Trước
Sau

Chương 70

Khí Thế Ngút Trời

Chương 70: Hết sức căng thẳng

Trầm Tường lạnh lùng nhìn về phía Trầm Phú Vinh. Dù đã giết chết Chương Long, trong lòng hắn vẫn không hề lo lắng. Dưới ánh mắt của hắn, một kẻ tâm cao khí ngạo, coi thường người khác như thế, môn phái võ đạo kia chắc chắn sẽ không màng tới. Huống chi Chương Long đã vi phạm quy tắc, tác oai tác quái trong tục giới.

Trầm Phú Vinh lông mày nhảy bần bật, đôi mắt tràn đầy tơ máu, dữ tợn mà đáng sợ. Hắn vô cùng phẫn nộ, không thể ngờ thực lực của Trầm Tường lại cường hãn đến vậy. Một quyền giết chết Chương Long, ngay cả hắn cũng khó lòng làm được.

– Không thể cho ngươi!

Trầm Phú Vinh hét lớn một tiếng.

– Tại sao?

Trầm Tường lạnh lùng ép hỏi.

– Bởi vì ngươi giết chết Dược Thiên Hoa, giết chết trưởng lão Dược gia! Ngươi giết người của thế lực chủ trì Võ Đạo Hội, ngươi không thể nhận khen thưởng.

Trầm Phú Vinh lớn tiếng nói, khiến toàn trường ồ lên. Bọn họ không ngờ Trầm Tường lại thật sự giết Dược Thiên Hoa.

Giờ đây, mọi người không còn nghi ngờ gì nữa, bởi vì thực lực của Trầm Tường đã nói lên tất cả.

– Ngươi không có chứng cứ cũng đừng nói lung tung!

Trầm Tường hờ hững nói. Chỉ dựa vào mối quan hệ hiện tại giữa hắn và Dược gia, dù bị vạch trần cũng chẳng sao. Ngược lại, việc Trầm gia và Dược gia khai chiến chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.

Trầm Phú Vinh cười lạnh:

– Chúng ta dùng cổ lão bí pháp, thu thập được tàn hồn của Dược Thiên Hoa. Chính hắn tự miệng nói với chúng ta, ngươi muốn nghe hay không?

Nói xong, Trầm Phú Vinh lấy ra một tấm giấy vàng to bằng lòng bàn tay. Trên mặt giấy phác họa rất nhiều đồ văn. Thấy vậy, Trầm Tường đột nhiên kinh hãi, bởi vì hắn biết đây là Linh Phù – một vật phẩm vô cùng hiếm có, thần kỳ và khủng bố, chỉ có số ít người mới hiểu cách chế tác.

Đó chính là Phù sư. Hắn từng nghe Tô Mị Dao và Bạch U U nhắc tới, ngay cả hai mỹ nhân thần bí này cũng luôn ngưỡng mộ nghề nghiệp này.

Chỉ thấy Trầm Phú Vinh miệng niệm chú ngữ, rót chân khí vào tấm linh phù. Phù văn trên lá bùa nhất thời sáng lên, sau đó mọi người nghe thấy một âm thanh sởn tóc gáy:

– Là Trầm Tường giết chúng ta, là Trầm Tường giết chúng ta!

Âm thanh phảng phất đến từ Cửu U, vô cùng khủng bố, tràn ngập oán hận, khiến người ta lạnh cả người!

– Hiện tại ngươi còn có lời gì để nói không?

Trầm Phú Vinh lạnh lùng hỏi. Hắn rốt cuộc đã ra đòn sát thủ, điều này có thể làm leo thang mâu thuẫn giữa Trầm gia và Dược gia, thúc đẩy hai gia tộc đại chiến. Đến lúc đó, hắn chỉ cần trợ giúp Dược gia tiêu diệt Trầm gia, Dược gia sẽ vô cùng cảm kích hắn.

Có bằng chứng xác thực Trầm Tường giết Dược Thiên Hoa, mọi người càng thêm khiếp sợ. Nguyên bản còn có một số người nghi hoặc, giờ đây cũng không còn.

– Không sai, là ta giết chết Dược Thiên Hoa cùng trưởng lão Dược gia kia.

Trầm Tường nhàn nhạt nói. Chuyện đã đến nước này, hắn vẫn có thể trấn tĩnh như vậy, khiến rất nhiều người bội phục không ngớt.

– Ngươi… Dược gia chúng ta cùng Trầm gia sẽ không chết không thôi!

Một trung niên có ngoại hình giống Dược Thiên Hoa vài phần nhảy ra, điên cuồng hét lên.

Đây chính là tộc trưởng Dược gia, Dược Hoành!

– Là bọn hắn muốn giết ta trước, bọn hắn phái sát thủ! Hơn nữa, ngày Trầm gia chúng ta tổ chức tiệc rượu, mời các đại gia tộc, chính là Dược gia các ngươi phái sát thủ tới quấy rối, giết chết không ít con cháu các gia tộc khác. Các ngươi muốn dùng phương thức này để các gia tộc khác căm thù Trầm gia chúng ta.

