Chương 3252
Chương 3252
Chương 3252
Nhị thúc ở Tân Mộc Tiên Tông đã hai năm, nay cũng chuẩn bị phản hồi Kỵ Sĩ Tiên Đảo.
“Đa tạ ngươi mấy năm nay bồi ta du sơn ngoạn thủy.” Vương Lâm tâm tình không tồi, nhìn về phía Vương Bảo Linh.
“Nhị thúc nói đùa, này không phải hẳn là sao?” Vương Bảo Linh đầy mặt tươi cười, vẫy vẫy tay.
“Ta phải đi về, không thể ở chỗ này tiếp tục lãng phí thời gian.” Vương Lâm cười thở dài một hơi.
“Ta làm Quan Anh hộ tống ngươi cùng nhau rời đi, vừa vặn hắn có một đám tiên đan muốn thu hồi Kỵ Sĩ Tiên Đảo.” Vương Bảo Linh cười giải thích.
Kỳ thật Vương Bảo Linh chủ yếu là lo lắng Nhị thúc trên đường xuất hiện vấn đề.
Rốt cuộc đường xá xa xôi, cho dù là Huyền Tiên tu sĩ, cũng không dám bảo đảm chính mình sẽ không gặp nguy hiểm.
Vốn định thoái thác, nhưng nghe Vương Bảo Linh nói vậy, trong mắt Vương Lâm hiện lên một tia ý cười: “Không thành vấn đề.”
Nửa ngày sau, Nhị thúc đi theo Quan Anh cùng nhau phản hồi Kỵ Sĩ Tiên Đảo.
Tiễn đi Nhị thúc, Vương Bảo Linh đột nhiên nhận được tin tức từ Hoàng Đáo Công.
Hôm sau, Hoàng Đáo Công tiến vào đạo tràng.
Vương Bảo Linh không hề coi khinh đối phương, mà tự mình ra cửa nghênh đón.
Ánh mắt Vương Bảo Linh nhìn đến một nữ tu dung mạo xinh đẹp, cùng một nam một nữ hai thiếu niên.
Nhìn thấy dung mạo hai thiếu niên này giống Hoàng Đáo Công đến bảy phần, Vương Bảo Linh nhịn không được hỏi: “Bọn họ là đạo lữ cùng hài tử của ngươi sao?”
Hoàng Đáo Công trên mặt hiện lên nụ cười hạnh phúc: “Đây là đạo lữ Lý Thục Dĩnh của ta.”
Bên cạnh, mỹ lệ nữ tu mặt mang ý cười, chậm rãi hành lễ với Vương Bảo Linh.
“Không khách khí.” Vương Bảo Linh mặt mang ý cười, dẫn mọi người vào tiếp khách điện.
Sau khi mọi người ngồi xuống, Vương Bảo Linh đưa ánh mắt về phía hai thiếu niên: “Các ngươi tên gọi là gì?”
Hai thiếu niên nhìn thoáng qua phụ thân, sau đó ngoan ngoãn ôm quyền hành lễ: “Hoàng Ngọc Minh, Hoàng Ngọc Yến.”
Vương Bảo Linh vừa lòng gật đầu, lập tức đưa ánh mắt về phía Hoàng Đáo Công: “Đạo hữu hảo phúc khí, hai đứa nhỏ thật không tệ.”
Hoàng Đáo Công cười gật đầu, lập tức mở miệng: “Hôm nay ta lại đây, có một việc muốn phiền toái đạo huynh.”
Vương Bảo Linh nâng chén trà lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm, cười hỏi ngược lại: “Là lão bằng hữu, có chuyện gì nói thẳng, không cần quanh co.”
“Ta muốn vì hai đứa nhỏ mưu một cái tiền đồ. Ta biết đạo huynh không thu đồ, có thể hay không giới thiệu đại năng khác dạy dỗ bọn họ?” Hoàng Đáo Công đầy mặt chờ mong nhìn Vương Bảo Linh.
Vương Bảo Linh vuốt cằm trầm tư một lát, chợt gật đầu: “Không thành vấn đề, Tân Thanh Tiên Tông có hứng thú đi?”
Hai thiếu niên mặt mang vui sướng gật đầu, bọn họ không có bất kỳ không tình nguyện nào.
Hoàng Đáo Công lại chau mày, tựa hồ đối với lựa chọn này cũng không cảm thấy thỏa đáng.
Vương Bảo Linh phảng phất nhìn ra sự không tình nguyện của Hoàng Đáo Công, cười giải thích: “Tân Thanh Tiên Tông thành lập chưa đầy 1200 năm, hiện tại chính là thiếu người.
Hơn nữa, Cố Huyền Vũ tu vi khẳng định sẽ đột phá Kim Tiên đỉnh. Chờ lúc ấy suy nghĩ gia nhập Tân Thanh Tiên Tông, sẽ rất khó khăn.”
Nhìn thấy Vương Bảo Linh nhắc nhở, bên cạnh Lý Thục Dĩnh vội vàng gật đầu: “Đa tạ đạo huynh, phiền toái ngươi.”
Vương Bảo Linh hơi gật đầu, đưa ánh mắt về phía Hoàng Đáo Công: “Ta biết ngươi tính toán, ngươi muốn cho bọn họ bái nhập Hứa Tinh La hoặc Triệu Văn Quang môn hạ.”
