Trước
Sau

Chương 42

Bị Mê Hoặc

Chương 42: Mê hoặc

Lần trước Hoa Nguyệt Vân đeo khăn che mặt, nên Trầm Tường không thể nhìn rõ dung mạo của nàng. Bây giờ nhìn thấy, vẻ đẹp của nàng còn mỹ lệ hơn cả trong tưởng tượng của hắn rất nhiều. Hơn nữa, lúc này nàng ăn mặc bộ lụa mỏng màu trắng trong suốt, đôi tay trắng nõn ẩn hiện, cùng với đôi chân thon dài như bạch ngọc. Điểm trí mạng nhất là lớp lụa mỏng kia có thể xuyên thấu, để lộ vòng eo thon thả tinh tế, cùng với khe sâu thẳm giữa đôi ngực căng tròn.

Đây chính là chiêu thức Xích Lỏa Mê Hoặc. Nếu như định lực của Trầm Tường không tốt, e rằng đã sớm làm trò hề. Điều khiến hắn nghi hoặc chính là: một mỹ nhân tuyệt thế như thế, tại sao lại đối xử với hắn như vậy?

Đôi môi nhỏ hồng của Hoa Nguyệt Vân khẽ nhếch, nhấp một ngụm trà, vẻ kiều mị khó tả. Nàng nhìn Trầm Tường, cười ngọt ngào nói:

– Công tử, lại đây uống chén trà rồi hẵng nói chính sự.

Trầm Tường gãi mũi, đột nhiên cảm thấy có chút ngượng ngùng. Bởi vì hắn vừa luận võ với người khác, hơn nữa còn luyện một lò Hồi Xuân Đan, cả người đều là bụi bặm, ăn mặc cũng vô cùng lôi thôi.

Hắn cười nói:

– Hoa trang chủ, nàng so với hoa bên ngoài còn đẹp hơn nhiều. Ta chỉ là không rõ, tại sao Hoa trang chủ lại nhiệt tình với ta như vậy? Loại nhiệt tình này làm cho ta cảm thấy rất nóng a!

Nói xong, trong lòng Trầm Tường thầm mắng một câu: Yêu tinh. Từ khi bước vào đến giờ, bụng dưới của hắn vẫn đang bị thiêu đốt.

Tuy bề ngoài hắn có thể trấn định, nhưng nội tâm lại cực kỳ xao động. Trước đây hắn từng gặp ngọc thể của Bạch U U và Tô Mị Dao, cũng từng tiếp xúc thân mật với tiểu tiên nữ thoát tục như Tiết Tiên Tiên, càng gặp qua phong thái trác tuyệt của Nữ Đế Thần Binh Thiên Quốc. Nhưng hắn không thể không thừa nhận, Hoa Nguyệt Vân trước mắt này đúng là hoa nhường nguyệt thẹn, có thể sánh ngang với những nữ nhân mà hắn đã gặp trước kia.

– Công tử đã có thiên tài tiểu tiên nữ Tiết Tiên Tiên, sao lại để mắt đến tiểu nữ tử này chứ?

Hoa Nguyệt Vân giả vờ tự giễu, trên khuôn mặt xinh đẹp cũng toát ra một tia hâm mộ.

Trầm Tường quay đầu đi, không nhìn nữ tử xinh đẹp khó tả này nữa. Hắn uống một chén trà, nói:

– Hoa trang chủ, nói chính sự đi. Ta muốn bán Huyết Linh Chi ngàn năm, ta nghĩ Hoa trang chủ hẳn sẽ đưa cho ta một cái giá vừa ý!

Hoa Nguyệt Vân nghe vậy, cũng không đùa giỡn với thanh niên ngây thơ trước mắt nữa. Nàng ngồi xuống, châm trà cho hắn, nói:

– Này ngược lại làm ta cảm thấy có chút ngoài ý muốn. Đây là Huyết Linh Chi ngàn năm, ngươi là người luyện đan, chẳng lẽ không biết nó trân quý đến mức nào sao? Nếu như công tử thiếu tiền, tiểu nữ tử trước tiên có thể cho ngươi mượn.

Trong lòng Trầm Tường kinh ngạc. Hắn nghĩ không ra mình có tài cán gì, có thể khiến một mỹ nhân khuynh thành, tuyệt sắc giai nhân lại thân mật đối xử với hắn như vậy, thậm chí còn cho hắn vay tiền.

– Nữ nhân này tâm kế rất nặng, ta phải cẩn thận.

Trầm Tường hiểu rõ đạo lý vô sự không cầu nhân.

– Không được, ta không muốn thiếu nhân tình. Nếu như Hoa trang chủ không đồng ý, vậy ta đi tìm nhà khác.

Trầm Tường đứng dậy, không nghĩ lại bị nữ nhân này mê hoặc tiếp, dù sao đó cũng không phải là chuyện dễ chịu gì.

Hoa Nguyệt Vân khẽ thở dài, đôi môi nhỏ mím lại, thần tình buồn bã, trầm giọng nói:

– Trong mắt người khác, mặc dù ta là một trang chủ cao cao tại thượng, nhưng thân phận thật của ta cũng chỉ là một nha hoàn bên trong Đan Hương Đào Nguyên. Chỉ bất quá ta lớn lên có chút xinh đẹp, có chút thông minh, nên mới được phái tới nơi này tiếp quản Đan Hương Dược Trang.

Một nữ tử đẹp như thiên tiên, lại chỉ là một nha hoàn! Trầm Tường khó có thể tin.

