Trước
Sau

Chương 55

Thù mới nợ cũ

Chương 55: Thù mới nợ cũ

Hoa Nguyệt Vân thản nhiên nói, ánh mắt chân thành, không giống như đang nói dối. Nàng cũng lấy ra một chiếc áo choàng trắng như tuyết, mặc vào để che đi ngọc thể câu hồn đoạt phách của mình. Bây giờ nàng mới nhận ra, việc làm như vậy trước mặt Trầm Tường chỉ là tự chuốc lấy nhục nhã.

Một người phụ nữ khỏa thân đứng trước mặt một nam nhân, mà nam nhân kia chỉ hơi động tâm rồi sau đó không nhìn nàng nữa. Chuyện này đối với Hoa Nguyệt Vân mà nói là một đả kích vô cùng lớn.

– Nguyệt Vân tỷ, nàng hãy bỏ qua tiểu đệ đi, đừng trêu đùa tiểu đệ nữa! Nàng rất xinh đẹp, thực lực cũng không tồi, cần gì phải làm vậy chứ?

Trầm Tường cười khổ nói. Mấy ngày qua, Đan Hương dược trang đều bán linh dược giá rẻ cho Đan Vương Các, nên hắn mới đến đây để cảm kích một phen. Hắn không biết trang chủ Đan Hương dược trang lại có ham mê đặc thù này, lại thích mê hoặc những người ngây thơ như hắn.

Hoa Nguyệt Vân hơi mím môi, hừ nhẹ nói:

– Trầm công tử, nhân gia thật sự muốn làm nha hoàn của ngươi. Nhân gia sớm đã bị mị lực của ngươi hấp dẫn đến không thể tự kiềm chế…

Mị lực cái gì chứ, Trầm Tường không tin nổi. Hắn biết rõ mục đích của Hoa Nguyệt Vân, đơn giản chỉ là nhìn trúng thiên phú luyện đan của hắn, muốn đưa hắn đến Đan Hương Đào Nguyên – môn phái lấy luyện đan làm chủ kia.

Trầm Tường cười khan nói:

– Hoa trang chủ, ta đã có Tiên Tiên là hôn thê, tiêu chuẩn nha hoàn của nàng quá cao, tiểu nha đầu kia sẽ ghen đâu.

– Ta biết ngươi đang xem thường ta.

Hoa Nguyệt Vân tự giễu nở nụ cười:

– Vậy ngươi tìm ta có chuyện gì?

Trầm Tường lấy ra một mẩu Địa Ngục linh chi nhỏ, đưa cho Hoa Nguyệt Vân, chăm chú nói:

– Nguyệt Vân, đây là ta đáp tạ nàng vì đã ưu đãi Đan Vương Các. Hi vọng sau này chúng ta còn có thể tiếp tục hợp tác. Nàng tốt nhất là bán giá linh dược cao hơn một chút cho Dược gia.

Hoa Nguyệt Vân không chút khách khí nhận lấy mẩu Địa Ngục linh chi kia. Tuy chỉ có một chút, nhưng cũng vô cùng trân quý. Nàng cười cợt nói:

– Trầm công tử thật là hào phóng. Tiểu nữ tử nhất định sẽ nghe theo lời Trầm công tử. Nếu như Đan Hương dược trang này thật sự là của ta, ta nhất định sẽ miễn phí giao linh dược cho ngươi.

Trầm Tường kinh ngạc, nhìn khuôn mặt mỹ lệ yêu nạo kia, trong lòng âm thầm cân nhắc có nên thu Hoa Nguyệt Vân này làm nha hoàn hay không. Tuy nhiên, hắn vẫn lo lắng nữ nhân này có những mục đích khác.

– Đan Vương Các ngày mai sẽ khai trương, tất cả đều do thúc tổ của ta chủ trì. Ta muốn chuẩn bị tham gia Vương thành Võ Đạo Hội. Đến thời điểm cần thiết, ta sẽ tận dụng cơ hội để quảng bá cho Đan Vương Các.

Trầm Tường cười nói.

– Không thành vấn đề, Nguyệt Vân nhất định sẽ làm theo.

Lúc này, Hoa Nguyệt Vân tựa như một nha hoàn ngoan ngoãn, khiến Trầm Tường có chút không chịu nổi. Hắn cùng Hoa Nguyệt Vân nói vài câu đùa bỡn rồi vội vã rời đi.

Nhìn Trầm Tường chạy trối chết, đôi mắt Hoa Nguyệt Vân lấp loé, kiều thốt nói:

– Thật là một tiểu tử khó đối phó. Đòn sát thủ cuối cùng đối với hắn cũng vô dụng. Càng như vậy, ta lại càng phải chiếm được hắn.

