Chương 1145
Chương 1145
Chương 1145
Phùng Đình vừa nhìn thấy Vương Bảo Linh liền lộ vẻ nghi hoặc, kinh ngạc hỏi:
– Đan Huyền Tử, Điền Khải Duy, Gia Cát Vũ không cùng các ngươi sao?
– Không có đâu. Không đúng, vì sao bọn họ lại tiến vào bí cảnh, còn các đệ tử khác của Thiên Truyền Tiên Tông thì không? – Vương Bảo Linh nghi hoặc nhìn Phùng Đình.
– Nói thật nhé, ngoài bốn đại dòng chính cùng ta ra, các đệ tử Hóa Thần kỳ khác đánh không lại Đan Huyền Tử, Điền Khải Duy, Gia Cát Vũ bọn họ. Chúng ta đương nhiên phải phái ra lực lượng chiến đấu mạnh nhất! – Sở Di mở miệng giải thích.
– Vậy hiện tại Gia Cát Vũ bọn họ ở đâu?
– Không biết, ta đã gửi tin cho bọn họ rồi! – Lâm Tinh Hà cau mày nói.
Đột nhiên, phía trước vang lên từng bước chân đạp nhẹ, thanh âm trong trẻo.
– Đây là dị hỏa man ngưu! – Phùng Đình nghiêm mặt nói.
– Ngưu hỏa thì sao?
Lời Vương Bảo Linh chưa dứt, vô số thanh kiếm lớn nhỏ tựa như răng cọp, cùng với bầy ngưu toàn thân bốc lửa điên cuồng lao tới đánh úp mọi người.
– Đây là bầy dị hỏa man ngưu. Nếu bị chúng đánh sâu vào một đợt, dù không chết cũng chỉ còn nửa cái mạng!
Vương Bảo Linh lập tức phóng ra linh thuyền:
– Chúng ta lên thuyền. Bầy dị hỏa man ngưu này chắc chắn sẽ không bay lên được.
– Tốt nhất là chạy nhanh. Chúng sẽ dùng hỏa công kích người! – Phùng Đình vội vã chạy về phía trước.
Quan Anh lập tức mở miệng:
– Đại ca, dưới đất có gì đó!
Nghe Quan Anh nói, mọi người đều sững sờ, lập tức phóng xuất thần thức kiểm tra nhưng không phát hiện gì.
Dù không nhìn thấy gì, giác quan thứ sáu của mọi người đều cảnh báo nguy cơ đang ập đến.
“Vút!” Một con nhuyễn trùng khổng lồ đầy răng sắc nhọn lao tới đánh úp.
Chưa kịp phản ứng, móng vuốt sắc bén của Quan Anh đã xé toạc con quái trùng đang thò đầu ra.
“Vút vút vút!” Từ trong đám cỏ xung quanh bay ra vô số quái trùng, há miệng đầy răng sắc nhọn lao tới.
– Cẩn thận! – Mọi người lập tức vận chuyển phi kiếm chém vào quái trùng.
“Phốc phốc phốc!” Tiếng vang lớn liên tục, phi kiếm của mọi người tựa như chém vào bông mềm, mang lại cảm giác vô lực.
– Sao vậy? Công kích của chúng ta sao lại không phá được phòng ngự? – Mọi người đều sững sờ.
– Dùng hỏa! – Quan Anh nhắc nhở.
– Chậm đã, chậm đã. Những con quái trùng này đều là tài liệu luyện chế linh bảo tốt, thiêu hủy thì quá tiếc! – Phùng Đình khẽ cười nói.
Nói rồi, không khí xung quanh Phùng Đình lập tức trở nên lạnh giá. Hắn giơ tay ngưng tụ một đoàn hàn quang hướng về phía quái trùng tập kích.
– Đóng băng lĩnh vực!
Khoảnh khắc sau, xung quanh biến thành băng thiên tuyết địa, những con quái trùng dữ tợn lập tức bị đóng băng.
Chưa kịp phản ứng, Phùng Đình giơ tay thu toàn bộ thi thể bầy quái trùng vào Trữ Tồn Giới của mình.
Vương Bảo Linh nhìn Phùng Đình, nói:
– Ngươi giết luôn bầy dị hỏa man ngưu kia đi!
– Da lông của bầy nghiệt súc này không đáng giá, hơn nữa chúng đông như vậy, tốn quá nhiều tinh lực, cũng chẳng có chỗ để chứa! – Phùng Đình lắc đầu từ chối.
Khi mọi người đang nói chuyện, Gia Cát Vũ, Đan Huyền Tử, Điền Khải Duy miệng mang vết máu đã đi tới.
– Các ngươi sao lại thế này? – Cao Thiên Thước nghi hoặc nhìn ba người.
– Bọn họ không phải Gia Cát Vũ! – Trong mắt Quan Anh hiện lên tia kim sắc quang mang, hắn lớn tiếng cảnh báo.
Chưa kịp phản ứng, Phùng Đình bóp nát một tấm cao cấp Phù Bảo ném về phía trước.
