Chương 93
Ba Ngàn Vũ Viện
Chương 93: Ba ngàn Vũ Viện
Dược Hải Sinh giận đến mức khóe miệng và khóe mắt co rút dữ dội. Trong mắt hắn, Trầm Tường chỉ là một con giun dế, hắn chỉ cần một chưởng là có thể bóp chết Trầm Tường. Nhưng nếu làm vậy, ngày tốt lành của hắn cũng chấm dứt, bởi vì môn quy của Thái Vũ môn vô cùng nghiêm khắc.
– Ngươi nhớ kỹ cho ta!
Dược Hải Sinh ôm chặt Phương Lương như ôm một cục than, nhảy vào bên trong Thái Vũ môn. Lúc này, người phụ trách kiểm tra đã đổi khác.
– Trầm sư đệ, hoan nghênh gia nhập Thái Vũ môn. Đi theo ta, ta dẫn ngươi làm thủ tục.
Chu Vinh, tên tiểu bàn tử, hô lớn từ xa. Ánh mắt hắn nhìn Trầm Tường tựa như thấy một đống tinh thạch lớn.
Trầm Tường cười ha ha bước tới:
– Đa tạ Hác sư huynh hỗ trợ, bằng không ta sớm đã bị hắn đuổi đi rồi.
– Ta chỉ nói vài câu tùy ý, cũng không giúp được gì nhiều. Ngược lại, mấy kẻ đó tự đào hố chôn mình, cười chết ta rồi! Đương nhiên, là ngươi đẩy bọn họ vào hố.
Hác Đông Thanh cười lớn một tiếng, xoay người rời đi.
– Tiểu bàn tử, Hác sư huynh là người của ngươi à? Sư phụ của ngươi sao?
Trầm Tường đi sau Chu Vinh, thấp giọng hỏi. Có thể bái một võ giả Chân Võ cảnh làm thầy, đó cũng là chuyện không tồi.
– Hắn là cậu ta! Đúng rồi, tiểu tử ngươi vốn biết luyện đan, lại lãng phí Tử Linh quả như vậy, thật là một kẻ ngu ngốc thích khoe khoang.
Chu Vinh nhớ lại cảnh Trầm Tường ăn Tử Linh quả, trái tim không khỏi hơi đau nhói.
Trầm Tường cười mắng:
– Ngươi là kẻ gian trá mập mạp. Mới đầu còn định mua lại Tử Linh quả của ta với giá mười tinh thạch. Lúc nãy ta đã hỏi, người ta bán ba trăm tinh thạch, ngươi chỉ mua hai trăm, ngươi hắc ta chết rồi.
Chu Vinh bĩu môi, nói:
– Đó là ngươi tự nguyện, ta có ép ngươi đâu!
– Đúng rồi, ngươi có tỷ muội không? Giới thiệu cho ta một người đi, các nàng không phải đều lợi hại như ngươi sao?
Chu Vinh sáng mắt lên, vội vàng hỏi.
– Cút đi, cho dù ta có cũng không giới thiệu cho ngươi đâu!
Trầm Tường khinh bỉ nói. Hắn đến Thái Vũ môn cũng là để tìm Lãnh U Lan. Lãnh U Lan là nghĩa muội của hắn, hắn làm ca ca nên phải chiếu cố tốt nàng.
Chu Vinh hừ một tiếng, nói:
– Đừng xem thường ta, nữ nhân mê đắm ta cũng không ít đâu. Lão tử là Chu gia Đại thiếu gia, nội môn đệ tử Thái Vũ môn!
Chu Vinh là nội môn đệ tử, khiến Trầm Tường hơi giật mình. Hắn nghe nói chỉ có Phàm Võ Cảnh tầng mười mới có thể tiến vào nội môn.
– Lão Chu, mấy tháng nay ngươi đến, có nghe nói một nữ nhân tóc trắng đến Thái Vũ môn kiểm tra hay không?
Trầm Tường hỏi.
– Nhớ tới, ta mãi mãi không quên!
Chu Vinh lập tức đáp, thần tình trở nên nghiêm túc:
– Nữ nhân này vô cùng ghê gớm, lại có thể là băng hỏa song mạch, hơn nữa hình như là thiên mạch. Nguyên bản nàng muốn vào Thái Vũ môn, nhưng bị người của môn phái khác mang đi.
– Cái gì?
