Chương 75
Địa Cung Hung Thần
Chương 75: Hung Thần Địa Cung
Đàm Vân bỏ năm bộ thi thể vào trong túi Càn Khôn Giới, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt:
- Vương Phục Đông, Hung Thần Địa Cung chính là tử kỳ của ngươi!
Đàm Vân tiến vào Lạc Nhật Sâm Lâm, gặp lại Mục Mộng Nghệ và Tiết Tử Yên, liền muốn vượt qua vùng Hung Thần Địa Cung rộng mười lăm vạn dặm cùng Lãng Vực Hồ điện rộng mười vạn dặm. Giờ đây, cừu nhân đang nằm sâu trong địa cung, làm sao có thể buông tha?
Đàm Vân điều khiển Huyết Dực Linh Sư phiêu nhiên bay lên, tốn ba ngày bay bốn mươi lăm ngàn dặm, nhìn xuống phía dưới là vùng hoang nguyên mênh mông vô biên, biết mình đã đến trên không trung của Hung Thần Địa Cung.
Đàm Vân quan sát đường đi, nhưng lại thấy trên vùng hoang nguyên tử tịch bao la trải rộng vô số hố sâu lộn xộn.
- Ừm?
Đàm Vân nhíu mày, chăm chú nhìn vào hố sâu, đồng tử bỗng co rụt lại.仔细观察 kỹ càng mới phát hiện, những hố sâu rộng chừng bốn mươi trượng, dài trăm trượng này không phải là mặt đất sụp đổ thông thường, mà là từng dấu chân khổng lồ!
Không sai, chính là dấu chân!
- Hung Thần Địa Cung là tên do tổ sư gia của ta đặt, xem ra vùng địa cung rộng mười lăm vạn dặm dưới chân hoang nguyên này, chính là nơi Thượng Cổ thời kỳ Thần Long nghỉ ngơi khi phạt Đại Lục chư thần diệt thiên.
Đàm Vân thầm nghĩ, điều khiển Huyết Dực Linh Sư bay lượn trên không trung hoang nguyên, tìm kiếm cửa vào địa cung.
Một canh giờ sau, trên hoang nguyên xuất hiện một khối đá cao ngàn trượng, tựa như bia đá núi cao, lọt vào tầm mắt Đàm Vân.
Trên bia đá khắc rồng bay phượng múa, hai hàng chữ lớn dựng đứng:
- Hung Thần Địa Cung.
- Hoàng Phủ Thánh Tông —— Hoàng Phủ Lăng Tiêu ban tên!
Hoàng Phủ Lăng Tiêu, chính là tổ sư gia của Hoàng Phủ Thánh Tông!
Huyết Dực Linh Sư mang theo một luồng gió lớn, bay thấp xuống trước bia đá, dừng lại một chút rồi chở Đàm Vân bay vào một cửa hang cực lớn, sâu thẳm như vực sâu ngay dưới bia đá.
Đàm Vân thầm ước lượng, dù là quái vật khổng lồ cao ngàn trượng cũng có thể dễ dàng chui vào cửa này!
- Đại Đầu, trở ra đừng gây động tĩnh quá lớn, kẻo để cừu nhân phát hiện.
Đàm Vân chân đạp lưng sư, trầm giọng dặn dò.
Huyết Dực Linh Sư gật đầu, tiếp tục phi hành...
- Địa cung sâu thật!
Đàm Vân ánh mắt xẹt qua vẻ chấn kinh. Phải để Huyết Dực Linh Sư nghiêng người bay ngàn dặm mới đến được bên trong địa cung.
Nhập mắt là một cảnh tượng hùng vĩ, mênh mông!
Nhiều tòa cung điện bằng đá xanh cao vạn trượng, xây từ cự thạch, chen chúc hiện ra trong địa cung.
Vô tận cung điện, dường như chịu va chạm của ngoại lực khổng lồ, có nơi sụp đổ thành phế tích, có nơi bị phá đoạn giữa chừng.
Trên vách đá xanh bên ngoài cung điện, còn sót lại những vệt huyết dịch màu nâu đậm đã khô cạn theo năm tháng. Dường như Hung Thần Địa Cung đã bị một tồn tại cường đại nào đó tẩy rửa bằng huyết dịch.
- Ngao ô...
Huyết Dực Linh Sư dường như phát hiện ra điều gì, thân thể nhỏ bé như ngọn núi bỗng run lẩy bẩy, trong mắt toát ra vẻ khủng hoảng tột độ.
Đàm Vân nhìn theo ánh mắt của nó, nhìn ra xa, chỉ thấy trên mặt đất lát đá xanh cực rộng của cung điện, đột nhiên xuất hiện một dấu chân khổng lồ chiếm diện tích ngàn trượng!
Dấu long!
Dấu chân rồng!
Đàm Vân toàn thân chấn động, vuốt ve Huyết Dực Linh Sư, ánh mắt bi thương an ủi:
- Đại Đầu đừng sợ, chúng cũng gọi ta là chủ nhân như ngươi. Chúng đã chết hàng vạn năm, dấu chân này hẳn là vết tích khi chúng tập kích chư thần thời ấy.
