Chương 487
Chương 487
“Ngụy trưởng lão yên tâm, chúng ta sẽ cẩn thận!”
Ba người dứt lời liền hướng ra ngoài đi đến.
Vương Bảo Linh đi theo hai nữ xuyên qua một tòa phố thị phồn hoa, tiến vào một con đường phố náo nhiệt.
Trên đường phố này, kiến trúc đều là những tòa nhà cao tầng.
“Đừng nhìn nữa, hai bên đường phố này đều là cửa hàng của Hoàn Tinh Linh Các cả.” Du Cẩm thấy Vương Bảo Linh nhìn quanh ngơ ngác, bèn giải thích.
Nghe Du Cẩm giải thích, Vương Bảo Linh kinh ngạc nói: “Cả một con phố đều là sao?”
“Đúng vậy, cả một con phố đều là.” Hoàng Huyên Huyên cười gật đầu.
Trong lúc trò chuyện, ba người tiến vào Hoàn Tinh Linh Các. Hai nữ tỳ dung mạo tuấn mỹ chủ động bước tới nghênh đón.
“Hoan nghênh đạo hữu ghé thăm Hoàn Tinh Linh Các!”
“Xin hỏi đạo hữu cần mua thứ gì?”
“Chúng ta cần pháp bảo mang tính phòng ngự, có không?” Du Cẩm đầy vẻ tò mò hỏi.
Chu Văn cười nói: “Đạo hữu là muốn mua pháp bảo không cần luyện hóa, có thể mặc trực tiếp lên người?”
“Đúng, đúng, đúng!” Du Cẩm và Hoàng Huyên Huyên vội vàng gật đầu.
“Xin lỗi, hiện tại không còn hàng!” Chu Văn trên mặt lộ vẻ áy náy.
Ngừng một chút, Chu Văn mở miệng giải thích: “Chẳng bao nữa là Vạn Tiên Đại Hội, rất nhiều người mua sắm pháp bảo phòng ngự, đặc biệt là loại pháp bảo phòng ngự cấp tốc, cơ bản là một kiện khó cầu!”
Hoàng Huyên Huyên và Du Cẩm trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, chỉ có thể tiếc nuối gật đầu.
“Nghe nói Hoàn Tinh Linh Các các ngươi có bán Sinh Địa Thảo, không biết có thật không?” Vương Bảo Linh đột nhiên lên tiếng hỏi.
Chu Văn đưa mắt nhìn Vương Bảo Linh từ trên xuống dưới, có chút tò mò hỏi: “Ngươi muốn Sinh Địa Thảo làm gì?”
“Luyện chế linh đan chữa thương!” Vương Bảo Linh thuận miệng giải thích.
Vương Bảo Linh chờ mong nhìn Chu Văn, sợ rằng không có Sinh Địa Thảo.
“Có, nhưng giá cả phi thường đắt đỏ, ngươi có đủ tiền không?” Chu Văn nghi hoặc nhìn Vương Bảo Linh.
Vương Bảo Linh không để ý đến ánh mắt nghi hoặc của Chu Văn, mà đầy vẻ vui sướng nói: “Linh thạch không phải là vấn đề!”
Chu Văn vẫn vẻ mặt do dự, không vội đáp ứng yêu cầu của Vương Bảo Linh.
Hoàng Huyên Huyên và Du Cẩm ở bên cạnh như thể nhìn ra sự nghi hoặc của Chu Văn, bèn lên tiếng: “Chúng ta là đệ tử Thiên Đô Thành!”
Chu Văn gật đầu, trên mặt lộ vẻ khó xử: “Quyền hạn của ta không đủ, ta còn phải lên lầu hỏi qua trưởng lão một chút!”
Vương Bảo Linh gật đầu, đầy vẻ ý cười nói: “Được, vì Sinh Địa Thảo, ta có thể tạm gác Kim Nguyên Đan sang một bên, cũng không vội gì trong lúc này!”
Nghe Vương Bảo Linh nói vậy, Chu Văn gật đầu, trong lòng cũng có phần an tâm, bèn quay sang nói với Triệu Mẫn ở phía sau: “Ngươi tới chiêu đãi vài vị khách quý, ta đi hỏi trưởng lão một chút!”
Triệu Mẫn gật đầu, quay sang nói với Vương Bảo Linh và mọi người: “Mấy vị đạo hữu đi theo ta!”
Vương Bảo Linh gật đầu, đi theo Triệu Mẫn vào hậu viện, tới một gian phòng có cảnh trí thanh nhã.
“Mấy vị đạo hữu mời dùng trà!”
“Đạo hữu không cần khách sáo!”
Ở bên kia, Chu Văn tiến vào một gian phòng luyện đan ở tầng hai.
“Trưởng lão, ta có người muốn mua Sinh Địa Thảo, ngài có muốn tự mình ra gặp một chút không?”
“Rắc” một tiếng, cửa phòng luyện đan bị mở ra, một giọng nói vang lên: “Ai muốn mua Sinh Địa Thảo?”
Chu Văn cung kính trả lời: “Là người Thiên Đô Thành, là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ!”
“Hừ, một tu sĩ Trúc Cơ mua linh dược lục cấp, đùa gì vậy? bảo hắn cút đi!” Trên mặt Trưởng lão Tô lộ ra vẻ giận dữ. Hắn vốn tưởng là khách lớn, không ngờ lại là một tu sĩ Trúc Cơ.
“Trưởng lão Tô, ngài vẫn nên đi xem một chút đi, hắn có thực lực mua Sinh Địa Thảo!” Chu Văn lên tiếng giải thích.
Nghe Chu Văn nói vậy, Trưởng lão Tô sinh hứng thú, bèn nói: “Được, dẫn ta đi xem vị tu sĩ Trúc Cơ ‘khá tiền’ này!”
Chu Văn thở phào nhẹ nhõm, dẫn Trưởng lão Tô đi xuống lầu.
Ở bên kia, Vương Bảo Linh đang uống trà, thì thấy một lão giả tóc kiểu Địa Trung Hải, ăn mặc lôi thôi lếch thếch đi tới.
“Đây là Trưởng lão Tô!” Chu Văn vội vàng giới thiệu.
Vương Bảo Linh, Hoàng Huyên Huyên và Du Cẩm cảm nhận được đây là tu sĩ Nguyên Anh, lập tức đứng dậy hành lễ: “Gặp qua Trưởng lão Tô!”