Chương 72
Quyền Pháp Bạch Hổ Thần
Chương 72: Bạch Hổ Thần Quyền
Dược gia tuy nhân khẩu đông đảo, nhưng thực lực tổng thể lại không mạnh. Đối mặt với sáu tên cao thủ Phàm Võ Cảnh tầng tám của Trầm gia cùng hơn ba trăm con cháu tinh anh liều mạng, hơn ngàn người Dược gia liên tục bại lui, cuối cùng bị đánh lui vào sâu bên trong gia tộc. Cửa lớn kiên cố của Dược gia cũng bị Trầm Thiên Hổ đánh nát, vỡ vụn tung tóe vào bên trong.
Bên ngoài đại quảng trường, chiến trường thuộc về Trầm Tường và Trầm Phú Vinh!
Hai tay và hai chân của Trầm Phú Vinh đều bị chân khí màu đỏ bao phủ, tràn ngập khí tức cuồng dã. Chân khí đỏ rực quanh hai cánh tay hắn chậm rãi biến hình, trông tựa như hai chi trước của dã thú, có móng vuốt sắc bén, cơ bắp rắn chắc và thô to, vô cùng đáng sợ.
Hai chân cũng tương tự, chân khí màu đỏ bao quanh tứ chi biến ảo thành tứ chi dã thú, trông vô cùng cường hãn. Từng luồng chân khí hung ác nồng nặc áp chế hướng về phía Trầm Tường.
Trầm Tường lùi lại vài bước, cau mày nhìn Trầm Phú Vinh. Lúc này, đôi mắt của Trầm Phú Vinh đã chuyển sang màu đỏ, trông hắn giống như một con sói già hung mãnh!
– Đây chính là thực lực chân chính của Phàm Võ Cảnh tầng chín sao?
Trầm Tường thầm nghĩ.
Phàm Võ Cảnh tầng chín, còn gọi là Chân Hình Cảnh. Dựa vào công pháp tu luyện, tu giả có thể ngưng tụ chân khí trong đan điền thành một hình thái nhất định. Thông thường chia làm hai loại: hình thái cầm thú và hình thái binh khí. Dĩ nhiên, cũng có một số hình thái khác như hoa sen, tinh tú, sấm sét... đều tùy thuộc vào công pháp tu luyện.
Nếu ngưng tụ chân khí thành hình thái cầm thú, có thể vận dụng sức mạnh đặc thù của loài vật đó. Nếu là hình thái binh khí, có thể ngưng tụ ra một Khí binh vô cùng lợi hại. Khi sử dụng binh khí, nếu để Khí binh dung hợp với các binh khí khác, uy lực sẽ càng cường đại hơn.
Trầm Phú Vinh trước mắt Trầm Tường, chính là ngưng tụ chân khí thành hình thái Lang!
– Nộ Lang Quyền!
Trầm Phú Vinh cách không xuất quyền. Nơi hắn đứng vì không chịu nổi lực lượng chân khí cường hãn đột ngột phóng thích, biến thành hai hố sâu. Sau khi nắm đấm đánh ra, một trận hồng quang tuôn ra, trong nháy mắt nổ tung thành vô số đầu sói há miệng rộng, tạo thành một bức tường, áp sát Trầm Tường.
Những luồng chân khí hóa thành đầu sói này chứa đựng sức mạnh cường hãn. Trầm Tường dám khẳng định, nếu thân thể hắn bị trúng đòn, ắt sẽ chịu trọng thương. Hắn đẩy hai tay ra, kích hoạt Càn Khôn chân khí ngưng tụ trong đan điền, hóa thành một bức tường khí cương che chắn trước người.
Càn Khôn chân khí do Ngũ Hành dung hợp mà thành, vô hình vô sắc, trông tựa như trong suốt, nhưng cỗ khí tức kỳ lạ này vẫn khiến người ta có thể cảm ứng được.
Vô số chân khí hóa sói lao tới Trầm Tường, tản mát ra từng đạo sóng khí, mặt đất bị thổi nát tan.
Vô số đầu sói chân khí cuồng bạo tấn công, va chạm vào bức tường khí cương vô hình trước người Trầm Tường. Hai cỗ chân khí uy lực tương đương va chạm, nhất thời nổ vang kinh thiên. Một cỗ khí lãng lấy điểm va chạm làm trung tâm, lan tỏa như gợn nước về bốn phía. Gạch đá trong quảng trường theo cỗ khí lãng rung động, dồn dập biến thành bụi phấn!
Nguyên bản quảng trường phủ kín gạch đá, giờ đã biến thành một mảnh bùn đất gập ghềnh, phía trước Trầm Tường còn xuất hiện một cái hố rất sâu.
