Trước
Sau

Chương 36

Hương Dược Trang

Chương 36: Đan Hương Dược Trang

Sau khi vào thành, Trầm Tường thấy rất nhiều người tụ tập trước một bức tường dài. Hắn bước tới xem xét, chỉ thấy trên tường dán đầy tin tức, phần lớn là các loại chỉ dẫn. Trên đó có bản đồ toàn thành, đánh dấu các khách sạn, cửa hàng nổi tiếng, hoàng cung cùng các gia tộc võ đạo…

Bản đồ vô cùng tỉ mỉ, Trầm Tường nhanh chóng tìm thấy vị trí của Dược gia. Nơi đó nằm rất gần hoàng cung, đồng thời hắn cũng thấy cả Tiết gia – gia tộc vừa mới đến Vương thành.

Ngoài bản đồ, trên tường còn có các tin tức khác như tìm người, tìm vật, mua bán hoặc chiêu mộ nhân sự… giúp những người mới đến Vương thành nhanh chóng tìm được công việc.

Trầm Tường vội vàng quét mắt một lượt, kinh ngạc phát hiện thậm chí có cả tin tức chiêu mộ của thúc tổ hắn để lại.

– Chiêu nạp luyện đan sư, địa điểm là… Trầm Lộc Tông lưu.

Trầm Tường ghi nhớ địa điểm đó, sau đó tìm kiếm trên bản đồ, rất nhanh đã xác định được vị trí.

– Động tác của thúc tổ thật nhanh, vừa mới tới Vương thành đã tìm được một cửa hàng rất tốt!

Từ bản đồ, Trầm Tường có thể thấy vị trí kia vô cùng đắc địa, mặt tiền rộng rãi, hơn nữa còn là kiến trúc ba tầng, diện tích cũng rất lớn.

Nhớ kỹ con đường, Trầm Tường lập tức đi tới.

Rất nhanh, hắn đã đến một khu vực vô cùng phồn hoa, nhìn thấy một gian cửa hàng lớn. Tuy nhiên, cửa hàng này lại rất nát, có rất nhiều vết đao cùng các vết tích khác, giống như vừa bị người ta đánh phá.

Trầm Tường nhíu chặt mày, nhẹ nhàng gõ cửa.

– Ai?

Một thanh âm mang theo phẫn nộ vang lên từ bên trong.

– Thúc tổ, là ta.

Trầm Tường trầm giọng đáp. Lúc này, hắn đã có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra.

Cửa vừa mở, Trầm Tường đã nhìn thấy khuôn mặt già nua đầy phẫn nộ của Trầm Lộc Tông.

Nhìn vào cảnh tượng bên trong, Trầm Tường thấy một màn hỗn loạn, đồ đạc tan vỡ, vách tường tràn đầy vết đao. Chứng kiến những chuyện này, Trầm Tường nhất thời nắm chặt nắm đấm, phát ra tiếng kêu rắc rắc, trong mắt cũng tràn đầy phẫn nộ.

– Ai làm?

Trầm Tường âm trầm hỏi. Hắn thề, nhất định phải khiến kẻ đó trả giá gấp mười lần.

– Đi vào rồi nói!

Trầm Lộc Tông nói.

Sau khi Trầm Tường bước vào, từ lầu một đi lên lầu ba, hắn thấy vách tường, sàn nhà, mái hiên đều bị người ta dùng lợi khí phá hoại. Bàn ghế thì không cần phải nói, không có một vật nào nguyên vẹn.

Trầm Tường càng xem càng phẫn nộ, nhưng thần tình lại bình tĩnh đến đáng sợ. Điều này khiến Trầm Lộc Tông hơi chút kinh ngạc.

Lên đến lầu ba, Trầm Tường và Trầm Lộc Tông ngồi xuống sàn.

– Hậu viện vẫn còn tốt. Ta vốn mời hai tiểu nhị xem cửa hàng, hiện tại bọn họ đều bị thương. Ta vừa mới cho bọn họ một ít đan dược cùng linh thạch.

Trầm Lộc Tông thở dài nói:

– Cửa hàng này ta mua lại từ lâu, nhưng sáng sớm hôm nay ta vừa ra ngoài, thì có một nhóm người xông tới… Sau đó liền biến thành dạng này.

– Ai làm? Bây giờ ta liền đi tìm bọn họ!

Trong mắt Trầm Tường tràn đầy sát ý. Ngay cả trưởng lão Dược gia cùng thiên tài Dược gia hắn còn dám giết, thì còn ai hắn không dám giết?

Trầm Lộc Tông nói:

– Ban đầu ta cũng muốn đi giáo huấn kẻ đó một trận, nhưng ai ngờ kẻ đó lại là chưởng quỹ của một thế lực bán đan dược. Nếu chúng ta đắc tội với thế lực đan dược này, sau này muốn mua đan dược sẽ rất khó khăn.

