngươi có thể đơn độc giết hắn sao? – Từ Hồng đầy vẻ bất đắc dĩ nhìn Từ Lộ.
– Ta cảnh cáo ngươi, đừng có động ý với Tạ Vân. Ngay cả đại ca ngươi cũng không phải đối thủ của hắn. Chuyện này dừng ở đây, hắn cũng không biết là ngươi giết Tạ Thần, không cần gây thêm chuyện! – Từ Hồng mặt mang nghiêm túc cảnh cáo.
– Ta đã biết, cha! – Nói xong, Từ Lộ xoay người rời khỏi động phủ.
Từ Hồng nhìn bóng dáng con gái rời đi, cảm thấy đau đầu. Con gái này còn tàn nhẫn độc ác hơn cả hắn.
– A, thật là tùy căn a!