Thấy công kích mất hiệu lực, Trầm Phú Vinh lập tức lao tới. Đôi chân tựa cự lang của hắn phi đạp trên mặt đất, nơi đi qua đều để lại hố sâu. Mỗi bước hắn bước, mặt đất đều rung chuyển, phát ra âm thanh ầm ầm, tựa như một con voi lớn đang lao nhanh.
Trầm Phú Vinh cảm thấy khiếp sợ trước loại chân khí kỳ dị mà mạnh mẽ mà Trầm Tường vừa sử dụng, nhưng hắn cho rằng dù Trầm Tường có thế nào thì cũng chỉ là một thiếu niên võ giả Phàm Võ Cảnh tầng tám. Dù kinh nghiệm thực chiến hay trình độ chân khí đều không thể sánh bằng hắn, hắn vẫn có phần thắng rất lớn.
– Tự đại ngu muội, hôm nay ta sẽ đưa ngươi quy thiên!
Trầm Phú Vinh cười gằn, đột ngột nhảy lên, hai chân khép lại, tuôn ra một trận hồng quang, từ trên trời cao đâm xuống, tốc độ nhanh như thiểm điện!
– Chỉ là một con sói mà thôi, có gì uy phong chứ?
Trầm Tường cười lạnh, nhìn Trầm Phú Vinh từ trên không hạ xuống. Trên nắm tay Trầm Tường tụ đủ Càn Khôn chân khí, sát khí tuôn ra. Nắm đấm hắn đánh ra với tốc độ nhanh hơn chớp, trong quá trình xung kích, cắt phá không khí, bùng nổ ra một tiếng hổ gầm rung trời.
– Bạch Hổ Thần Quyền!
Nắm đấm của Trầm Tường như cự sơn vạn trượng đánh tới Trầm Phú Vinh, xuyên thủng gan bàn chân của hắn. Nhất thời, một tiếng hổ khiếu trùng thiên bùng nổ, sóng khí dâng lên bao phủ bốn phía, thổi bay một trận cát vàng, mặt đất thêm vài vết rách.
Trầm Phú Vinh vốn tưởng rằng mình có thể như lợi kiếm phá hủy hết thảy phòng ngự của Trầm Tường, đâm vào chỗ trí mạng, nhưng không ngờ tại thời điểm này, một chân hắn đột ngột bị một cỗ lực lượng cường hãn va chạm, khiến toàn bộ bắp đùi hóa thành thịt nát!
Một chân của hắn đã bị Bạch Hổ Thần Quyền của Trầm Tường phá hủy! Điều đáng kinh hãi là, cái chân kia của Trầm Phú Vinh dĩ nhiên trở nên khô héo, phảng phất bị rút sạch sinh mệnh.
Đây chính là chỗ lợi hại của Bạch Hổ Thần Quyền. Đây cũng là lần đầu Trầm Tường thi triển. Sau khi đánh ra, không những bùng nổ sức mạnh khủng bố, còn có thể thả ra sát khí vô tận, thôn phệ hết thảy sinh khí của đối phương!
– Lão già, đây chính là hậu quả của việc ngươi coi thường địch nhân!
Trầm Tường lạnh giọng nói, lao nhanh lên, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Trầm Phú Vinh.
Trầm Phú Vinh lúc này vừa sợ, vừa giận, vừa hận. Hắn còn không biết vừa rồi Trầm Tường sử dụng loại chân khí nào, đó là thứ hắn chưa từng nghe qua. Loại chân khí kia xem ra không có thuộc tính gì, tựa như sức mạnh thân thể, nhưng cũng không phải.
– Chớ đắc ý, ngươi bây giờ cũng là đèn cạn dầu rồi!
Trầm Phú Vinh vung nắm đấm lên, nghênh đón Trầm Tường lao tới. Hắn cho rằng vừa rồi Trầm Tường nhất định là dùng hết chân khí mới chống lại được công kích của hắn, hơn nữa Trầm Tường chỉ là Phàm Võ Cảnh tầng tám, chân khí sẽ không quá hùng hậu.
Nhưng Trầm Phú Vinh sai rồi, sai đến mức thảm khốc. Sau khi hắn đánh ra một quyền, Trầm Tường dĩ nhiên lại dùng Bạch Hổ Thần Quyền đánh trả hắn. Giống như vừa rồi, sau khi tuôn ra một tiếng hổ gầm lanh lảnh, một cỗ sức mạnh mênh mông tràn vào cánh tay Trầm Phú Vinh, phá hủy cánh tay kia của hắn!
– Ngươi…
Trầm Phú Vinh bị cỗ lực lượng này đánh bay, hơn nữa hắn còn phun ra một ngụm huyết. Lúc này, hắn đã mất một cánh tay và một chân, hơn nữa Bạch Hổ Thần Quyền vừa rồi của Trầm Tường còn chấn thương lục phủ ngũ tạng của hắn.