Trước
Sau

Chương 8

Khiêu Chiến (2)

Mấy ngày trôi qua, sau khi bị lôi điện liên tục oanh kích, thân thể Trầm Tường rốt cuộc đã hoàn thành cơ sở tôi luyện.

Hai mắt Trầm Tường mở to, hai đạo sấm sét tựa hồ bắn ra từ con ngươi kiên nghị, vô cùng kinh người.

– Thần công chính là thần công, quả nhiên không phải võ công phàm tục nào có thể so sánh! Chỉ một tháng, đã khiến ta tiến vào Phàm Võ Cảnh tầng năm!

Lúc này, hắn đã chính thức bước vào Phàm Võ Cảnh tầng thứ năm.

Trầm Tường quan sát năm vòng xoáy chân khí trong đan điền, chỉ cần chúng mạnh mẽ hơn một chút, cho phép hắn tùy tâm điều khiển, đó chính là Phàm Võ Cảnh tầng năm – Chân Khí Cảnh!

Mười sáu tuổi, nắm giữ thực lực Phàm Võ Cảnh tầng năm, cũng coi là thiên tài rồi!

Trầm Tường nhìn hai tay bốc lên chân khí, một đỏ một xanh. Một là chân khí Hỏa thuộc tính, một là chân khí Mộc thuộc tính. Điều này chứng tỏ hắn đã bước đầu nắm giữ Thanh Long Thần Công cùng Chu Tước Thần Công.

Lúc này, Trầm Tường chỉ cảm giác mình như thoát thai hoán cốt, bất kể là thân thể hay chân khí đều cực kỳ mạnh mẽ. Dù sao đây cũng là chân khí ngưng tụ từ tu luyện thần công, dùng thần công để rèn luyện thân thể.

Lúc này Trầm Tường mới hiểu vì sao thần công là thần công, đó là công pháp có thể đưa người ta tu luyện thành Thần!

– Nơi này linh khí quá kém, ngươi muốn tăng trưởng nhanh như vậy, chỉ có thể dựa vào đan dược! Bây giờ ngươi đã có thể phóng hỏa chân khí, có thể bắt đầu học luyện đan.

Tô Mị Dao truyền âm nói với hắn.

Tô Mị Dao cùng Bạch U U cũng hy vọng Trầm Tường có thể nhanh chóng trưởng thành, như vậy các nàng cũng có thể sớm khôi phục thực lực, không còn phải chịu cảnh giác sợ hãi trước bất kỳ sức mạnh nào.

– A, đây không phải là Trầm đại công tử sao? Dược gia thiên tài luyện đan sư đối phát khiêu chiến với ngươi, nói muốn so đấu thuật luyện đan cùng luận võ với ngươi.

Trầm Tường vừa bước vào cửa lớn Trầm gia, đã nhìn thấy một thiếu niên mặt đầy ngạo mạn nói với hắn.

– Khiêu chiến? Chuyện khi nào?

Trong lòng Trầm Tường kinh ngạc, bởi vì hắn đã đi ra ngoài chừng mười ngày.

Thiếu niên kia khinh thường cười nói:

– Nguyên lai ngươi không biết, chúng ta còn tưởng rằng ngươi sợ hãi trốn đi rồi! Đây là sự tình mười ngày trước, ai bảo vị hôn thê của ngươi bị Dược gia thiên tài nhìn trúng? Lần này ngươi xui xẻo rồi.

Trầm Tường đã có kích động muốn đánh người, nhưng hắn vẫn nhịn xuống, cười nói:

– Trầm Chấn Hoa, ngươi còn nhớ rõ ngươi khi còn bé bị ta đánh ngã nhào hay không? Bây giờ ngươi đến không phải là muốn xem ta xấu mặt chứ?

Thiếu niên này tên là Trầm Chấn Hoa, là con trai của một Thống lĩnh chi nhánh chính Trầm gia. Chi nhánh của Trầm gia rất nhiều, trải rộng khắp Nam Vũ quốc, những thống lĩnh này cũng vô cùng cường hãn, chỉ có một ít việc trọng yếu bọn họ mới tụ tập về sơn trang Trầm gia.

Trầm Chấn Hoa rất tức giận, nhưng hắn vẫn nhịn xuống, cười khẩy nói:

– Đương nhiên là tới thăm ngươi một chút, xem ngươi bị thiên tài Dược gia đánh bại như thế nào, ta rất muốn nhìn ngươi thua vị hôn thê dung mạo như thiên tiên kia ra sao.

Nói xong, Trầm Chấn Hoa cười lớn rời đi.

Trầm Tường hừ một tiếng, bước nhanh rời khỏi. Hắn đi tìm phụ thân, trên đường trở về, hắn đã nghe nói Trầm gia xảy ra chuyện, vì lẽ đó những thống lĩnh chi nhánh mới trở về.

Thiên Hổ Viên, trong một thư phòng.

