Trước
Sau

Chương 52

Ma Công

Chương 52: Ma công

Nắm đấm Trầm Tường dâng trào quang hà màu xanh, sấm sét lập loè trên bàn tay. Hắn vụt đến bên cạnh một thân cây, tung ra một quyền.

Ầm ầm...

Toàn thân cây lập loè sấm sét xanh, sau đó nổ tung, bắn ra từng trận hỏa diễm cùng tia điện. Trên thân cây cháy đen một mảng, lửa thiêu đốt dữ dội, sáu thi thể cháy khét từ trên rơi xuống.

Trầm Tường lấy ra một thiết đao cực lớn từ bao trữ vật, đột nhiên nhảy lên, trong chớp mắt đã bay lượn đến trên một cây đại thụ cách đó mấy chục trượng. Hắn điên cuồng vung đao, từng đạo cương khí từ thân đao thoáng hiện, hóa thành phong nhận màu xanh bay vào tán cây. Chỉ nghe vài tiếng hét thảm truyền ra, sau đó một thi thể đầm đìa máu thịt từ cành lá rơi xuống.

Trong chớp mắt lại thêm mấy người chết. Sau khi Trầm Tường đằng đằng sát khí giết chết bọn họ, hắn nhẹ nhàng tránh ra, đi tới một thân cây khác, trực tiếp thả ra một trận cương khí bao trùm trường đao, chém đứt cây. Năm người trên cây vừa nãy thấy Trầm Tường lợi hại đến vậy, giờ đây không dám đối mặt, vội vàng bỏ chạy.

Bọn họ đều là Phàm Võ Cảnh hai, ba tầng, dù tốc độ hay lực lượng đều kém Trầm Tường rất xa. Chỉ thoáng qua, đầu lâu của bọn họ đã bay khỏi cổ.

– Rút hết đi! Hắn là cao thủ Phàm Võ Cảnh tầng bảy!

Một tiếng la kinh hãi vang lên. Rất nhiều người áo đen dồn dập nhảy từ trên cây xuống, chạy trốn tứ phía.

Bọn họ không biết người phải giết là ai, chỉ có người dẫn dắt mới biết. Đó cũng là người nhìn ra thực lực Trầm Tường đã tiến vào Phàm Võ Cảnh tầng bảy, và người này cũng bị Trầm Tường tập trung truy sát.

Dù ở trong rừng rậm, nhưng không ảnh hưởng đến tốc độ của Trầm Tường. Khinh công của hắn đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, có thể mượn phản lực của các cành lá nhỏ mà bay lên. Chỉ vài lần lượn lờ, đao của hắn đã đâm vào bên trong thân thể tên đầu lĩnh. Hắn không giết chết người kia ngay, mà dùng pháp môn Bạch U U mà Bạch U U đã dạy để mê hoặc tâm thần tên đầu lĩnh, từ miệng hắn hỏi ra vài điều.

– Các ngươi là ai? Tại sao muốn giết ta?

Trầm Tường hỏi.

Đôi mắt tên đầu lĩnh dại đi, đáp:

– Chúng ta là người Hắc Phong Bang, cha ta sai ta tới.

– Cha ngươi là ai?

Trầm Tường tiếp tục hỏi.

– Bang chủ Hắc Phong Bang...

Trầm Tường khẽ cau mày, một chưởng vỗ vào Thiên linh cái của người này. Sau khi giết chết hắn, hắn cất bước truy đuổi những người áo đen đang chạy trốn.

Trong rừng rậm đã dấy lên đại hỏa, đây là Trầm Tường cố ý nhen lửa. Chỉ cần hắn dùng thần thức bắt được người ở bốn phía, hắn liền quay về phương hướng đó, nổ ra một quyền, thả ra vô số Chu Tước cương khí, hóa thành hỏa tiễn. Mỗi lần đều có thể giết chết mấy người.

Những Phàm Võ Cảnh tầng ba này trong mắt hắn nhỏ yếu như giun dế, căn bản không đỡ nổi một đòn, huống chi là đang giữa biển lửa.

Trong núi rừng cuồn cuộn khói đặc, từng cây đại thụ ngã xuống kèm theo tiếng kêu thảm thiết. Lúc này, rừng núi tựa như một địa ngục nóng bức, còn Trầm Tường chính là thống trị của địa ngục này.

Hơn nửa giờ trôi qua, hỏa diễm bắt đầu dập tắt. Toàn thân Trầm Tường lượn lờ một cỗ lệ khí từ bên trong tỏa ra. Hơn ba trăm người không ai thoát khỏi, toàn bộ chết trong tay hắn. Điều này khiến Bạch Hổ thần công của hắn tinh tiến rất nhiều.

