Chương 46
Đan Vương
Chương 46: Đan Vương
Kim Linh Quả có thể ngộ nhưng không thể cầu, cực kỳ hiếm thấy. Thông thường, người đạt được Kim Linh Quả đều sẽ tự dùng, chỉ bán vỏ và hạt đi mà thôi.
Trầm Tường ho khan hai tiếng, lấy ra hai trái cây vàng rực rỡ đặt lên bàn. Một cỗ linh khí kỳ dị lập tức tỏa ra, khiến Trầm Lộc Tông và Hoa Nguyệt Vân đều kinh hãi.
Họ không ngờ Trầm Tường lại có tới hai quả.
– Ngươi... Ngươi... Ngươi...
Trầm Lộc Tông chỉ vào Trầm Tường, nói không nên lời.
Hoa Nguyệt Vân thở phào nhẹ nhõm. Dù nàng xuất thân từ đại môn phái, từng trải qua nhiều đại sự, nhưng nàng vẫn cảm thấy khó tin. Trầm Tường ở cái tuổi này, vậy mà lại sở hữu nhiều bảo bối như vậy.
Thiên Văn Quả, Địa Ngục Linh Chi, thú đan ngàn năm, giờ lại thêm Kim Linh Quả. Bất kỳ thứ nào trong số này cũng cực kỳ trân quý.
Lúc này, Trầm Tường lại lấy ra một quả Kim Linh Quả nữa, khiến Trầm Lộc Tông và Hoa Nguyệt Vân càng thêm chấn động. Trầm Tường cười khà khà nói:
– Thúc tổ, ta biết lão nhân gia người thâm tàng bất lộ. Ba quả Kim Linh Quả này giao cho ngươi bảo quản. Một quả là ta hiếu kính ngươi, hai quả còn lại làm thù lao tuyển mộ luyện đan sư. Đến khi có luyện đan sư đến, sẽ do ngươi trấn giữ.
Hoa Nguyệt Vân nhìn ba trái cây vàng rực rỡ trên bàn, khẽ cắn môi, vẻ mặt phức tạp khó tả. Trong mắt nàng, Trầm Tường nhất định là một hạt giống luyện đan hiếm có, khả năng bước vào Chân Võ cảnh rất lớn. Nhưng nàng không hiểu nổi vì sao Trầm Tường lại từ chối gia nhập Đan Hương Đào Nguyên.
Hai tay Trầm Lộc Tông hơi run rẩy cẩn thận thu ba quả Kim Linh Quả, sau đó mới cưỡng chế sự kích động hưng phấn, hỏi:
– Tiểu tử, ngươi kiếm đâu ra vậy?
Trầm Tường đáp:
– Tối hôm qua ta đi ra ngoài luyện công, trong một nơi bí ẩn tìm được, cả cây đều bị ta thu lại.
– Kim Linh Quả thụ bình thường chỉ kết năm trái, xem ra bây giờ ngươi thực sự giàu nứt đố đổ vách.
Hoa Nguyệt Vân kiều mị nhìn Trầm Tường, ánh mắt mê hoặc khiến người ta khó tả.
Trầm Tường nghiêng đầu tránh ánh mắt nàng, hỏi:
– Hoa trang chủ, nàng tới đây rốt cuộc có chuyện gì?
Hoa Nguyệt Vân hừ một tiếng:
– Chẳng phải muốn tới thăm ngươi một chút, xem có thật sự có Kim Linh Quả hay không sao? Bất quá cách làm của ngươi quá cao điệu, sẽ gây ra nhiều phiền phức. Trước đó Dược gia còn chưa coi Trầm gia Đan Vương Các ra gì, nhưng giờ ngươi dùng Kim Linh Quả mượn hơi luyện đan sư, bọn họ nhất định sẽ không thuận lợi cho các ngươi khai trương.
– Ai dám ngăn cản, ta liền giết hắn!
Trầm Lộc Tông lớn tiếng hét lên, âm thanh tràn đầy uy nghiêm. Giờ hắn đã có Kim Linh Quả, chỉ cần cho hắn thời gian, sau này muốn luyện chế đan dược giúp hắn đột phá bình cảnh cũng không khó.
– Trầm công tử, ngươi có cân nhắc đề nghị trước đó ta nói không? Đây là một hội tốt, ngươi nhất định phải thận trọng!
Đôi mắt lệ quang trong veo của Hoa Nguyệt Vân lộ ra một tia khẩn cầu.
Sau khi Hoa Nguyệt Vân rời đi, Trầm Lộc Tông quái dị nhìn Trầm Tường, thấp giọng hỏi:
– Tiểu tử, nữ nhân này dầu gì cũng là trang chủ Đan Hương Đào Nguyên, vậy mà trước mặt ngươi lại không có chút kiêu căng nào. Hơn nữa, nàng mời ngươi làm gì?
