Chương 54
Đại Khai Sát Giới
Chương 54: Đại khai sát giới
“Linh Thai Cảnh cửu trọng? Sao có thể!”
Trần Nhân Thanh lần đầu tiên bành chương, sững sờ không kịp suy nghĩ, lập tức quay đầu gào thét với thuộc hạ phía sau:
– Mau giết hắn!
Trần Nhân Thanh bành chương hai chân đạp mạnh, mặt băng nứt toác, dẫn đầu vung kiếm lao về phía Đàm Vân, muốn cướp trước công kích!
– Giết!
– Giết!
Bốn mươi tên đệ tử Linh Thai Cảnh đại viên mãn và ba mươi hai tên cửu trọng cảnh phía sau Trần Nhân Thanh lập tức xuất kích. Thân ảnh họ lấp lóe trên mặt băng, mang theo mấy chục đạo kiếm khí, hung hăng chém về phía Đàm Vân.
Bành chương cũng dẫn đầu hai mươi lăm đệ tử Linh Thai Cảnh đại viên mãn, toàn thân linh lực cuồn cuộn, tranh thủ thời gian, thẳng hướng Đàm Vân lao tới.
– Đến đi, tất cả cùng đến! Hôm nay lão tử muốn đại khai sát giới!
Tiếng hét xé toạc màn đêm, giải tỏa cơn thịnh nộ vì đào tẩu suốt hai mươi ba ngày qua.
– Hồng Mông Thần Bộ!
Đàm Vân như quỷ mị trong đêm, tránh kiếm của Trần Nhân Thanh và Bành chương trên không trung, chớp mắt xuất hiện trên mặt băng, đá một cước vào ngực tên đệ tử còn chưa kịp phản ứng.
– Bùm!
Ánh mắt tên đệ tử hoảng sợ, thân thể bắn tung tóe, chia năm xẻ bảy.
– Xù xù xù xù...
Sau khi tấn thăng cửu trọng cảnh, lại thêm sức mạnh nhục thân xé rách thượng phẩm linh binh, tốc độ của Đàm Vân sau khi thi triển Hồng Mông Thần Bộ bạo tăng. Hắn như bóng ma xuyên qua vô số kiếm khí, lao vào đám người.
– Trần sư huynh cứu mạng!
– Không...
– A...
– Trần sư huynh cứu mạng, tốc độ hắn quá nhanh, chúng ta không nhìn rõ!
– ...
Giữa tiếng hét hoảng loạn, bốn mươi tên đại viên mãn và ba mươi hai tên cửu trọng cảnh không những không sát được Đàm Vân, mà ngay cả bóng dáng hắn cũng không bắt được. Chỉ thấy trước mắt lóe lên một bóng đen, tiếp đó là mất đi tri giác.
– Phanh phanh phanh...
– Đều cho lão tử đi chết!
Đàm Vân xuyên qua đám địch nhân, không lưu dư lực, vung đấm liên tiếp. Mỗi quyền đều trúng đầu đối phương.
Khoảnh khắc này, mặt băng trở thành địa ngục. Đầu lâu nổ tung trong máu me, những thi thể không đầu bị Đàm Vân đánh bay, ngổn ngang trên mặt băng. Máu tươi nhuộm đỏ băng giá, róc rách chảy xuống vực sâu.
Trong nháy mắt, bảy mươi hai thuộc hạ của Trần Nhân Thanh chỉ còn lại hai tên sống sót. Chúng như điên cuồng, khóc lóc bò lên vách đá dốc đứng.
– Vù vù...
Đàm Vân cúi người, đùi phải hóa thành roi, quét mạnh trên mặt băng đầy máu. Mười chuôi trường kiếm rơi trên băng lập tức bay lên, cắm vào hai người đang bò trên vách đá.
– Tránh ra!
Trần Nhân Thanh không kịp cứu viện, khàn giọng nhắc nhở.
Hai tên đệ tử hồn bay phách lạc, vừa quay đầu lại, tám chuôi kiếm đã xuyên thủng tay chân, đinh chặt họ vào vách đá.
– A...
Hai người vặn vẹo ngũ quan, tiếng rên thống khổ tắt ngúm. Hai thanh kiếm cuối cùng bay tới, xuyên qua huyệt Thái Dương, máu me phun ra từ sau đầu, cắm sâu vào vách đá.
– Xù!
Bành chương vung kiếm lướt qua bầu trời thấp, xuất hiện trước mặt Đàm Vân. Hắn nghiêm mặt nhìn chằm chằm Đàm Vân, không quay đầu lại quát lớn:
– Các ngươi không phải đối thủ của hắn, đừng hành động thiếu suy nghĩ!
– Là, là... Bành sư huynh...
Hai mươi bốn đệ tử Linh Thai Cảnh đại viên mãn phía sau Bành chương run rẩy đáp lời. Họ hoảng sợ không nghĩ rằng, thực lực khiêu chiến vượt cấp của Đàm Vân lại cường hãn đến mức này.
– Xù!
Trần Nhân Thanh xuất hiện sau lưng Đàm Vân. Nhìn bóng lưng Đàm Vân, hắn vừa kinh vừa giận.