Trầm Tường vô cùng giật mình. Hắn không nghĩ Lãnh U Lan là thiên mạch, hơn nữa còn bị môn phái khác đoạt đi. Nếu là môn phái Ma đạo, thì chẳng phải rất tồi tệ sao?
– Yên tâm, là người Băng Phong Cốc mang đi. Địa phương kia thích hợp với nàng hơn! Nàng không phải là người ngươi thầm mến chứ? Chỉ bằng người như ngươi, xách giày cho nàng cũng không xứng.
Chu Vinh hèn mọn nhìn Trầm Tường. Hắn biết Lãnh U Lan xuất thân thế tục, nên mới nghĩ như vậy.
Trầm Tường thở dài, nói:
– Nàng là muội muội của ta, nghĩa muội kết bái.
– Nói giỡn sao? Loại gia hỏa như ngươi làm sao có thể kết bái với nhân vật tiên nữ như vậy? Nếu nàng là muội muội của ngươi, vậy Tiết Tiên Tiên của Thần Binh thiên quốc cũng là muội muội ta.
Chu Vinh rống lớn, hắn không thể chấp nhận chuyện như vậy.
Trầm Tường không ngờ Tiết Tiên Tiên lại có danh tiếng lớn đến vậy, hắn lại thở dài một tiếng:
– Tiết Tiên Tiên là vị hôn thê của ta.
– Thối lắm! Tên khốn kiếp, đừng nói bậy. Cẩn thận bị những người thầm mến Tiết Tiên Tiên đánh chết. Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi! Tiết Tiên Tiên cùng Lãnh U Lan được công nhận là hai nữ nhân trẻ tuổi mạnh nhất, là tiên nữ trong lòng chúng ta. Ngươi lại mạo phạm các nàng, ta liền đánh ngươi!
Chu Vinh căm giận nói.
Trầm Tường lắc đầu thở dài, thầm nghĩ:
– Tiên tiên chân chính là hôn thê của ta, U Lan đúng là nghĩa muội ta!
Chu Vinh dẫn Trầm Tường đến một sân rất lớn. Bên trong có rất nhiều người luận bàn lẫn nhau. Họ đều không dùng chân khí, mà chỉ dùng sức mạnh thân thể, nhưng những đòn công kích lại cường đại dị thường.
– Đây là Vũ Viện thứ ba trăm ba mươi. Bên trong Thái Vũ môn, tổng cộng có ba ngàn Vũ Viện. Con số càng nhỏ, ý nghĩa càng mạnh. Vũ Viện thứ ba trăm ba mươi này, chính là Vũ Viện mạnh nhất ngoại môn. Ngươi đánh bại gã Phương Lương kia, đến nơi này không thể thích hợp hơn!
Chu Vinh nói.
Người trong Vũ Viện nhất thời im bặt, vì họ nghe được tin tức Phương Lương bị đánh bại! Phương Lương là ngoại môn đệ tử xếp hạng thứ ba mươi, lại bị một người mới tới đánh bại, đối với ngoại môn mà nói, đây là tin tức chấn động.
Mọi người đều quan sát Trầm Tường tỉ mỉ. Người nơi này ai nấy đều tinh tráng, tuổi nhỏ nhất khoảng hai mươi, lớn thì năm mươi, sáu mươi tuổi. Tổng cộng có năm mươi người. Nơi này là Vũ Viện mạnh nhất ngoại môn, nói cách khác, đệ tử mạnh nhất ngoại môn đều ở đây!
– Trương lão đầu, tiểu tử này giao cho ngươi.
Chu Vinh nhìn một lão giả, nói.
Chu Vinh là nội môn đệ tử, tuy hơi mập mạp, nhưng đệ tử mạnh nhất của Vũ Viện ngoại môn này nhìn hắn đều tỏ vẻ cung kính.
– Trầm lão đệ, cố gắng nỗ lực, sớm ngày tiến vào nội Vũ Viện, tuyệt đối đừng chết ở ngoại Vũ Viện.
Chu Vinh vỗ vỗ vai Trầm Tường, nghênh ngang rời đi.
Các đệ tử Vũ Viện thấy quan hệ giữa Trầm Tường và Chu Vinh tốt như vậy, đều không khỏi nghi hoặc, suy đoán Trầm Tường nhất định là con cháu của gia tộc nào đó.
– Trầm Tường sư đệ đúng không? Sự việc ngươi đánh bại Phương Lương ta cũng đã nghe. Mời đi theo ta.
Lão đầu kia nói.