Chương 1225
Chương 1225
Chương 1225
Hắc Linh Thành.
Quan Anh đang bế quan đột phá, bỗng nhiên bị Sở Cửu cùng Sở Mười đánh gãy.
Quan Anh nhìn hai người mang vẻ mặt nôn nóng, khẽ hỏi:
– Các ngươi có chuyện gì, sao lại hoảng loạn như vậy?
– Khoáng linh bên ngoài thành Hắc Linh bị tập kích!
– Ồ, các ngươi mau dẫn ta đi xem!
– Đi xem cũng được, nhưng hung thủ có chút đặc thù! Sở Cửu đầy mặt ngưng trọng nói.
– Ồ, đặc thù chỗ nào? Quan Anh hơi tò mò hỏi.
– Bọn họ đều là tu sĩ đỉnh cấp Hóa Thần, thủ đoạn bất phàm, thoạt nhìn không giống người Tây Châu, có chút giống tu sĩ Đông Châu!
Sở Mười bên cạnh sắc mặt ngưng trọng, gật đầu xác nhận:
– Đúng vậy, hơn nữa không giống tán tu, thủ pháp liên tiếp không dứt, chúng ta hai người đơn độc đối phó căn bản không chiếm được ưu thế.
– Đúng vậy, không chiếm được ưu thế! Sở Cửu rất đồng tình gật đầu.
– Ồ, A Bảo!
– Đến!
Giọng nói vừa dứt, A Bảo đã xuất hiện trước mặt mọi người.
– Sự tình vừa rồi ngươi nghe rõ chưa?
– Nghe rõ, ta đi theo các ngươi một chuyến! A Bảo đưa mắt nhìn về phía Sở Cửu và Sở Mười.
– Các ngươi mang thêm một số tu sĩ Hóa Thần qua đó, nhất định phải tiêu diệt uy hiếp này. Trong mắt Quan Anh hiện lên một tia hàn quang.
– Nếu là đệ tử đại phái Đông Châu thì sao? A Bảo đột nhiên mở miệng hỏi.
– Chỉ cần không phải đệ tử Tiên Tông, trực tiếp giết. Nếu là đệ tử Tiên Tông thì trước hãy hạ thủ, để bọn họ về tông môn lãnh người. Quan Anh đáp.
– Tốt! A Bảo gật đầu.
– Chờ một chút, trưởng lão A Bảo một mình đi có được không? Lần này địch nhân tương đối nguy hiểm! Sở Cửu và Sở Mười lên tiếng.
– Các ngươi là hoài nghi thực lực chiến đấu của ta sao? A Bảo hơi không vui nhìn về phía Sở Cửu và Sở Mười.
– Không không không, chúng ta chỉ lo lắng cho an toàn thôi. Một ngày không giải quyết xong vấn đề, thì không thể khai thác khoáng linh! Sở Cửu và Sở Mười bất đắc dĩ giải thích.
– Các ngươi đi trước, ta sẽ âm thầm đi theo các ngươi xem xét tình hình cụ thể!
– Được! Sở Cửu và Sở Mười gật đầu.
Một lát sau, A Bảo dẫn theo một đám người tiến vào khu vực khai thác khoáng linh.
Nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, trong mắt A Bảo hiện lên một tia hàn quang, bỗng nhiên ngửi thấy gì đó.
– Ai chạy ra đây ngay!
– Ngươi là chó săn sao? Một nam ba nữ cười cười bước tới.
– Vài ngày trước tập kích khoáng linh của chúng ta là các ngươi sao? A Bảo trầm giọng nhìn bốn người.
– Đúng vậy, chúng ta không làm tổn thương tính mạng đệ tử của các ngươi! Người dẫn đầu, Chương Điền, cười nhìn A Bảo.
– Ha ha ha, nói như vậy, ta còn phải cảm tạ các ngươi sao? Trong mắt A Bảo hiện lên một tia tinh quang.
– Chúng ta cũng không muốn khoáng linh, nhưng nhiệm vụ khai thác khoáng linh có thể giao cho chúng ta không?
– Không thể nào, nhiệm vụ khai thác khoáng linh vô cùng trọng yếu, không thể giao cho người ngoài! Trong mắt A Bảo hiện lên một tia hàn quang.
– Ta biết Hắc Linh Thành các ngươi có Lão Tổ Luyện Hư làm chứng, nhưng chúng ta đến từ Đông Châu, cũng có bối cảnh. Chúng ta không muốn chiếm đất của các ngươi, chỉ muốn giúp các ngươi khai thác khoáng linh mà thôi! Chương Điền đầy mặt ý cười nói.
– Ngươi cho ta là ngốc sao? Nơi này có nhiều linh thạch như vậy, các ngươi tùy tiện trộm linh thạch, ta đi tìm ai đây? A Bảo vẻ mặt khinh thường.
– Đã như vậy, vậy đừng trách chúng ta ra tay! Dứt lời, Chương Điền nhanh chóng đánh về phía A Bảo.
A Bảo lập tức nghênh chiến.
Phanh! Phanh! Phanh!
Mấy chục hiệp sau, sắc mặt A Bảo hơi ngưng trọng, không ngờ đối phương thực lực lại lợi hại như vậy.
– Các ngươi là thế lực phương nào ở Đông Châu?
