Trước
Sau

Chương 76

Luyện Đại Nguyên Đan

Chương 76: Luyện thành Đại Nguyên đan

Trầm Tường quyết định luyện chế thứ đầu tiên chính là Đại Nguyên đan. Hắn muốn dùng loại đan dược này để tăng tu vi, bởi vì chỉ khi tiến vào Phàm Võ Cảnh tầng chín, hắn mới có tư cách bước vào những đại môn phái kia.

Nguyên liệu chủ đạo của Đại Nguyên đan chỉ có ba loại, tuy không nhiều nhưng đều cần niên đại năm trăm năm trở lên. Còn nguyên liệu phụ trợ thì lên đến hơn hai mươi dạng, niên đại cao nhất cần trăm năm, thấp nhất cũng năm mươi, sáu mươi năm. Có thể thấy độ trân quý của Đại Nguyên đan, nếu thất bại, vị luyện đan sư kia chắc chắn sẽ phải khóc ròng một thời gian dài.

– Thứ trái cây cứng như tảng đá kia, đúng là khó xử lý thật!

Trầm Tường bắt đầu quá trình luyện chế. Dược liệu nguyên bản vốn thuộc về Dược gia, chỉ có bốn phần, giá trị của mỗi phần đều hơn một trăm ngàn đại linh tệ.

Tuy Viêm Long bảo lô có thể khiến hỏa diễm trở nên tinh thuần hơn, rất thích hợp cho việc luyện đan, việc khống chế nhiệt độ cũng trở nên dễ dàng hơn, nhưng nếu không biết độ kháng nhiệt của linh dược thì thần lô gì cũng đều vô dụng.

Hiện tại, Trầm Tường phân chia hơn hai mươi cỗ thần thức, đồng thời khống chế hơn hai mươi đoàn hỏa diễm để đốt cháy hơn hai mươi loại linh dược. Những linh dược này phải cùng lúc hóa thành bột thuốc, thời gian không được chênh lệch quá nhiều. Hơn nữa, Trầm Tường còn phải dùng tâm tư tập trung những linh khí tinh luyện ra từ linh dược về một chỗ. Đây là một việc cực kỳ tiêu hao thần thức, nhưng nhờ có Viêm Long bảo lô, hắn tiết kiệm được rất nhiều, không cần phải vừa luyện đan vừa dùng đan dược để khôi phục thần thức.

Thần thức của Trầm Tường trong đan lô đã trải qua cả một ngày, nhưng bên ngoài chỉ mới trôi qua một lát! Bởi vì thời gian bên trong Viêm Long bảo lô trôi qua nhanh hơn, khác biệt hoàn toàn với thời gian bên ngoài.

– Mẹ nó, xong rồi!

Trầm Tường đầu đầy mồ hôi, nhìn làn khói đủ màu sắc bốc lên từ Viêm Long bảo lô, không khỏi mắng to.

Đây là hơn một trăm ngàn đại linh tệ, lập tức hóa thành khói bụi. Trầm Tường không khóc đã xem như là tốt lắm rồi.

– Không hổ là Viêm Long bảo lô, dĩ nhiên là không bị bể.

Tô Mị Dao khẽ cười duyên.

– Mị Dao tỷ, nàng đừng kích thích ta nữa!

Trầm Tường lầm bầm.

Vừa rồi hắn thất bại là do đốt cháy một loại linh dược tên là Thiết Nguyên quả. Thứ quả này kiên cố đến mức khó tin, thiêu mãi không nát, khiến hắn nhất thời tăng hỏa lực. Ai ngờ Thiết Nguyên quả lại nổ tung vào lúc đó, linh khí trào ra làm cho bột thuốc và dược khí khác trong lò hỗn loạn, sinh ra phản ứng dây chuyền và cuối cùng phát nổ, phun khói ra ngoài.

– Ta đã sớm nói với ngươi, thứ trái cây kia rất khó xử lý. Năm đó ngay cả ta cũng chịu nhiều thiệt thòi vì thứ quái quỷ này! Bây giờ thấy có người thất bại ngay trước mặt ta, ta đương nhiên là hài lòng đến tàn nhẫn.

Tô Mị Dao nhìn hắn thè cái lưỡi hồng hào ra, tiếp tục cười duyên.

Mỗi lần luyện đan, Tô Mị Dao đều ở bên cạnh Trầm Tường. Có lúc nàng lau mồ hôi cho hắn, có lúc cười nhạo sự đau khổ của người khác, có lúc lại cổ vũ Trầm Tường, hoặc ngẫu nhiên đùa giỡn, mê hoặc hắn một thoáng.

Trầm Tường bĩu môi nói:

– Nàng thất bại thì được, còn ta thì không thể. Hiện tại chỉ còn ba phần tài liệu.

Hắn thầm kinh ngạc, năm đó Tô Mị Dao học luyện đan đã nắm giữ tài nguyên phong phú mà vẫn thất bại nhiều lần như vậy.