Thân thể Trầm Tường từng được rèn luyện trong Tiên Ma đàm, đã đặt nền tảng tu luyện Tiên Ma thân thể vững chắc. Thân thể cường hãn đến mức đáng sợ, nắm giữ một thân thể cường hãn liền có thể tu luyện ra chân khí càng cường hãn hơn!

– Hắc Phong Bang! Chờ Vương thành Võ Đạo Hội qua đi, ta lại đi tìm các ngươi tính sổ. Ta nhất định phải tra ra là ai sai khiến các ngươi.

Trầm Tường cẩn thận thu trường đao dính đầy máu tươi kia, vận chuyển Thái Cực thần công thu cỗ sát khí kia lại, sau đó trở về Vương thành.

Chạng vạng, Trầm Tường trở lại Đan Vương Các, nhưng thấy Trầm Thiên Hổ ở đây, điều này làm hắn kinh ngạc không thôi.

– Cha, tại sao cha lại ở đây? Sắc mặt cha rất kém, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Trầm Tường vội vàng bước tới, nắm chặt tay Trầm Thiên Hổ, thả ra thần thức kiểm tra thương thế. Chỉ thấy đan điền của Trầm Thiên Hổ đã vỡ tan, nhưng thương thế đã ổn định, hiện tại đang chậm rãi khôi phục.

Tuy trên mặt Trầm Tường không chút biểu tình, nhưng cỗ sát ý trên người đã làm Trầm Thiên Hổ run rẩy. Lúc này, Mạnh Bá cùng Trầm Lộc Tông cũng đi ra. Bọn họ cảm nhận được cỗ sát khí nồng nặc này, cũng không khỏi kinh hãi. Đây cũng phải giết không ít người mới có thể ngưng tụ ra, bọn họ khó có thể tưởng tượng Trầm Tường tuổi còn trẻ đã có sát khí đáng sợ như vậy.

– Cha, là ai đả thương cha?

Trầm Tường trầm giọng hỏi.

Trầm Thiên Hổ cùng Trầm Tường mới phân biệt vài tháng, nhưng cũng có thể cảm giác được sự biến hóa rất lớn của Trầm Tường, hơn nữa thực lực cũng mạnh hơn rất nhiều. Hắn thở dài một tiếng:

– Trầm Phú Vinh!

Trầm Phú Vinh, chính là nguyên lão của Trầm gia, là người từ trong môn phái võ đạo đến chiêu nạp đệ tử. Sau khi nghe được cái tên này, Trầm Tường liền biết nguyên nhân.

– Trầm Phú Vinh muốn ngăn cản Đan Vương Các khai trương, cho nên hắn đến tìm ta, yêu cầu ta đóng cửa Đan Vương Các. Nhưng ta không đồng ý, sau đó hắn liền lấy cớ cãi lời hắn mà đả thương ta. Thực lực ta không bằng hắn...

Trầm Thiên Hổ giận dữ nói.

Trầm Lộc Tông cả giận nói:

– Trầm Phú Vinh này, quả thực coi trời bằng vung. Năm đó hắn là nhân vật rất không được Trầm gia hoan nghênh. Bây giờ trở về làm nguyên lão, hắn liền muốn làm gì thì làm, thật là một gia hỏa đê tiện.

Trầm Phú Vinh chính là từ những môn phái võ đạo này trở về, thực lực ít nhất ở Phàm Võ Cảnh chín tầng, không phải Trầm Tường bây giờ có thể đối phó được.

Trầm Tường nắm chặt nắm đấm, hắn thề nhất định phải làm cho Trầm Phú Vinh trả giá thật nhiều!

Tuy Trầm Tường phẫn nộ không lộ ra trên mặt, nhưng Trầm Thiên Hổ, Trầm Lộc Tông, Mạnh Bá đều có thể rõ ràng cảm nhận được cỗ tức giận ngập trời này của hắn. Cỗ tức giận này còn kèm theo sát khí khiến lòng người lạnh run.

– Thương thế của phụ thân ngươi đã ổn định, ngươi không cần lo lắng.

Mạnh Bá nói. Lúc này hắn cũng biết Trầm Tường bất phàm, biết Trầm Tường sau này tuyệt đối không thể lưu lại trong thế tục này, mà sẽ đi những đại môn phái kia phát triển.

Trầm Tường gật đầu:

– Đa tạ Mạnh lão. Mọi người trước tiên chuẩn bị một chút đi. Khả năng Đan Vương Các sẽ ở mấy ngày nữa khai trương. Càng có người ngăn cản, ta lại càng muốn khai trương.

1,378 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 52: Ma Công — Mê Tiên Hiệp