Trước
Sau

Chương 348

Tranh đoạt Hỏa Vũ Hồn

Chương 348: Tranh đoạt Hỏa Vũ Hồn

Hoa Hương Nguyệt cùng Liễu Mộng Nhi cảm thấy hứng thú chỉ là những linh dược. Liễu Mộng Nhi mục đích tới nơi này cũng là để thu thập một ít linh dược. Nàng cần làm một số đan dược cấp cao, bởi vì ở cảnh giới của nàng, chỉ có đan dược Địa cấp trở lên mới mang lại hiệu quả rõ rệt. Những dược liệu kia lại phi thường quý giá, càng thêm hiếm có.

Trầm Tường biết Liễu Mộng Nhi đang chuẩn bị độ kiếp cho mình, mà đan dược chính là thứ không thể thiếu. Ví dụ như một số đan dược có thể giúp người ta nhanh chóng khôi phục sức mạnh, hoặc linh đan diệu dược có thể chữa trị thương thế trong nháy mắt. Những thứ này sẽ phát huy tác dụng rất lớn trong thời điểm độ kiếp, tương đương với việc nắm giữ vài cái sinh mệnh.

Liễu Mộng Nhi không hiểu luyện đan, nàng chỉ thu thập hảo dược liệu rồi giao cho luyện đan sư chế tác. Vì vậy, cấp cao luyện đan sư là kẻ không thể đắc tội, đây chính là mối quan hệ quyết định việc nàng có thể thành công vượt qua hết thảy Niết Bàn kiếp hay không, để cuối cùng Phi Thăng Thiên Giới.

Để có thể thuận lợi ra đan dược, Liễu Mộng Nhi đã thỉnh các luyện đan sư như Đan trưởng lão. Từ mối quan hệ giữa Liễu Mộng Nhi và Hoa Hương Nguyệt mà nhìn ra, Liễu Mộng Nhi có thể đã nhờ Hoa Hương Nguyệt mời Đan Hương Đào Nguyên chưởng giáo chế tác, vì vậy quan hệ của các nàng mới tốt như vậy.

Người nắm giữ Vũ Hồn tuy không nhiều, nhưng vẫn có, chỉ là đều ẩn giấu vô cùng tốt vì đây là đòn sát thủ. Hiện tại, Hỏa Vũ Hồn đã bị các chưởng giáo bá chủ kịch liệt tranh đoạt, giá trị sẽ nhanh chóng tăng vọt lên tới 80 triệu tinh thạch.

Cho đến nay, vẫn là Cổ Đông Thần, Đường Dịch Siêu, Liên Dĩnh Tiêu đang tranh đoạt. Vừa mới bắt đầu, trưởng lão Thú Vũ môn cùng Nhạc Giang Lâm cũng tham gia, nhưng cuối cùng vẫn rút lui. Bọn họ đều rất rõ ràng mức giá cuối cùng sẽ cao đến đâu.

“95 triệu.” Đây là giọng của Cổ Đông Thần. Trầm Tường không rõ vị đại sư điệt này muốn Hỏa Vũ Hồn để làm gì.

“Một trăm triệu.” Liên Dĩnh Tiêu lạnh nhạt nói.

Đã đến một trăm triệu, toàn trường ồ lên.

Trầm Tường không nghĩ tới trên người Thái tử mà hắn giết năm đó lại có vật trân quý như thế.

“Cái kia Liên Hoa đảo chủ tại sao giàu có vậy? Hắn đang làm gì?” Trầm Tường hỏi. Liên Hoa đảo chủ từng tặng hắn một hạt bạch ngọc liên tử, hắn đối với người này vô cùng có hảo cảm, chỉ là Liên Hoa đảo cũng có chút thần bí. Trầm Tường đã từng điều tra một số tư liệu nhưng cũng không tỉ mỉ.

“Liên Hoa đảo là thế lực có trữ lượng tinh quáng nhiều nhất toàn bộ Thần Vũ đại lục. Đệ tử Liên Hoa đảo đều rất am hiểu lặn biển, nên bọn họ tìm được rất nhiều loại mỏ quặng cỡ lớn ở đáy biển sâu. Bọn họ dường như nắm giữ bí quyết tìm kiếm mỏ quặng, thường xuyên tìm thấy mỏ quặng. Hơn nữa, ở đáy biển sâu còn có rất nhiều linh dược hiếm có thay thế thực vật trên cạn. Vì vậy, thực lực tổng thể của Liên Hoa đảo mạnh phi thường.” Liễu Mộng Nhi giải thích.