Trầm Tường trước sau như một đi ra ngoài thành để tu luyện. Mục tiêu của hắn là để Trầm gia có chỗ đứng tại Vương thành, trở thành một thế gia cường thịnh. Đến thời điểm đó, hắn mới có thể an tâm đi tới những đại môn phái kia. Còn Đan Vương Các, hắn bây giờ cũng không cần để ý quá nhiều, bởi vì có Đan Vương Mạnh Bá cùng Trầm Lộc Tông tọa trấn, mặt khác lại có Hoa Nguyệt Vân trong bóng tối chống đỡ. Hắn chỉ cần an tâm tăng thực lực lên là được.

Trầm Tường mới vừa tiến vào Phàm Võ Cảnh tầng bảy, bây giờ hắn muốn tu vi vững chắc, điều này có thể giúp hắn thi triển Thôn Phệ ma công thuận lợi hơn.

Giữa trưa ngày thứ hai, Trầm Tường rời khỏi rừng, trở về Vương thành. Hắn cũng hiếu kì về tình hình tiêu thụ của Đan Vương Các.

Trầm Tường đi trên đường cái, xa xa đã nhìn thấy Đan Vương Các. Chỉ bất quá, nơi đây không náo nhiệt như hắn dự liệu, điều này làm cho hắn cảm thấy kỳ quái, vội vàng bước nhanh tới gần.

Đi tới cửa, Trầm Tường chỉ nhìn thấy bên trong Đan Vương Các một mảnh ngổn ngang. Trầm Lộc Tông khắp khuôn mặt là phẫn nộ, đang chỉ huy mấy người thu dọn đồ đạc.

Đan Vương Các bị đánh đập, Trầm Tường khẳng định chắc chắn điều này!

– Thúc tổ, ta đã trở về.

Trầm Tường vội vàng bước tới, nhìn sắc mặt Trầm Lộc Tông có chút tái nhợt, cau mày hỏi:

– Thúc tổ, là ai đả thương ngươi?

Hiện tại Trầm Tường tràn đầy lửa giận. Hắn quyết định, chỉ cần biết được từ miệng Trầm Lộc Tông là ai làm ra chuyện này, hắn sẽ lập tức đi báo thù, muốn cho những kẻ này trả giá thật nặng.

– Là Trầm Phú Vinh ra tay. Người của Hắc Phong bang phụ trách đánh đập, hơn nữa còn đả thương một số công nhân trong cửa hàng. Mạnh lão cùng mấy luyện đan sư đều đang bế quan luyện đan, cho nên bọn họ không có chuyện gì!

Lúc này, Trầm Lộc Tông vội vàng kéo Trầm Tường lại:

– Ngươi muốn đi làm gì?

Trầm Tường biết được là Hắc Phong bang, sắc mặt cực kỳ âm trầm, trong lòng tức giận ngập trời. Trước đó món nợ Hắc Phong bang phái người tới giết hắn vẫn chưa được tính toán, hiện tại lại tới đây đánh đập.

Trầm Tường lạnh lùng nói:

– Thúc tổ, buông ta ra. Ta muốn đi tận diệt Hắc Phong bang kia. Nợ cũ nợ mới cùng tính một lượt! Ngươi thông báo cho cha ta, để hắn làm tốt chuẩn bị khai chiến cùng Dược gia. Nếu Trầm gia chúng ta muốn đặt chân ở Vương thành, nhất định phải giải quyết Dược gia, như vậy mới có thể kinh sợ những thế lực khác.

– Chỉ một mình ngươi đi sao? Ta đi cùng ngươi.

Trầm Lộc Tông nói.

– Không, ngươi trước đi tìm Mạnh lão thương lượng một chút. Đan Vương Các còn phải tiếp tục mở cửa. Đến thời điểm ai trở lại gây sự, giết sạch không tha.

Trầm Tường nói xong, liền bước nhanh rời đi. Tuy thực lực của Mạnh Bá cùng Trầm Lộc Tông không bằng Trầm Phú Vinh, thế nhưng nếu hợp lại, Trầm Phú Vinh kia cũng không có quả ngon để ăn.

Dọc theo đường đi, Trầm Tường nghe được rất nhiều sự tình liên quan đến Đan Vương Các. Rất nhiều người, càng nhiều chính là sự thất vọng, bởi vì giá cả đan dược bên trong Đan Vương Các thấp hơn Dược gia rất nhiều. Một khi mở bán, sự nghiệp đan dược của Dược gia nhất định sẽ chịu xung kích rất lớn. Vì lẽ đó, Dược gia mới dùng thủ đoạn cường ngạnh để đóng cửa Đan Vương Các.

1,350 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 55: Thù mới nợ cũ — Mê Tiên Hiệp