“Oanh!” Một tiếng vang lớn, ba bóng người lập tức bị ánh lửa từ Phù Bảo bao phủ.
Ba đạo hư ảnh lập tức tan vỡ. Vương Bảo Linh thấy vậy, sau lưng cũng cảm thấy lạnh toát. Bí cảnh này quỷ dị hơn nhiều so với các bí cảnh khác.
Mọi người chưa kịp nói gì, lập tức chạy xa ra một khoảng, tách khỏi bầy dị hỏa man ngưu.
– Đây là thứ gì? – Vương Bảo Linh nghi hoặc nhìn Sở Di.
Sở Di cũng nghi hoặc nhìn Phùng Đình.
Bởi vì chỉ có Phùng Đình là từng đến Lâm Hải Bí Cảnh trước đây.
– Chúng ta trước kia cũng gặp tình huống này. Bí cảnh này ngàn năm mới mở một lần, tổng cộng mới mở ra mười lần. Trước kia có rất nhiều người vào đều đã ngã xuống. Ta cũng nghe người khác kể, nhưng lần trước ta đến không gặp tình huống này, hơn nữa lần trước nơi này là một vùng tuyết địa. – Phùng Đình giải thích.
Vương Bảo Linh và Quan Anh liếc nhau, trong lòng không vui. Thiên Truyền Tiên Tông không thể nào không biết chuyện bí cảnh này, chỉ có một khả năng là họ cố ý che giấu.
Như thể nhìn ra sự không vui của Vương Bảo Linh và Quan Anh, Phùng Đình vội giải thích:
– Thiên Truyền Tiên Tông chúng ta có thể phát triển lên, đều nhờ bí cảnh này. Tổ sư gia định rằng đây là trời cao ban thưởng, nên chúng ta mới gọi là Thiên Truyền Tiên Tông.
– Không chỉ chúng ta lập nghiệp nhờ bí cảnh này, Xem Hải Tiên Tông bên cạnh cũng vậy. Tổ sư gia chúng ta và Tổ sư gia Xem Hải Tiên Tông là bạn tốt, cùng nhau phá giải cửa nhập bí cảnh.
Vương Bảo Linh nhíu mày, đối phương vẫn chưa nói rõ tình huống chi tiết bên trong bí cảnh.
– Thì ra là thế! – Vương Bảo Linh tỏ vẻ bừng tỉnh.
– Quan Anh đạo hữu, vì sao ngươi có thể nhìn ra bọn họ giả trang? – Phùng Đình nghi hoặc hỏi.
– Đúng vậy, vừa rồi cũng là hắn phát hiện quái trùng trước tiên. Ngươi làm sao phát hiện được? – Lâm Tinh Hà tò mò nhìn Quan Anh.
– Ta là ưng tộc, có thiên phú thần thông, hiệu quả tương tự thần thức! – Quan Anh giải thích.
Mọi người đều lộ vẻ bừng tỉnh.
– Đồng cỏ này rốt cuộc rộng đến đâu? Nhìn tựa như biển rộng mênh mông! – Vương Bảo Linh nhịn không được hỏi.
– Xa lắm, lên linh thuyền. – Phùng Đình phóng ra linh thuyền, ra hiệu mọi người bay lên.
– Chúng ta phải đi tìm ba người Gia Cát Vũ sao? – Vương Bảo Linh nghi hoặc hỏi.
– Vừa rồi ba con yêu thú đóng vai Gia Cát Vũ hẳn là đã gặp ba người đó, nếu không sao biết diện mạo? – Sở Di đột nhiên nói.
– Đúng vậy, chúng ta đi ngược hướng là tương phản. Có lẽ tạm thời không cần bận tâm đến bọn họ. Chúng ta vào đều theo chân, còn bọn họ có lẽ có toan tính riêng. – Phùng Đình khẽ cười, ánh mắt lộ vẻ khinh thường.
Vương Bảo Linh sững sờ, lập tức hiểu ra. Gia Cát Vũ bọn họ muốn đơn độc hành động, bảo bối thu về phần mình.
Quan Anh lộ vẻ hối hận, giá như mình và đại ca không đi theo Sở Di bọn họ!
Khi mọi người đang nói chuyện, trên không trung, một con diều hâu Hóa Thần kỳ đang lượn vòng.
– Cẩn thận, có yêu thú Hóa Thần kỳ! – Phùng Đình nghiêm túc cảnh báo.
Quan Anh không để ý, trực tiếp hóa bản thể bay đi xa.
Một lát sau, con diều hâu yêu thú tựa hổ rình mồi bay đi, Quan Anh trở về linh thuyền.
– Sao vậy? Bầy kim điêu ưng này sao đều bay đi? – Bạch Như Ý kinh ngạc hỏi.
– Ta đã giao tiếp với chúng, chúng nguyện ý rời đi! – Quan Anh mỉm cười.
Nhìn Quan Anh mỉm cười, Vương Bảo Linh không thấy vui mà ngược lại cảm thấy sau lưng lạnh toát.