Chương 500
Chương 500
Nghĩ vậy, Vương Bảo Linh thần sắc kích động nói: “Du thành chủ ngươi yên tâm, ta nhất định nỗ lực đột phá vòng thứ tư!”
Nhìn thấy Vương Bảo Linh vốn không tích cực tỷ thí lại tỏ thái độ quyết tâm như vậy, mọi người đều lộ vẻ mặt ý cười.
Đảo mắt lại, nửa tháng thời gian trôi qua nhanh chóng, thực mau tiến vào vòng thứ tư tỷ thí.
Vương Bảo Linh rút được lá bài số 18, Du Cẩm rút được lá bài số 1.
Du Cẩm còn chưa kịp bước lên lôi đài tỷ thí, một đạo thân ảnh đã nhanh chóng bay lên đài.
“Hoàn Tinh Tiên Tông Quách Ngạn Tiên. Du Cẩm cũng quá xui xẻo, hắn là thượng giới số 1 lôi đài, tiền mười danh, không nghĩ tới lại đột phá Trúc Cơ đỉnh, Du Cẩm không phải đối thủ!” Mai Vinh giải thích với Vương Bảo Linh.
Vương Bảo Linh gật gật đầu, trên mặt hiện lên một tia sầu lo.
Du Cẩm nổi giận gầm lên một tiếng, giơ tay phi kiếm hướng tới Quách Ngạn Tiên đánh đi.
Quách Ngạn Tiên không vội không chậm nâng phi kiếm trong tay đón đỡ thế kiếm tới rào rạt.
‘Phanh!’ Một tiếng vang lớn, Quách Ngạn Tiên hoạt động cánh tay, thuận tay hướng tới Du Cẩm đánh đi.
Du Cẩm lập tức đổi công làm thủ, cuống quít thúc giục phi kiếm đón đỡ.
Một trận tiếng vang nặng nề vang lên, Du Cẩm lui về phía sau mấy bước mới đứng vững thân thể, đồng thời trên quần áo xuất hiện một vết rách thật dài.
Du Cẩm liếc nhìn vết rách ở góc áo, sắc mặt có chút khó coi. Rõ ràng hắn đã rất dụng tâm ngăn cản công kích của Quách Ngạn Tiên, vậy mà vẫn trúng chiêu.
“Không được, không thể cùng hắn thường quy đối chiến, cần phải tốc chiến tốc thắng!”
Nghĩ vậy, Du Cẩm toàn thân linh lực dũng mãnh chảy vào phi kiếm.
“Thiên Đô Kiếm Quyết!”
Chỉ thấy phi kiếm phóng xuất ra một đạo kiếm mang khủng bố, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa hung hăng hướng tới Quách Ngạn Tiên đánh đi.
Quách Ngạn Tiên khóe miệng lộ ra một tia ý cười, từ lòng bàn tay bay ra một quả cầu châu màu vàng.
Chỉ thấy viên châu phóng xuất ra một đạo cái chắn màu vàng bảo vệ quanh thân.
“Ầm!” Một tiếng vang lớn, ánh lửa bắn ra bốn phía, đá vụn bay loạn, nhưng cái chắn Linh Tráo do bảo châu phóng xuất ra đã chặn đứng thế kiếm khí tới rào rạt.
“Ha ha ha, Du đạo hữu, kiếm khí của ngươi đã mất đi hiệu lực, nhận thua đi!” Quách Ngạn Tiên mặt mang ý cười nhìn về phía Du Cẩm.
Du Cẩm không để ý đến Quách Ngạn Tiên, mà là nhảy dựng lên, thân thể huyền phù ở không trung, giơ tay lại ra một kiếm từ trên trời giáng xuống, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa.
Nhìn thấy thế kiếm tới rào rạt, Quách Ngạn Tiên toàn lực thúc giục bảo châu trên đỉnh đầu, bảo châu phóng xuất ra lộng lẫy linh quang hộ thể.
“Ầm ầm ầm!” Lại là một trận tiếng vang đinh tai nhức óc, bảo châu màu vàng phát ra một trận kịch liệt chấn động, sắc mặt Quách Ngạn Tiên hiện lên một tia ửng hồng.
Kiếm khí khủng bố của Du Cẩm vẫn bị chặn đứng.
Thấy tình hình như vậy, Du Cẩm cắn chặt răng, điều động toàn thân linh lực, một đạo bóng kiếm mênh mông cuồn cuộn mấy chục trượng từ trên trời giáng xuống.
Sắc mặt Quách Ngạn Tiên có chút khó coi, nổi giận mắng: “Ngươi điên rồi, đây còn không phải là tỷ thí bình thường sao!”
Quách Ngạn Tiên vừa mắng giận, vừa điều động linh lực trong cơ thể hội tụ lên viên châu, chỉ thấy một đạo Linh Tráo trong suốt che ở chung quanh.
“Ầm!” Một tiếng vang lớn, hai người giống như đạn pháo mất kiểm soát, đồng thời bay ra ngoài.
Thẩm trưởng lão ở bên kia, mặt đầy hoảng loạn chạy về phía hai người. Nếu bọn họ xảy ra vấn đề dưới mắt mình, hắn thật sự không giải thích nổi!
“Các ngươi không có việc gì chứ?” Thẩm trưởng lão hỏi hai người.
Du Cẩm dẫn đầu cưỡng ép đứng lên, nói với Thẩm trưởng lão: “Ta không có việc gì.”
Thẩm trưởng lão gật gật đầu, lập tức đưa ánh mắt về phía Quách Ngạn Tiên.
“Ngươi thì sao?”
“Ta nhận thua. Chỉ là tỷ thí bình thường, đến nỗi liều mạng sao? Ta xem ngươi vòng tiếp theo làm sao!” Dứt lời, Quách Ngạn Tiên đầy vẻ khinh thường bước xuống lôi đài.
Sau khi Quách Ngạn Tiên rời đi, Du Cẩm ‘thịch’ một tiếng ngã vật xuống đất.
“Du Cẩm!” Dưới đài, Du Thư Phàm lập tức xông lên lôi đài, Vương Bảo Linh cũng cùng mọi người tiến lên xem xét.
“Không có việc gì, chỉ là vết thương nhẹ cùng kiệt lực!” Du Thư Phàm nói với mọi người.
Nghe vậy, Vương Bảo Linh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi dùng đan dược một lát, Du Cẩm chậm rãi tỉnh lại.
“Vòng tỷ thí tiếp theo ngươi không cần tham gia, hảo hảo nghỉ ngơi, nhiệm vụ của ngươi đã hoàn thành!” Du Thư Phàm trấn an Du Cẩm.
“Đại bá, ta không có việc gì, ta có thể tham gia vòng thứ năm tỷ thí, ta không thành vấn đề!” Du Cẩm vẻ mặt sốt ruột nói.