– Trầm công tử, ngươi là một thiên tài khó gặp. Bất kể là thực lực hay thiên phú luyện đan, đều là nhân vật mà ngay cả các đại môn phái cũng khó tìm được người sánh bằng! Cho nên ta nghĩ dẫn ngươi vào Đan Hương Đào Nguyên. Như vậy, ta có thể đạt được phần thưởng của Đan Hương Đào Nguyên, có thể rời khỏi nơi quỷ quái linh khí mỏng manh này.

Hoa Nguyệt Vân bĩu môi, điềm đạm đáng yêu mà nhìn về phía Trầm Tường.

Một môn phái mời chào một hạt giống tốt, đối với môn phái mà nói là việc tốt. Nhưng Trầm Tường lại có chút nghi hoặc, nói:

– Ý tứ của nàng là, sau khi chiêu nạp ta vào Đan Hương Đào Nguyên, nàng sẽ đạt được chỗ tốt gì? Nàng cũng không giống như một nha hoàn bình thường. Ta cảm giác thực lực của nàng ít nhất cũng ở Phàm Võ Cảnh tầng tám!

Hoa Nguyệt Vân hơi kinh hãi, nói:

– Trầm công tử hảo nhãn lực. Thành thật nói cho ngươi biết, sau khi ngươi tiến vào Đan Hương Đào Nguyên, chỉ khi nào trở thành Chân Truyền Đệ Tử, ta mới có thể thu được phần thưởng. Bởi vì rất nhiều thiên tài đều không cách nào bước vào Chân Võ Cảnh, chuyện này ta đã nhìn nhiều rồi.

Trầm Tường ngoài cười nhưng trong không cười, nói:

– Cũng bị nàng lừa gạt rất nhiều người đi!

Hoa Nguyệt Vân mím chặt môi nhỏ, nói:

– Ta không có lừa bọn hắn. Đây đều là bọn họ tự nguyện đi Đan Hương Đào Nguyên, hơn nữa đi nơi này đối với bọn họ cũng không có chỗ xấu.

Trầm Tường lắc đầu, nói:

– Ta không đi Đan Hương Đào Nguyên. Ta muốn đi Thái Vũ Môn!

Hoa Nguyệt Vân khinh miệt nói:

– Thái Vũ Môn? Trầm công tử, ngươi phải biết Thái Vũ Môn là môn phái đứng đầu Bát Đại Phái. Rất khó để tiến vào. Mặc kệ ngươi có thiên tài đến đâu, chỉ cần ngươi không thể thông qua thử thách của bọn họ, ngươi đều bị cự tuyệt ở ngoài cửa!

Ánh mắt Trầm Tường kiên định, nói:

– Lúc này mới có khiêu chiến!

Hoa Nguyệt Vân nhíu mày, hơi tức giận hừ nói:

– Ngu ngốc. Có ta dẫn vào Đan Hương Đào Nguyên, ngươi lại không tiến vào, lại muốn đi Thái Vũ Môn. Sau này ngươi sẽ hối hận!

– Hối hận cũng là chuyện của ta. Đa tạ Hoa trang chủ quan tâm!

Trầm Tường nhìn nàng, khẽ mỉm cười.

Hoa Nguyệt Vân khẽ cắn môi đỏ, u oán nhìn về phía Trầm Tường, hừ nhẹ nói:

– Đừng… gọi ta là Hoa trang chủ. Ta chỉ là một nha hoàn, ta không chịu nổi danh hiệu này. Nếu ngươi biết thân phận của ta, cũng đừng cất nhắc ta như thế. Sau này ngươi gọi ta là Nguyệt Vân đi, bằng không ta không bán đan dược cho Trầm gia các ngươi.

Mới vừa rồi còn là một tuyệt thế mỹ nhân mê người đến thần hồn điên đảo, hiện tại lại trở thành một tiểu cô nương hờn dỗi. Điều này làm cho Trầm Tường thấy buồn cười:

– Nguyệt Vân, hiện tại có thể nói chuyện giá tiền Huyết Linh Chi ngàn năm không?

Hoa Nguyệt Vân uống hai ngụm trà, sau khi xua tan cơn tức giận trong lòng, nói:

– Trầm Tường, ngươi đã cố ý muốn bán, vậy ta liền không khuyên ngươi nữa! Ngươi thật là một ngu ngốc, không chỉ bán đi linh dược trân quý, còn không tiếp thu lời mời tiến vào Đan Hương Đào Nguyên của ta. Tiết Tiên Tiên là thiên chi kiều nữ, sao lại để ý đến tên ngu ngốc như ngươi chứ?

Nói đến đây, Hoa Nguyệt Vân lại tràn đầy sinh khí. Bất quá, nàng nóng giận ngược lại có một loại vẻ đẹp khác. Trầm Tường nhìn mà trong lòng thầm than thở, nếu như Hoa Nguyệt Vân biết, nhất định sẽ càng tức giận.

– Ngươi vội vã đòi tiền, ta cho ngươi mượn là được rồi. Mặc dù ta là một nha hoàn, nhưng linh thạch cũng không ít, hơn nữa ta còn có thể tùy ý điều động linh thạch trong Đan Hương Dược Trang.

Hoa Nguyệt Vân nói.

– Nữ nhân thực sự là rườm rà. Nói với ta giá tiền đi! Ta không muốn nợ nàng.

Trầm Tường bĩu môi, nói.

Hoa Nguyệt Vân hừ một tiếng, nói:

– Bốn mươi vạn đại linh thạch.

Giá tiền này làm cho Trầm Tường hết sức hài lòng. Hắn gật đầu, nói:

– Bất quá ta còn muốn mua một ít linh dược ở chỗ của nàng.

1,600 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 42: Bị Mê Hoặc — Mê Tiên Hiệp