Huyết Dực Linh Sư quay đầu, thần sắc mê hoặc nhìn Đàm Vân, dường như đang hỏi: Vì sao thần long lại nhận ngươi làm chủ nhân?
- Chuyện này nói dài lắm, sau này ta sẽ kể cho ngươi nghe.
Đàm Vân thương cảm nói:
- Tốt, đừng sợ, tiếp tục bay vào sâu.
- Rống!
Huyết Dực Linh Sư vỗ cánh, giảm tốc độ, xuyên qua làn sương mù cuồn cuộn trong địa cung.
Càng đi sâu, Đàm Vân càng xác định đây là nơi nghỉ ngơi của Thần Long, Ma Long thời Thượng Cổ khi tập kích chư thần.
Trên đường đi, thường thấy những vết chân thần khổng lồ xốc xếch, những dấu vuốt lớn, cùng những tảng đá xanh vỡ vụn, cảnh tượng hoang tàn khắp nơi.
Mỗi tòa cung điện phủ kín đại địa đều vỡ vụn không chịu nổi. Những khối cự thạch lớn dính đầy máu, mọc đầy cỏ dại và linh dược, khắp nơi có thể thấy được.
Năm vạn năm trước, sau khi Hoàng Phủ Thánh tổ sư gia Hoàng Phủ Lăng Tiêu tìm ra địa cung, liền bố trí trận pháp Huyễn Minh cao chọc trời dưới lòng đất. Dưới gia trì của trận pháp, địa cung sáng tỏ như ban ngày.
Trên mặt đất đã分不清 là long huyết hay thần huyết, những linh dược nhất giai được thấm đẫm, khắp nơi có thể thấy được. Không khó想象, số lượng thiên tài địa bảo tuyệt đối không ít.
Thí luyện tại Thần Hẻm mỗi ba năm cử hành một lần, theo lý thuyết trong Hung Thần Địa Cung không để lại tương đối nhiều thiên tài địa bảo. Nhưng dưới sự tẩm bổ của Khô Huyết Dịch, thiên tài địa bảo trong địa cung sinh trưởng một năm bằng năm năm!
Điều này dẫn đến vùng đất Thần Mang này tràn đầy kỳ tích, khó mà ước đoán. Đệ tử các phái đều ưu ái nơi đây, vừa tầm bảo vừa có thể quan sát dấu chân quý giá của Thần, Thần Long, Ma Long còn sót lại.
Toàn bộ vùng địa cung rộng mười lăm vạn dặm tràn đầy dấu vết thời gian, toát ra khí tức cổ lão mà thần thánh uy nghiêm.
Huyết Dực Linh Sư xuyên qua vô tận địa cung, so với từng tòa cung điện vạn trượng hư hỏng, càng显得 nhỏ bé.
Đàm Vân dừng chân trên lưng sư, nhìn rõ mỗi tòa cổ cung điện đều có tổ sư gia viện hào, để phòng thí luyện đệ tử lạc lối dưới lòng đất.
Một ngày trôi qua, Đàm Vân vẫn chưa tìm thấy bóng người nào dưới lòng đất các cung điện.
Do địa cung quá mênh mông, dù tất cả thí luyện đệ tử phân tán khắp nơi, một ngày thời gian cũng chưa chắc gặp được ai.
Hung Thần Địa Cung không phân ngày đêm. Sau tám canh giờ bay lượn, Huyết Dực Linh Sư nhẹ nhàng hạ xuống, Đàm Vân mở mắt, thông qua linh thức phát hiện cách đó hai mươi ba dặm, trong phế tích một tòa cung điện sụp đổ, truyền đến tiếng hò reo kích động:
- Cọng khoai tây, nhanh đi thông báo Vương sư huynh, dưới tảng đá lớn này mọc ba viên Cực Phẩm Thú Hồn Tuyền!
- Cực Phẩm Thú Hồn Tuyền? Lại là ba viên! Oa ca ca tốt quá, ngươi chờ, ta đi ngay!
Đàm Vân chậm rãi mở mắt, nhảy xuống lưng sư.
Để tránh gây chú ý cho địch nhân, hắn thu Huyết Dực Linh Sư vào Linh Thú Đại, rồi nhỏ bé như một hạt bụi, lao nhanh về phía cung điện cách đó hai mươi ba dặm.
Một khắc sau, Đàm Vân như một trận thanh phong, lướt vào cửa điện lớn, tiến vào phế tích cung điện rộng vài dặm.
Trong phế tích, Đàm Vân phát hiện mười tám đệ tử nam nữ Cảnh Đại Viên Mãn Linh Thai, đang hào hứng vây quanh một khối đá lớn, chồng chất cùng những mảnh đá dài lộn xộn, nghị luận:
- Khó tin quá, dưới đống đá này lại có ba viên Cực Phẩm Thú Hồn Tuyền!
- Đúng vậy! Nhưng khối đá bao bọc suối hồn này, ít nhất cũng nặng năm trăm vạn cân! Thật sự quá nặng! Muốn lấy suối hồn ra nguyên vẹn cũng không đơn giản!