Chương 74
Chân Nguyên Đan
Chương 74: Chân Nguyên Đan
Trầm Tường quát to một tiếng, đám con cháu tinh anh của Trầm gia đang giao chiến ở các nơi khác lập tức phi thân trở lại phía sau Trầm Tường. Bọn họ từ lúc nãy đã bội phục Trầm Tường sát đất.
– Cha, những lão gia hỏa này giao cho ta, những tiểu tốt khác cha tự mình ứng phó.
Nói xong, Trầm Tường liền xông về phía đám cao tầng Dược gia.
Đám người Trầm Thiên Hổ vốn đang rất lo lắng, nhưng khi thấy trên người Trầm Tường đột nhiên tuôn ra một cỗ chân khí hùng hậu khác, bọn họ cũng yên tâm phần nào. Tuy nhiên, trong lòng vẫn khiếp sợ, bọn họ không rõ trong cơ thể Trầm Tường rốt cuộc chứa đựng bao nhiêu chân khí.
– Bạch Hổ Thần Quyền!
Trầm Tường đang lao tới, đột nhiên đánh ra một quyền cách không. Chỉ thấy một luồng chân khí màu vàng kim từ nắm đấm hắn dâng trào, trong nháy mắt ngưng tụ thành một nắm đấm vàng óng rộng chừng mấy chục trượng, hơn nữa còn tản ra sát khí hừng hực.
Vừa rồi là bàn tay màu xanh khổng lồ, còn bây giờ là một nắm đấm vàng óng. Tương tự là một loại khí cương khủng bố hóa thành, hơn nữa còn là chân khí Kim thuộc tính có tính chất hủy diệt vô cùng lớn lao!
Đây cũng là Bạch Hổ chân khí mang theo sát khí khiếp người!
Cự quyền hoàng kim đánh tới, bộc phát ra sóng khí giống như gió cuốn mây tan, một khối đất dày đặc nhấc lên, thế như chẻ tre không gì cản nổi, nhanh chóng áp sát đám cường giả Dược gia. Nơi nào cự quyền hoàng kim lướt qua đều bị luồng chân khí cuồng bạo kia xé nát, mặt đất sinh ra vô số vết rách sâu thẳm.
Loại lực lượng này, tuyệt đối có thể đánh nát một ngọn núi!
Đám người Dược Hoành thấy nắm đấm uy thế rung trời này, đều không khỏi kinh hãi. Khi bọn họ định chạy trốn, lại phát hiện thân thể bị luồng sóng khí ập đến kia dây dưa, mà bọn họ cũng vì thế mà đánh mất cơ hội đào tẩu!
Bạch Hổ Thần Quyền tạo ra một khe nứt rất lớn trên mặt đất, bao phủ đám cường giả Dược gia bên trong. Khí cương bạo ngược tàn phá thân thể bọn họ, trong nháy mắt thần quyền công kích tới, bọn họ có thể rõ ràng cảm nhận được gân cốt, bắp thịt trong người đều nổ tung, chân khí trong cơ thể hoàn toàn tán đi!
– Tất cả dừng tay! Tộc trưởng và trưởng lão Dược gia của các ngươi đều đã bị ta đánh bại!
Trầm Tường bạo hống một tiếng, âm thanh rung trời, trong ngoài Dược gia đều nghe được rõ ràng. Đám người ở phía ngoài quảng trường cũng kinh ngạc không thôi. Trầm Tường mới đi vào không bao lâu, liền giải quyết xong Dược gia.
Trong truyền văn, một võ giả thực lực cường đại có thể dễ dàng hủy diệt cả một tòa thành thị. Bây giờ Trầm Tường dễ dàng đánh bại một nhóm võ giả mạnh nhất của một gia tộc, trong đó có ba người Phàm Võ Cảnh tầng tám, nhưng trước mặt Trầm Tường đều không đỡ nổi một đòn. Có thể thấy tin đồn không sai!
Dược Hoành cùng đám trưởng lão Dược gia xương ống toàn thân vỡ vụn, nhưng bọn họ vẫn chưa chết, chỉ là cả người đau nhức, trợn mắt nhìn Trầm Tường với ánh mắt oán độc.
Tộc trưởng và các trưởng lão Dược gia đều thất bại, những người khác cũng không dám phản kháng tiếp. Người mạnh nhất của bọn họ đã ngã xuống, tiếp tục chiến đấu chỉ là vô nghĩa.
– Trầm Tường… Ngươi, các ngươi chờ bị nguyên lão Dược gia chúng ta trả thù đi!
Dược Hoành biết bọn họ chắc chắn phải chết, nhưng hắn biết nguyên lão Dược gia nhất định sẽ không ngồi yên.
Trầm Tường cười lớn:
– Vậy càng tốt hơn, bọn họ có thể tới càng sớm càng hay, ta sẽ đưa bọn họ đoàn tụ cùng các ngươi!
Đang nói chuyện, Trầm Tường ngưng tụ ra một đạo khí cương, hóa thành một đoản đao. Hắn phất tay, đoản đao khí cương bay vụt ra ngoài, đinh chặt vào đầu lâu của Dược Hoành.