Trầm Tường vội vã chạy vào, gấp gáp hỏi:

– Cha, gia gia lui khỏi vị trí tộc trưởng, chuyện này có thật không?

Thần tình Trầm Thiên Hổ ngưng trọng, gật đầu nói:

– Thật sự! Gia gia ngươi lui ẩn, hẳn là đi tìm những môn phái võ đạo lớn học tập. Thống lĩnh các chi nhánh Trầm gia đều lục tục trở về tranh đoạt vị trí tộc trưởng.

Trầm gia tộc trưởng thoái vị, chuyện này ý nghĩa là phải chọn ra tộc trưởng mới. Đến thời điểm đó có thể sẽ phát sinh rất nhiều sự tình, bởi vì bao năm qua, việc tuyển chọn tộc trưởng Trầm gia đều sẽ phát sinh rất nhiều tranh đấu, bị thương là không thể tránh khỏi.

Lên làm tộc trưởng của võ đạo thế gia, có thể nắm giữ quyền lực chí cao vô thượng, nắm giữ tài nguyên phong phú, làm rất nhiều người liều mạng cũng muốn tranh đoạt.

Phụ thân Trầm Tường cũng sẽ tranh đoạt vị trí tộc trưởng, đến thời điểm đó tất nhiên Trầm Tường sẽ bị cuốn vào. Nếu như hắn không có thực lực, đây chính là tương đối nguy hiểm.

Vị trí Trầm gia tộc trưởng xưa nay không truyền thừa, đều là dựa vào tranh đoạt mà đến. Dù sao đây là một thế giới thực lực vi tôn, chỉ có bày ra thực lực cường hãn mới có thể làm cho người khác tín phục. Vì lẽ đó, muốn làm Trầm gia tộc trưởng, phải dùng võ lực phục nhân.

Trầm Tường thấy sắc mặt Trầm Thiên Hổ rất ngưng trọng, cẩn trọng hỏi:

– Cha… Rất vướng tay chân sao?

Trầm Thiên Hổ than nhẹ một tiếng, nói:

– Rất vướng tay chân. Người tranh đoạt vị trí tộc trưởng cùng ta sẽ có mấy cái, trong đó có hai huynh đệ mà ta cố kỵ nhất… Không nói cái này, Dược gia thiên tài phát khiêu chiến với ngươi, ngươi đi từ chối hắn đi.

Từ chối? Sau khi biết được chuyện khiêu chiến, Trầm Tường chưa hề nghĩ tới muốn cự tuyệt. Bây giờ hắn là Phàm Võ Cảnh tầng năm, hơn nữa còn mang thần công. Vì hắn tu luyện Thái Cực Thần Công có thể nội liễm khí tức, vì lẽ đó Trầm Thiên Hổ không thể phát hiện nhi tử mình tăng trưởng nhanh như gió.

– Cha, ta tuyệt đối không thể làm cho Tiết gia cùng Dược gia coi thường! Ta muốn ứng chiến!

Ánh mắt Trầm Tường kiên định, tràn đầy chiến ý, trên người nhất thời bốc lên một cỗ chân khí tinh khiết. Điều này làm cho con ngươi Trầm Thiên Hổ co rút lại, trong lòng khiếp sợ. Hắn có thể từ cỗ chân khí kia nhìn ra con trai hắn vượt xa quá khứ.

Trầm Thiên Hổ có thể nghĩ đến, nhi tử mình nhất định xảy ra chuyện gì, nhưng hắn cũng không hỏi nhiều. Có thể thấy nhi tử mình cường đại lên, hắn cũng rất vui vẻ.

Bàn tay lớn của Trầm Thiên Hổ khoát lên bả vai Trầm Tường, cười to nói:

– Cha ủng hộ ngươi, nhất định phải làm cho Dược gia biết cái gì mới gọi là thiên ngoại hữu thiên!

Trầm Tường cười khan nói:

– Cha, vậy ngươi có thể cho ta mượn ít tiền không?

Tuy Trầm Tường có một phụ thân lợi hại, nhưng bản thân lại rất nghèo. Hơn nữa phụ thân hắn lo lắng hắn sẽ biến thành công tử bột, vì lẽ đó vẫn sinh hoạt rất mộc mạc, mới dẫn đến chuyện đường đường là tôn tử của tộc trưởng nhưng xem ra rất chán nản.

Tuy Trầm Thiên Hổ lợi hại, nhưng vì tăng lên thực lực chính mình, vì trợ giúp Trầm Tường thu thập đan dược, cũng tốn không ít, cho nên hắn không cho phép Trầm Tường xài tiền bậy bạ.

– Dùng làm gì?

– Ta muốn mua chút linh dược để trồng.

Trầm Tường thấp giọng nói, con ngươi chuyển động.

1,398 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 8: Khiêu Chiến (2) — Mê Tiên Hiệp