Trước
Sau

Chương 39

Đệ Tử Môn Phái

Chương 39: Đệ tử môn phái

Chủ nhân Đan Hương dược trang lại chịu nhận lỗi với người khác! Điều này không chỉ khiến Hoa Cao Vân ngẩn người, mà Trầm Tường và Trầm Lộc Tông cũng không tìm được manh mối. Tuy nhiên, ấn tượng của bọn họ đối với chủ nhân này rất tốt, giống như Tô Mị Dao nói, chủ nhân Đan Hương dược trang là một người phân minh đúng sai.

– Dù Hoa trang chủ buông tha ngươi, nhưng ta không buông tha ngươi! Bắt hắn lại, kẻ này gây sự tại Vương thành, đả thương không ít người, nhất định phải mạnh mẽ xử trí.

Hoa Cao Vân cũng không dễ dàng nhún nhường như phụ nữ.

Hoa Nguyệt Vân khẽ thở dài:

– Hoa thành chủ, hai vị trước mắt ngươi đều có thể là luyện đan sư, ngươi thật sự muốn làm địch với luyện đan sư sao?

Hoa Cao Vân ngẩn người, những hộ vệ cùng binh sĩ kia cũng sững sờ. Một già một trẻ trước mắt đều là luyện đan sư, phải biết thân phận luyện đan sư vô cùng tôn quý, đặc biệt là những luyện đan sư có tư cách lão luyện, thường đều thuộc các gia tộc cường đại, sống an nhàn sung sướng, sao lại xuất hiện ở đây, hơn nữa còn ăn mặc keo kiệt như thế.

Trầm Tường và Trầm Lộc Tông vẫn im lặng, từ đầu đến cuối bọn họ đều rất bình tĩnh, không chút sợ hãi.

Trầm Lộc Tông nói:

– Hoa thành chủ, cửa hàng này là nhiều năm trước lão phu mua lại, con ngươi muốn mua lại của ta, nhưng ta không bán, hắn nhân lúc ta không ở nhà liền dẫn người đến phá hoại, không tin ngươi có thể vào thăm!

– Lão tiên sinh, ngươi là chủ của Linh Đan Các tại Ngọa Hổ thành phải không? Vị công tử dịch dung này, nhất định là vị quái tài đại danh đỉnh đỉnh kia của Trầm gia.

Hoa Nguyệt Vân cười yếu ớt nói, đôi mắt câu hồn nhìn chăm chú vào Trầm Tường, nhưng Trầm Tường không vì đó mà lay động, điều này khiến Hoa Nguyệt Vân âm thầm khó chịu.

Quái tài Trầm gia, chẳng phải là Trầm Tường đã đánh cho thiên tài Dược gia cùng trưởng lão Dược gia hoa rơi nước chảy, nổi danh toàn bộ Nam Vũ Quốc sao? Hắn dĩ nhiên đã đến Vương thành, hơn nữa còn ở chung một chỗ với chủ Linh Đan Các, từ trước đó mọi người đã biết chủ Linh Đan Các bị coi như tiền cược và bại dưới tay Trầm gia!

– Hiện tại lão phu không phải chủ Linh Đan Các gì, chỉ là lão bộc của tiểu tử này.

Trầm Lộc Tông cười nói, lời này khiến người ta sững sờ.

Linh Đan Các chủ tại Nam Vũ Quốc cũng rất có tiếng, lại trở thành lão bộc của người khác, nếu không phải xuất từ miệng hắn, người khác nhất định sẽ không tin.

Lông mày Hoa Cao Vân nhích lên, đối phương là hai luyện đan sư, hắn cũng không muốn vì con ngu ngốc của mình mà đắc tội với hai luyện đan sư, đó không phải là cử chỉ sáng suốt.

Trầm Tường nhìn Hoa Cao Vân, lạnh giọng nói:

– Hoa thành chủ, ngươi động sản nghiệp của Trầm gia chúng ta. Nếu là người khác, ta nhất định sẽ giết chết hắn! Ngươi hẳn phải biết, một gia tộc bị uy hiếp sản nghiệp, đó là chuyện rất nghiêm trọng!

Lời nói của Trầm Tường chưa sát khí tràn ngập, nhưng khiến nhiều người không khỏi run lên một cái. Dù Trầm gia không phải thế gia võ đạo trong Vương thành, nhưng dầu gì cũng truyền thừa nhiều năm, nội tình hùng hậu, không thể coi thường.

Hoa Cao Vân cau mày, khắp khuôn mặt là tức giận, nhưng cũng không thể phát tác. Hắn thật sự phải cân nhắc hậu quả khi đối phó với Trầm gia, dù hắn quan hệ tốt với Dược gia, nhưng đó chỉ là quan hệ lợi ích.