Đoản đao khí cương đâm vào đầu lâu Dược Hoành, trong nháy mắt nổ tung, đầu lâu của hắn cũng biến thành nát tan, cảnh tượng buồn nôn khiến lòng người sợ hãi. Bọn họ đều lo lắng Trầm Tường có thể đối với bọn họ cũng một chiêu như thế, mà bọn họ hoàn toàn không đỡ nổi.
Những người Dược gia khác thấy thủ đoạn máu tanh như vậy, đều trở nên an phận, dồn dập đầu hàng cầu xin tha thứ.
Giờ khắc này, đan dược thế gia ngạo nghễ ở Nam Vũ Quốc nhiều năm, trong khoảng thời gian ngắn ngủi bị đánh tan. Điều khó tin nhất chính là, người gây ra tổn thất nặng nề cho Dược gia lại là một thiếu niên mười sáu tuổi!
Ngay cả đám người Trầm Thiên Hổ cũng không ngờ đây sẽ là kết cục cuối cùng!
– Tường nhi, ngươi dẫn người bị thương rời đi trước. Ngươi cũng mệt mỏi, nơi này giao cho chúng ta xử lý!
Trầm Thiên Hổ quát lớn, ánh mắt uy nghiêm quét qua đám người Dược gia, khiến bọn họ không khỏi rùng mình một cái.
Trầm Tường gật đầu, mang theo hơn trăm con cháu Trầm gia có thương tích rời đi, trở về Đan Vương Các để trị liệu. Hôm nay hắn phóng thích toàn bộ Thanh Long chân khí cùng Bạch Hổ chân khí, xem như tiêu hao gần một nửa chân khí. Hơn nữa ba loại chân khí khác cũng vì hắn sử dụng Càn Khôn chân khí mà tiêu hao không ít. Đây là lần đầu tiên hắn tiêu hao nhiều chân khí đến vậy.
Bên trong Đan Vương Các, Trầm Lộc Tông cùng Đan Vương Mạnh Bá vừa nhận được tin tức, hai lão gia hỏa đều cả kinh, lắc đầu liên tục. Bọn họ cũng khó có thể tin được thực lực của Trầm Tường lại đáng sợ như vậy, hơn nữa bản thân hắn còn là một luyện đan sư có thiên phú cường hãn.
– Loại gia hỏa này, nên sớm đi vào những môn phái kia một chút. Nơi như thế này khẳng định không chịu nổi hắn hành hạ!
Trầm Lộc Tông cảm khái nói. Ở nơi này, Trầm Tường có thể nói là khó có địch thủ. Thế nhưng nếu đi đến những môn phái kia, hắn cũng chỉ là một tiểu tốt mà thôi.
Đây cũng là nguyên nhân tại sao một khi võ giả bên trong thế tục có thực lực cường đại, liền không cam lòng lưu lại nơi như thế này. Mặc dù bọn họ là cường giả cao cao tại thượng ở đây, nhưng tiếp tục sống ở chỗ này sẽ chỉ làm bọn họ trì trệ không tiến. Chỉ cần là võ giả đến cảnh giới kia, ai cũng sẽ muốn tiến thêm một bước.
Dược gia bị Trầm gia toàn diện tiếp thu, sản nghiệp của Dược gia trải rộng các nơi trên Nam Vũ Quốc cũng toàn bộ quy về Trầm gia. Điều này không thể nghi ngờ là khiến Trầm gia trở thành một thế lực cường đại. Bây giờ, Trầm gia đã là đan dược gia tộc số một ở Nam Vũ Quốc!
Mấy ngày trôi qua, chuyện này truyền khắp toàn bộ Nam Vũ Quốc. Những gia tộc khác biết Trầm gia cùng Dược gia khai chiến là chuyện sớm hay muộn, nhưng không ngờ lại kết thúc nhanh chóng và đột ngột như vậy. Tên tuổi Trầm Tường lần thứ hai được người ta nhắc đến, bởi vì trong chuyện này, biểu hiện của hắn là kinh người nhất.
Bên trong hoàng cung, một nam tử anh tuấn sắc mặt tiều tụy, quay về một trung niên mặt đầy uy nghiêm nói:
– Phụ hoàng, lẽ nào chúng ta cứ như vậy bỏ qua? Trầm Tường không chỉ học trộm Long Vũ của chúng ta, còn đánh ta trọng thương…
Tống Vũ lớn tiếng quát tháo:
– Vậy chúng ta nên làm thế nào? Mang binh đi tiêu diệt Trầm gia sao? Bên trong Trầm gia, Phàm Võ Cảnh tầng tám có tới sáu người, còn có một Trầm Tường thực lực có khả năng tiếp cận Phàm Võ Cảnh tầng mười! Lúc trước Trầm Tường không giết ngươi, đã xem như là nhân từ rồi! Ngươi tự cho mình thông minh, nhưng chỉ có thể dùng một ít thủ đoạn nhỏ mà thôi!