Nghe Vương Bảo Linh vạch trần ý định, Hoàng Đáo Công sảng khoái thừa nhận:
“Ban đầu ta nghĩ như vậy, nhưng nghe đạo huynh phân tích, ta vẫn lựa chọn tin tưởng đạo huynh.”
Vương Bảo Linh cười gật đầu: “Này mới đúng. Ta tự mình cùng các ngươi đi một chuyến Tân Thanh Tiên Tông.”
Hoàng Đáo Công trên mặt hiện lên thần sắc cảm kích: “Đa tạ đạo huynh.”
“Không cần khách khí, chúng ta cùng đi.” Vương Bảo Linh dẫn mọi người tiến về đạo tràng của Cố Huyền Vũ.
Tân Thanh Tiên Tông.
Mọi người vừa mới đi vào tông môn, Mộc Uyên mặt mang ý cười đã ra cửa nghênh đón.
“Mau vào trong đi, đại ca đang bế quan tu luyện.”
Một lát sau, mọi người tới tiếp khách đại điện.
“Vừa rồi đã báo tin cho ngươi, sự tình là như vậy, ngươi xem có thể an bài hai người bọn họ vào tông môn tu hành không?” Vương Bảo Linh đi thẳng vào vấn đề.
Liền Mộc Uyên liếc nhìn hai người, vừa lòng gật đầu: “Không thành vấn đề, thiên phú của bọn họ cũng không tệ.”
Vương Bảo Linh cười gật đầu: “Cho bọn họ một cơ hội, 100 năm khảo hạch một lần. Nếu thông qua, làm nội môn đệ tử.”
Nghe vậy, trong mắt Liền Mộc Uyên hiện lên tia ý cười: “Vấn đề, cấp đạo huynh một chút mặt mũi.”
“Đa tạ Liền Mộc Uyên đạo hữu.” Vương Bảo Linh đứng dậy ôm quyền.
Liền Mộc Uyên đầy mặt vô ngữ vẫy tay: “Chuyện nhỏ, không cần khách khí như vậy.”
Hoàng Đáo Công vội vàng nhắc nhở con cái: “Nhanh quỳ xuống hành lễ.”
“Đừng đừng đừng, không cần khách khí.” Liền Mộc Uyên vẫy tay, đầy mặt không cho là đúng.
Hoàng Ngọc Minh và Hoàng Ngọc Yến lập tức đưa ánh mắt về phía Vương Bảo Linh, quỳ xuống thật mạnh dập đầu ba cái.
Vương Bảo Linh không nói nhiều, an tâm nhận hai người hành lễ.
“Các ngươi nhớ kỹ, an tâm hảo hảo tu luyện. Tân Thanh Tiên Tông có tương lai.” Vương Bảo Linh nghiêm túc nhắc nhở.
Hoàng Ngọc Minh và Hoàng Ngọc Yến trịnh trọng gật đầu.
“Hai người an tâm tu luyện, ngoài tài nguyên tông môn, chúng ta sẽ toàn lực duy trì các ngươi.” Hoàng Đáo Công mặt mang ý cười nhìn con trai và con gái.
Sau khi hàn huyên vài câu, Vương Bảo Linh dẫn đầu rời đi, để lại bốn người nhà họ Hoàng làm lễ nhập môn cùng Liền Mộc Uyên.
Mấy ngày sau, Hoàng Đáo Công phu phụ lại đến đạo tràng Vương Bảo Linh.
Không đợi hai người mở miệng, Vương Bảo Linh hỏi trước: “Sự tình xử lý tốt chưa?”
Hoàng Đáo Công cười nói: “Xử lý tốt, hai đứa nhỏ đã thuận lợi vào tông môn.”
Vương Bảo Linh hơi gật đầu: “Kỳ thật ta có thể cho bọn họ bái nhập Huyền Kiếm Tiên Tông, hiện tại tông môn đó cũng đang trùng kiến.”
Nghe vậy, Lý Thục Dĩnh mặt mang khó hiểu hỏi: “Nếu vậy, vì sao không cho bọn họ bái nhập Huyền Kiếm Tiên Tông?”
Hoàng Đáo Công liếc mắt vợ, ý bảo nàng đừng nói.
Vương Bảo Linh chú ý tới động tác nhỏ này.
“Các ngươi không cần khẩn trương, ta làm vậy tự nhiên có lý do.
Tương lai Tân Thanh Tiên Tông phát triển thế nào, chủ yếu xem Cố Huyền Vũ. Ta rất xem trọng Cố Huyền Vũ.
Hơn nữa, Huyền Kiếm Tiên Tông có rất nhiều thiên tài và lão đệ tử.
Hài tử các ngươi gia nhập Huyền Kiếm Tiên Tông, tuy địa vị cao, nhưng khởi điểm không cao, chỉ có thể làm đệ tử bình thường. Không có sự hỗ trợ của các ngươi, đời này chưa chắc đã đột phá Huyền Tiên.”
Nghe Vương Bảo Linh phân tích, vợ chồng Hoàng Đáo Công đều lộ vẻ bừng tỉnh, trong lòng vô cùng cảm kích, không ngờ Vương Bảo Linh suy xét cho bọn họ sâu như vậy.
“Trong thời gian tới, ngươi phải dốc toàn lực tài nguyên cho hai người bọn họ. Trong vòng trăm năm, cần làm cho cảnh giới của bọn họ đột phá một giai đoạn.” Vương Bảo Linh không yên lòng dặn dò.