– Hảo đệ đệ, đừng nản lòng chứ. Người chỉ là nhớ lại chuyện năm xưa, thấy rất hoài niệm thôi.

Tô Mị Dao cầm khăn lụa bước tới, mặt lộ vẻ cười ngọt ngào, nhẹ nhàng lau mồ hôi trên mặt Trầm Tường.

Trầm Tường hít hà mùi thơm cơ thể thấm đẫm lòng người của Tô Mị Dao, cảm nhận đôi tay ngọc ngà mềm mại thỉnh thoảng xoa xoa trên gương mặt hắn. Điều này khiến hắn cảm thấy một loại hạnh phúc khó tả.

Nghỉ ngơi một chút, Trầm Tường tiếp tục luyện chế…

Lần thứ hai, hắn vẫn thất bại, tương tự là do xử lý không tốt Thiết Nguyên quả.

Lần thứ ba, hắn thành công giải quyết được Thiết Nguyên quả, nhưng ở giai đoạn ngưng đan cuối cùng lại không cách nào khống chế sự dung hợp của nhiều loại dược liệu và dược khí, dẫn đến Viêm Long bảo lô tiếp tục phát nổ!

– Lão tử thực sự là phá sản rồi. Chỉ trong hai canh giờ, gần bốn trăm ngàn đại linh tệ cứ thế bốc hơi.

Trầm Tường nằm vật trên mặt đất, nhìn những làn khói phiêu tán trong mật thất, mặt đầy vẻ đau lòng.

Càng tiếp xúc với đan dược cao cấp, Trầm Tường càng hiểu vì sao luyện đan sư lợi hại lại ít đến vậy. Đại đa số mọi người đều không chịu nổi sự hao tổn linh dược. Hắn tuy có thiên phú, lại có Viêm Long bảo lô phụ trợ, mà luyện chế Phàm cấp thượng phẩm này cũng liên tục thất bại ba lần! Huống hồ người khác?

– Mị Dao tỷ, nàng hôn ta một cái, như vậy ta mới có động lực. Liên tục thất bại, ta có chút sợ hãi.

Trầm Tường nói với vẻ sợ hãi, nhưng sau khi nói xong, hắn vẫn cười khúc khích.

Tô Mị Dao khẽ hừ một tiếng:

– Ngươi tiểu bại hoại này, lại giả ngu với ta! Cười đùa với ta thì được, nhưng tuyệt đối đừng nói những lời này với sư tỷ của ta, bằng không mặt ngươi ít nhất phải đắp thuốc vài ngày.

Trầm Tường cười cợt nói:

– Chuyện này ta đương nhiên biết. Mị Dao tỷ cũng đã hôn ta rồi, hôn thêm một lần nữa cũng chẳng có gì.

Lần trước Trầm Tường nhận được Viêm Long bảo lô, Tô Mị Dao vui vẻ liền hôn lên mặt hắn một cái. Không ngờ Trầm Tường lại nhớ đến tận bây giờ.

– Nghĩ hay lắm. Ngươi còn như vậy, sau này ta sẽ không để ý đến ngươi nữa đâu.

Tô Mị Dao hừ nhẹ, nhớ lại ngày hôm đó nàng hôn môi Trầm Tường, mặt nàng không khỏi hơi nóng lên. Hai đốm mây ửng đỏ say lòng người hiện lên, khiến nàng càng thêm quyến rũ mê người, khiến Trầm Tường nhìn mà sững sờ.

– Hừ, mau khẩn trương luyện đan đi!

Tô Mị Dao mặt càng đỏ hơn, nàng dậm chân, hờn dỗi một tiếng rồi hóa thành một đạo bạch quang, tiến vào trong giới chỉ.

Trầm Tường có chút mất mát, nhưng hắn biết muốn thu phục được trái tim mỹ nhân, nhất định phải làm cho mình trở nên cường đại. Nghỉ ngơi chốc lát, Trầm Tường lần thứ hai tập trung luyện đan. Nếu lần này thất bại nữa, hắn phải đi mua thêm dược liệu.

Hơn nửa giờ sau, trong mật thất truyền đến tiếng cười tà ác của Trầm Tường:

– Ha ha… cuối cùng lão tử cũng thành công rồi! Chỉ nửa ngày thời gian, ta đã học được cách luyện chế Đại Nguyên đan, ha ha…

Sau khi nghe thấy tiếng cười buồn nôn kia, Tô Mị Dao và Bạch U U đều vội vã chạy ra từ trong giới chỉ.

– Sau này đừng có cười khó nghe như thế nữa, bằng không ta sẽ bẻ răng ngươi.

Thanh âm lạnh như băng của Bạch U U vang lên, khiến Trầm Tường đang vui vẻ bỗng như ăn phải ruồi. Hắn vội vàng thu tiếng cười lại, đóng chặt miệng, rất lo lắng Bạch U U thật sự sẽ bẻ hết răng của hắn.

1,439 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 76: Luyện Đại Nguyên Đan — Mê Tiên Hiệp