Trầm Tường hừ lạnh một tiếng:

– Thúc tổ, chuyện này thúc tổ không cần lo lắng! Trầm gia chúng ta vừa vào Vương thành đã bị người tới cửa bắt nạt, nếu không cứng rắn một chút, thì Trầm gia chúng ta sao có thể tiếp tục sống ở đây được chứ?

Trầm Lộc Tông nói:

– Chuyện này ta cũng biết… Chưởng quỹ thế lực đan dược kia là muốn chiếm lấy cửa hàng này, nhưng ta vẫn không chịu nhượng bộ. Mãi đến lúc ta đưa tin chiêu mộ, hắn mới động thủ. Hắn là muốn cho ta biết thế nào là biết điều.

Trầm Tường bĩu môi nói:

– Thúc tổ, ngươi là một luyện đan sư, lại bị một chưởng quỹ ức hiếp.

Trầm Lộc Tông cười khổ nói:

– Ta còn không phải vì đại cục sao! Trầm gia chúng ta đã đắc tội với Dược gia.

Bên trong Vương thành, ngoài Dược gia ra, còn có một thực lực nắm giữ đan dược khác, đó chính là Đan Hương Dược Trang. Nơi này có chi nhánh tại Vương thành cùng nhiều thành thị khác, hơn nữa còn là một thế lực hành sự biết điều, nhưng bây giờ lại làm ra chuyện như vậy.

– Là Đan Hương Dược Trang sao? Vậy ta liền đi tìm tên chưởng quỹ kia! Trong Vương thành này có năm chi nhánh của Đan Hương Dược Trang, là chi nhánh nào?

Trầm Tường đứng dậy,拍了拍 bụi trên mông. Nhìn thần tình kia, ai cũng biết hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Hiện tại Trầm Lộc Tông cũng không có cách nào, hắn biết cháu trai mình rất có ngạo khí:

– Phía nam thành. Nhớ kỹ đừng giết người, trong Vương thành giết người sẽ không có quả ngon để ăn! Ta đi cùng ngươi.

Trầm Tường gật đầu, sau đó cùng Trầm Lộc Tông rời khỏi cửa hàng.

– Thúc tổ, hiện tại thực lực của ngươi ra sao?

Trầm Tường hỏi. Hắn và Trầm Lộc Tông ở chung một chỗ, chỉ có thể cảm ứng được trên người hắn một cỗ hỏa khí, mà không thể cảm ứng được trình độ chân khí của hắn.

– Khà khà, ta không phải là ăn chay. Tuy rằng không mạnh bằng gia gia ngươi, nhưng cũng không kém là bao.

Trầm Lộc Tông không nói rõ cho Trầm Tường.

– Tiểu tử, bên trong Vương thành có thể nói là ngọa hổ tàng long, cho nên ngay cả ta cũng không dám tùy ý động thủ.

Trầm Tường gật đầu nói:

– Ta biết. Nghe thúc tổ nói vậy, ngươi hẳn là rất lợi hại nha! Lại còn chịu ăn quả đắng.

Trầm Lộc Tông cười nói:

– Sau này ngươi sẽ biết, có đôi khi nhịn một chút sẽ là biển rộng mênh mông. Tựa như hiện tại, ai cũng không biết thực lực của lão già ta. Nếu như chọc giận ta, khà khà…

Trầm Lộc Tông cười đến cực kỳ âm hiểm, khiến Trầm Tường không khỏi rùng mình một cái. Nếu ẩn giấu thực lực, có thể cho địch nhân một đòn bất ngờ, đây cũng là thủ đoạn vô cùng âm hiểm.

Chỉ chốc lát sau, Trầm Tường cùng Trầm Lộc Tông đi tới một trang viên bị tường cao vây quanh. Nơi này là Đan Hương Dược Trang. Bọn họ tiến vào một kiến trúc hai tầng, đây là nơi bán đan dược chủ yếu của Đan Hương Dược Trang.

– Tiểu tử, đừng quá khác người là được.

Trầm Lộc Tông nói nhẹ.

Trầm Tường gật đầu, sau đó hô to một tiếng:

– Chưởng quỹ nơi này, lăn ra đây cho ta!

Trầm Tường rót chân khí vào âm thanh hống ra, tiếng gào chấn động khiến toàn bộ tòa kiến trúc này khẽ run lên. Người ở trong này càng khiếp sợ không thôi, lại có người đến Đan Hương Dược Trang gây sự, hơn nữa còn là một thiếu niên!

Việc làm ăn của Đan Hương Dược Trang vốn rất tốt, nhưng bị Trầm Tường hống một tiếng như thế, mọi người đều lập tức đi ra cửa lớn, ở bên ngoài quan sát tình huống bên trong.

Tiếng hống của Trầm Tường đã kinh động toàn bộ người của Đan Hương Dược Trang, rất nhiều hộ vệ đều lập tức chạy tới, vây quanh Trầm Tường.

1,448 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 36: Hương Dược Trang — Mê Tiên Hiệp