Kinh hãi vì Đàm Vân nhanh chóng tấn thăng Linh Thai Cảnh cửu trọng, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã diệt sát bốn mươi ba tên đại viên mãn cùng ba mươi hai tên cửu trọng cảnh. Đồng thời, mười tên thủ hạ hắn phái vào hàn đàm cũng đã bị giết sạch.
– Bành sư đệ, hay là ta cùng ngươi liên thủ?
Trần Nhân Thanh nhìn Bành chương, sắc mặt âm dương khó đoán.
– Ta cùng ngươi liên thủ? Cười nhạo! Hắn xứng sao?
Bành chương lạnh lùng cự tuyệt, sát ý ngưng trọng nhìn chằm chằm Đàm Vân:
– Tạp chủng, ngươi cho rằng tấn thăng cửu trọng cảnh là đã thành đối thủ của ta, Bành chương? Ta nói cho ngươi biết, ngươi sai mười phần!
Nói xong, Bành chương đâm kiếm xuống mặt băng, hung hăng nhìn Đàm Vân:
– Ngươi không phải nhục thân cường hãn sao? Tốt! Hôm nay ta sẽ cho ngươi xem, thế nào là nhục thân cường đại! Thế nào là cường giả chân chính!
– Tinh Thần luyện thể!
Bành chương gầm lên, hai tay vạch ra những quỹ tích thâm ảo từ trước ngực. Đột nhiên, trong màn đêm trăm trượng xung quanh hắn mọc lên những đốm sáng lập lòe, như hàng ngàn hàng vạn tinh thần, bao bọc lấy hắn.
Tinh Thần luyện thể là công pháp cấp bảo của Linh Thai Cảnh trong Hoàng Phủ Thánh tông. Thuật luyện thể này chia chín tầng, mỗi tầng tu luyện, nhục thân lực lượng tăng gấp đôi.
Chính nhờ thuật này mà Bành chương có chỗ đứng trên Tiềm Long Bảng, xếp hạng 112.
– Ta muốn lĩnh giáo một chút!
Đàm Vân thần sắc cuồng vọng.
– Quần tinh quy thể!
Theo tiếng quát khẽ của Bành chương, tinh thần mơ hồ trong vòng trăm trượng hội tụ thành bảy dòng Ngân Hà, tràn vào đỉnh đầu hắn.
Mỗi lần tinh thần tràn vào, khí thế Bành chương lại mạnh lên một chút. Sau khi bảy dòng tinh thần rót vào cơ thể, khí thế của hắn liên tục tăng vọt, khiến mặt băng dưới chân nứt toác, khe hở lan ra bốn phía.
Bành chương đạt đến trạng thái cường hãn nhất của Tinh Thần luyện thể!
– Hắn tu luyện Tinh Thần luyện thể đến bảy tầng!
Trần Nhân Thanh, hạng 108 trên Tiềm Long Bảng, lướt qua một vòng chấn kinh. Hắn biết rõ, Bành chương trước đó chỉ tu luyện đến sáu tầng mới xếp hạng 112. Bây giờ lên bảy tầng, thực lực không kém gì hắn.
– Hừ, tốt lắm. Để hắn thương trọng Đàm Vân trước, ta sẽ cắt đầu hắn sau!
Ánh mắt Trần Nhân Thanh hiện lên sự giảo hoạt, muốn ngồi thu ngư ông thủ lợi.
– Chết đi!
Bành chương gầm thét chấn thiên. Khi mặt băng dưới chân sụp đổ, hắn lao về phía Đàm Vân như cuồng phong. Cánh tay phải phải rực rỡ ánh sao, bảy dòng Ngân Hà do tinh thần tạo thành uốn lượn cực tốc, đấm thẳng vào ngực Đàm Vân.
Một quyền mang sức nặng khủng khiếp hai mươi vạn cân!
– Bành sư huynh uy vũ!
– Bành sư huynh, giết hắn báo thù cho Tống sư đệ, Lý sư đệ!
Hai mươi bốn đệ tử phía sau Bành chương phấn khích hô hào. Họ nghĩ rằng một quyền này đủ khiến Đàm Vân tan xương nát thịt.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến 24 người đứng chết lặng, nỗi sợ hãi tràn ngập tâm can.
– Tinh Thần luyện thể chân chính, há lại là thứ ngươi tu luyện được!
Đàm Vân đối mặt với quyền phong rực rỡ, giọng điệu khinh thường. Hắn lắc cánh tay phải, không khí nổ tung, quét ngang về phía trước.
– Bùm! Rắc!
– Không... Sao nhục thân ngươi lại mạnh hơn ta!
Tiếng xương nứt giòn tan, kèm theo tiếng kêu thống khổ không thể tin nổi. Cánh tay phải Bành chương bị Đàm Vân kéo bật, ngón tay đứt bay, máu me phun trào.
– Chỉ có bề ngoài, không chịu nổi một kích!
Đàm Vân quét ngang cánh tay phải, kéo bật nắm đấm Bành chương, bước nhanh một bước, thuận thế đấm vào lồng ngực Bành chương.
– Rắc, rắc... Bịch!
Xương sườn gãy vụn, lồng ngực sụp đổ. Bành chương bị đánh bay ba mươi trượng, đập xuống mặt băng vỡ vụn, thất khiếu chảy máu mà chết.