Trầm Tường nói:
– Nàng mời ta gia nhập Đan Hương Đào Nguyên, nhưng ta muốn vào Thái Vũ Môn, nên ta đã cự tuyệt.
– Cái gì?
Trầm Lộc Tông sửng sốt, sau đó mạnh mẽ gõ đầu Trầm Tường một cái, tiếp tục nói:
– Đan Hương Đào Nguyên là thánh địa mà luyện đan sư hằng mong ước, tiểu tử ngươi lại cự tuyệt.
Trầm Tường xoa đầu bị gõ, phiết miệng nói:
– Sư tổ, nữ nhân này ở Đan Hương Đào Nguyên chỉ là một nha hoàn. Người bị nàng lừa gạt đi vào cũng không ít, ta mới không làm chuyện ngốc như vậy! Việc gia nhập môn phái rất quan trọng, ta muốn đi vào một môn phái mạnh nhất.
Một khi trở thành đệ tử những môn phái kia, sẽ không thể thoát ly, trừ khi bị trục xuất. Nhưng người bị trục xuất, môn phái khác cũng không thu. Vì lẽ đó, Trầm Tường đối với chuyện này vô cùng thận trọng.
Trầm Tường có Tô Mị Dao truyền thụ thuật luyện đan, lại có Long Tiên Công thúc ép linh dược, căn bản không cần gia nhập Đan Hương Đào Nguyên, nên hắn mới chọn Thái Vũ Môn.
Không bao lâu sau, có hai luyện đan sư tới cửa. Trầm Lộc Tông phụ trách sàng lọc. Khi luyện đan sư đến, trước tiên họ sẽ liếc nhìn Kim Linh Quả. Trầm Lộc Tông cũng đắc ý lấy Kim Linh Quả ra, nhìn thấy sự ước ao trong mắt họ, lòng hắn mừng thầm không ngớt.
Trầm Lộc Tông thường yêu cầu họ xuất ra đan dược do mình luyện chế, sau đó cho họ luyện một lò đan dược Phàm cấp trung phẩm. Qua việc quan sát phẩm chất và thời gian luyện đan, hắn phân rõ trình độ của những luyện đan sư này.
Điều khiến Trầm Lộc Tông phiền muộn là, kết thúc một ngày, tuy có chừng mười người đến xin gia nhập, nhưng chỉ có hai, ba người đạt yêu cầu làm luyện đan sư. Những người còn lại đều là loại định đến đục nước béo cò.
Trầm Tường không vội, vì nhiều luyện đan sư đang bế quan luyện đan, chưa có tin tức. Hắn đoán trong mấy ngày tới, nhất định sẽ có thêm nhiều luyện đan sư ở Vương thành tới xin gia nhập.
Trầm Tường chỉ chiêu bốn tên luyện đan sư, dùng hai quả Kim Linh Quả là đủ để họ ở lại một thời gian. Đến khi Đan Vương Các cường thịnh, không sợ không chiêu được luyện đan sư khác.
Kế hoạch của hắn vẫn như cũ: tối đi ra ngoài luyện công, ban ngày ở Đan Vương Các luyện đan. Ba ngày sau khi dán bố cáo, Trầm Tường từ thâm sơn bên ngoài thành trở về, liền thấy rất nhiều lão giả tóc bạc vây quanh lối vào cửa hàng Đan Vương Các.
Lúc này trời vừa sáng, Đan Vương Các vẫn chưa mở cửa, nên những luyện đan sư này chỉ có thể kiên trì chờ đợi. Phải biết họ là luyện đan sư, thường ngày đều cao cao tại thượng. Dù có nhiều linh tệ đặt trước mặt, họ cũng không động lòng, nhưng những linh dược quý hiếm kia lại là báu vật, vì tiền không mua được.
Tên cửa hàng Trầm Tường đã suy nghĩ kỹ, gọi là Đan Vương Các. Chỉ cần dự trữ đủ đan dược là có thể khai trương. Vì có Trầm Lộc Tông tọa trấn, rất nhiều luyện đan sư cũng rất xem trọng Đan Vương Các.
Cửa vừa mở, chừng mười luyện đan sư kia liền vội vàng hàn huyên với Trầm Lộc Tông. Trầm Tường từ khí tức trên người họ có thể đại thể phỏng chừng ra trình độ. Ngoại trừ hai người, những người còn lại đều chân khí không đủ thuần, chỉ có thể luyện chế đan dược cấp thấp.
Những luyện đan sư gà mờ này đa số đến tìm vận may. Tuy họ biết yêu cầu nhất định sẽ rất cao, nhưng sau khi tiến vào Đan Vương Các, Trầm Tường cũng đi theo sau.
Lúc này, một lão giả tóc bạc đầy nếp nhăn đi tới. Hắn vừa tiến vào liền hô lớn:
– Quản sự nơi này ra đây cho ta!