– Ha ha ha, nếu các ngươi đáp ứng yêu cầu của ta, ta sẽ nói cho các ngươi biết! Sau lưng Chương Điền hiện lên hình sao năm cánh, tiếp theo vô số ánh lửa từ trong hình sao trút xuống đánh về phía A Bảo.
A Bảo trong mắt hiện lên vẻ khinh thường, bỗng nhiên há miệng nuốt trọn đống ánh lửa đầy trời.
– Ngươi居然是 dị chủng? Trong mắt Chương Điền hiện lên vẻ kinh ngạc.
A Bảo không để ý đến Chương Điền, mà là lòng bàn tay hội tụ một đoàn kim quang nhanh chóng đánh về phía Chương Điền.
Ba người phía sau Chương Điền cũng lập tức hành động, giơ tay thúc giục thần thông công kích lại.
Oanh!
Một tiếng vang vọng trời đất nổ tung, đống ánh lửa lớn cuốn tròn trăm dặm.
A Bảo lùi lại mấy bước mới đứng vững thân thể.
Sở Cửu và Sở Mười bên cạnh lập tức thúc giục thần thông đánh về phía bốn người.
A Bảo đối với vài vị tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ bên cạnh nói:
– Mau hành động đi.
– Vâng! Mọi người lập tức vận chuyển toàn bộ thần thông đánh về phía bốn người Chương Điền.
– Các ngươi居然 quần ẩu, vậy ta cũng không khách khí nữa! Dứt lời, Chương Điền gửi đi một đạo tín hiệu từ nơi xa.
Sắc mặt A Bảo hơi đổi, tự nhiên nhìn ra được có người mai phục ở nơi xa.
Oanh!
Một tiếng nổ lớn bạo liệt vang lên ở nơi xa, sau đó truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt từ phía trước.
A Bảo và đám người còn chưa biết xảy ra chuyện gì, nhưng sắc mặt nhóm Chương Điền hơi đổi:
– Các ngươi居然 còn mai phục chúng ta?
A Bảo cũng hơi sửng sốt, trong thành Hắc Linh không còn lực lượng chiến đấu nào, đều bị mình mang đi hết rồi!
– Chẳng lẽ là Quan Anh lão ca ra tay? A Bảo lẩm bẩm.
Không quá, ý niệm này nháy mắt bị phủi sạch, nếu Quan Anh ra tay, đám người kia căn bản không thể phản kháng, không thể tạo ra tiếng động kịch liệt như vậy.
– Trưởng lão A Bảo đừng vội hoảng loạn, chúng ta đến giúp ngươi! Từ nơi xa truyền đến thanh âm của Đinh Thu Hải.
– Nguyên lai là đạo hữu Đông Minh Tông! A Bảo lập tức phản ứng lại.
– Các ngươi Đông Minh Tông lại đây xem náo nhiệt gì? Chương Điền đầy mặt phẫn nộ nhìn về phía Đinh Thu Hải.
– Quên nói với ngươi, Thiên Đô Thành, Thủy Nguyệt Tông, Băng Linh Tiên Cung, Đông Minh Tông chúng ta đều đã liên thủ ở Đông Vực. Bất cứ phương nào xâm phạm địa bàn Đông Vực, chúng ta đều đồng loạt ra tay tương trợ. A Bảo đầy mặt ý cười nói.
– lui lại! Chương Điền lớn tiếng giận dữ hét.
– Không thể để hắn chạy!
– Cho bọn họ đi, giặc cùng đường mạc truy! A Bảo lên tiếng ngăn chặn mọi người truy kích.
Chương Điền và đám người nhân cơ hội mang theo sư huynh đệ rời khỏi khu vực khai thác mỏ.
Nhìn theo nhóm người đó rời đi, Đinh Thu Hải hơi khó hiểu nhìn về phía A Bảo:
– Vì sao lại thả bọn họ chạy?
– Nhóm người này tuyệt đối là thân truyền đệ tử tiên tông Đông Châu, không dễ đối phó như vậy! Trong mắt A Bảo hiện lên vẻ ngưng trọng.
Đinh Thu Hải mặt lộ vẻ bừng tỉnh:
– Được, đã như vậy, vẫn là để bọn họ đi thôi. Rốt cuộc có bối cảnh, không phải người thường, không thể tùy ý giết chết.
A Bảo gật đầu, chợt trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt:
– Đa tạ các vị đạo hữu hỗ trợ!
– Không khách khí, đều là người một nhà. Đàn thế lực Đông Châu này đã bắt đầu nhúng tay vào địa bàn của chúng ta! Trong mắt Đinh Thu Hải hiện lên vẻ ngưng trọng.
– Không biết bọn họ cụ thể đến từ thế lực nào! Trong mắt A Bảo cũng hiện lên chút nghi hoặc và ngưng trọng.
Đúng lúc này, bóng dáng Quan Anh đột nhiên xuất hiện trước mặt mọi người.
– Gặp qua Quan Anh đạo huynh! Đinh Thu Hải và đám người vội vàng hành lễ.
– Không cần khách khí, ta đã biết lai lịch của nhóm người này rồi! Trong mắt Quan Anh hiện lên một tia ý cười.
– Là ai? Mọi người lập tức đưa ánh mắt tò mò nhìn đến.
– Bọn họ đến từ Bạch Phủ Tiên Tông tại Trịnh Nghiệp Thành!