Giọng Trầm Tường âm trầm. Dù hắn không có chứng cứ, nhưng những lời này là thật.

– Ngậm máu phun người! Dược gia chúng ta chắc chắn sẽ không làm loại chuyện này.

Dược Hoành giận dữ hét. Hắn biết Trầm Tường không có chứng cứ, bởi vì sát thủ của Dược gia làm việc vô cùng gọn gàng, nhanh chóng.

Trầm Tường cười lạnh, thân hình khẽ động, lướt tới bên cạnh một lão giả. Lão giả này là trưởng lão Dược gia. Tuy hắn cảm giác được có người lại gần, nhưng không thể ra tay kịp thời, bởi vì tốc độ của Trầm Tường quá nhanh. Một chiêu đã đánh tan chân khí của hắn.

– Đừng tới đây, bằng không ta sẽ giết hắn!

Trầm Tường nói, một chưởng vỗ vào đầu lâu của trưởng lão Dược gia, khiến tên này ngất đi.

Trưởng lão Dược gia là nguồn sức mạnh quan trọng của gia tộc, người Dược gia cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

– Trầm Tường, ngày hôm nay ngươi chắc chắn phải chết. Ngươi bó tay chịu trói, ta có thể lưu ngươi một cái toàn thây.

Trầm Phú Vinh hô lớn, nhưng hiện tại hắn không thể ra tay. Nếu Trầm Tường giết chết trưởng lão Dược gia, hắn sẽ bị hỏi tội.

Mọi người đều cho rằng Trầm Tường bắt trưởng lão Dược gia để uy hiếp, thoát thân. Kỳ thực không phải vậy. Hắn chỉ muốn thi triển ma công mà Bạch U U dạy cho hắn trên người tên trưởng lão này, chính là kỹ năng khống chế tinh thần, khiến người ta nói ra sự thật!

Lúc này, Trầm Tường rót một cỗ thần thức vào đầu trưởng lão Dược gia, thôi thúc công pháp kỳ lạ này, khiến tên trưởng lão kia lâm vào trạng thái ngây dại.

– Ta hỏi ngươi, có phải là Dược gia các ngươi phái sát thủ đi ám sát con cháu các đại gia tộc hay không?

Trầm Tường hỏi.

– Vâng!

Trưởng lão Dược gia đáp. Sắc mặt Dược Hoành bỗng nhiên biến sắc, trong quảng trường cũng dấy lên một trận bàn tán xôn xao. Trước đó Trầm Tường nói, mọi người còn không tin, nhưng giờ trưởng lão Dược gia đã thừa nhận, họ không thể không tin.

– Tại sao?

Trầm Tường tiếp tục hỏi.

– Vì thế lực Trầm gia đang chậm rãi lớn mạnh. Một khi Trầm gia đặt chân vào ngành đan dược, sẽ uy hiếp đến Dược gia chúng ta. Cho nên chúng ta nhân lúc các đại gia tộc phái người đi tham dự tiệc rượu của Trầm gia, giết chết đệ tử các gia tộc kia, để bọn họ ôm hận Trầm gia. Chuyện này đối với Dược gia chúng ta rất có lợi.

Trưởng lão Dược gia nói.

Trầm Tường cười lạnh:

– Các vị, đây chính là việc ti tiện mà Dược gia làm! Trầm gia chúng ta vì để các vị hưởng thụ đan dược giá rẻ, mới mở ra Đan Vương Các. Nhưng Dược gia cực lực ngăn cản Đan Vương Các khai trương. Mục đích có thể tưởng tượng ra được, chính là tiếp tục đè nén linh tệ mà các vị khổ công kiếm được, khiến các vị chỉ có thể lựa chọn đan dược xa xỉ của Dược gia.

Dược Hoành phẫn nộ không ngớt, hắn giận dữ hét:

– Trầm Tường, ngươi rốt cuộc dùng yêu thuật gì, khống chế trưởng lão Dược gia chúng ta!

– Trầm Tường, ngươi giết chết thiên tài có một không hai của Dược gia chúng ta, bây giờ còn lăng nhục thanh danh của gia tộc. Dược gia chúng ta nhất định phải diệt trừ Trầm gia!

Trầm Tường cười lạnh vài tiếng, nói:

– Dược Thiên Hoa là thiên tài có một không hai? Vậy tại sao hắn lại thua trong tay ta? Hơn nữa, một mình ta làm, một mình ta chịu. Tại sao ngươi lại kéo Trầm gia vào? Xem ra Dược gia các ngươi đúng là lo lắng Trầm gia chúng ta ảnh hưởng đến chuyện làm ăn của các ngươi.

1,436 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 70: Khí Thế Ngút Trời — Mê Tiên Hiệp