– Chúng ta đi!

Hoa Cao Vân quát lạnh một tiếng, trong lòng ôm hận lên xe ngựa rời đi.

Hoa Nguyệt Vân phân phó mấy người vào trong cửa hàng kiểm tra tổn thất, sau đó nhìn hai người Trầm Tường nói:

– Nếu hai vị có thời gian, có thể thường đến Linh Đan dược trang của chúng ta làm khách, bất cứ lúc nào chúng ta cũng hoan nghênh hai vị.

Sau khi Hoa Nguyệt Vân rời đi, Trầm Lộc Tông chọc chọc bên hông hắn, cười nói:

– Ngươi không hứng thú với nữ nhân này chứ?

Ánh mắt Trầm Tường sáng quắc nhìn về phía xe ngựa xa xa, thấp giọng nói:

– Nữ nhân này tâm kế rất nặng, nàng có ý mượn hơi chúng ta.

Trầm Lộc Tông nói:

– Có thể chưởng quản một thế lực lớn như vậy, hơn nữa lại là nữ nhân, nếu không có chút thủ đoạn, nàng sớm đã bị gặm đến xương cũng không còn.

Năm ngày trôi qua, cửa hàng rực rỡ hẳn lên, hơn nữa tất cả những thứ này đều miễn phí, đều do Linh Đan dược trang phái người đến xây dựng. Chỉ cần có đầy đủ đan dược cùng luyện đan sư, cửa hàng rất nhanh sẽ có thể khai trương.

Sự việc Trầm Tường đến Vương thành cũng được nhiều thế lực quan tâm. Trầm Tường đến Vương thành có hai mục đích: một là triển khai sự nghiệp đan dược, hai là tham gia Võ Đạo Hội tại Vương thành!

Võ Đạo Hội tại Vương thành đã sớm bắt đầu tiếp thu đăng ký, Trầm Tường đã đi đăng ký tham gia, còn hơn hai tháng nữa mới bắt đầu. Lúc này Trầm Tường cũng hỏi thăm được một ít tin tức, lần này Võ Đạo Hội tại Vương thành xác thực sẽ có đệ tử các môn phái xuất hiện, nhưng họ không tham gia Võ Đạo Hội, mà chỉ đến đây quan sát.

Mấy ngày qua, Trầm Tường và Trầm Lộc Tông đều vô cùng bận rộn, bọn họ đều đang luyện chế đan dược. Nếu muốn khai trương thuận lợi, cần không ít đan dược để chống đỡ.

– Thúc tổ, tiếp tục như vậy không phải biện pháp, hai người chúng ta luyện đan, không biết phải luyện đến năm nào mới đủ.

Trầm Tường vừa luyện xong một lò Tẩy Tủy Đan, dược liệu luyện đan đều là mua từ Đan Hương dược trang.

– Người trẻ tuổi, ngươi cho rằng rất nhanh sẽ có thể khai trương sao? Không có năm luyện đan sư, rất khó duy trì, hơn nữa sau khi khai trương, còn phải có người đến mua nữa. Dưới góc nhìn của ta, ít nhất phải hai, ba năm nữa mới có thể thuận lợi khai chiến.

Trầm Lộc Tông không gấp nhưng Trầm Tường rất gấp, hắn không thể chờ đợi lâu như vậy được.

Nếu muốn mời gọi luyện đan sư đến, chỉ có thể dùng một ít linh dược trân quý. Trầm Tường dự định trồng một khu, hắn lập tức đi ra phòng luyện đan, tiến vào trong cửa hàng, nhưng hắn thấy trong cửa hàng đứng vài người.

Mấy người này theo thứ tự là một lão giả cùng bốn thiếu niên tuấn tú, trên người bọn họ tỏa ra khí tức vô cùng tinh thuần, khiến người ta có một cảm giác kỳ lạ. Loại chân khí tinh khiết này không phải tu luyện ra từ thế giới phàm tục.

– Các ngươi là…

Trầm Tường hỏi.

– Hừ, ngươi là Trầm Tường?

Lão giả tóc trắng kia nhìn hắn quát tháo một tiếng, trên mặt đầy vẻ uy nộ, còn bốn tên thiếu niên kia cũng cao ngạo ngang ngược nhìn Trầm Tường.

Trầm Tường nhíu mày, nắm chặt nắm đấm, hắn nói lạnh lùng:

– Đúng vậy, các ngươi đến đây để quấy rối sao?

1,368 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 39: Đệ Tử Môn Phái — Mê Tiên Hiệp