Trầm Tường vẫn chưa rõ: “Tại sao ta không tra được tư liệu về phương diện này?”

“Liên Hoa đảo có ý định ẩn giấu. Nếu như quá nhiều người biết, sẽ có quá nhiều người đuổi theo Liên Hoa đảo.” Hoa Hương Nguyệt nói: “Mà các đại môn phái chưởng giáo vì không để môn hạ đệ tử mạo hiểm đi biển tìm kiếm tinh quáng, nên cố ý không nói ra.”

Liễu Mộng Nhi thở dài: “Từ xưa đến nay, người chết vì đi biển tìm quáng rất nhiều, nhưng chỉ có Liên Hoa đảo tìm được mỏ quáng. Vì vậy, các thế lực lớn Thần Vũ đại lục đều cố ý ẩn giấu chuyện của Liên Hoa đảo.”

Hoa Hương Nguyệt liếc nhìn Trầm Tường: “Tiểu tử, ngươi đừng có đi biển chịu chết. Tuy rằng như vậy, nhưng nguy hiểm cũng không kém gì trên lục địa.”

Trầm Tường cười nói: “Yên tâm đi, ta bây giờ diễm phúc không cạn, ta mới không phải đồ ngốc đi chịu chết.” Nói xong, hắn nhìn Liễu Mộng Nhi, điều này khiến Liễu Mộng Nhi và Hoa Hương Nguyệt đều lườm hắn một cái.

Trầm Tường tuy nói vậy, nhưng hắn lại quyết định muốn đi xem một chút xem có vật gì như Đế Vương tinh không. Không sợ không tìm được tinh quáng, nếu tìm thấy, hắn cũng chỉ đi lấy những khối tinh thạch thượng hạng.

“122 triệu.” Đây là giọng của Cổ Đông Thần. Từ ngữ khí của hắn xem ra, hắn dường như tràn đầy cảm xúc mạnh mẽ. Dù sao đây là vật có giá trị, khác với Trúc Cơ đan trước đó rõ ràng bị hãm hại một bút.

“125 triệu.” Liên Dĩnh Tiêu không lùi một phân, tiếp tục tăng giá. Giọng nói ôn hòa kia có chút đại, xem ra hắn cũng vô cùng mong đợi Hỏa Vũ Hồn này.

Cổ Đông Thần cắn răng tiếp tục hô: “130 triệu.”

Liên Dĩnh Tiêu biết đối phương là Cổ Đông Thần, nhưng điều này lại làm cho lòng háo thắng của hắn tăng gấp bội: “135 triệu.”

“Ngoan ngoãn tiếp tục nha.” Trầm Tường kích động hô.

“140 triệu.” Giọng của Cổ Đông Thần khiến Trầm Tường hơi kinh ngạc. Hắn không nghĩ tới vị sư điệt keo kiệt này lại có thể tranh đến mức này.

Liên Dĩnh Tiêu không lập tức tăng giá như trước, điều này khiến người hiện trường đều âm thầm chờ đợi, muốn biết cuối cùng sẽ bị ai mua đi.

“140 triệu, lần thứ nhất... Một trăm bốn mươi triệu, lần thứ hai... 140 triệu...”

“150 triệu.” Liên Dĩnh Tiêu đột nhiên hô. Giọng vẫn ôn hòa, hơn nữa còn tăng thêm 10 triệu một lần. Điều này khiến mọi người kinh thán không ngớt.

“Gia hỏa này thực sự là giàu nứt đố đổ vách.” Hoa Hương Nguyệt hừ nhẹ.

Cổ Đông Thần không tiếp tục tăng giá, vì phía sau nói không chắc còn có vật tốt hơn. Đến lúc đó mà kém một chút thì không đáng. Cuối cùng, Liên Dĩnh Tiêu thành công mua lại.

Đối với Hỏa Vũ Hồn, Liên Dĩnh Tiêu vô cùng hiếu kỳ. Sau khi thành công đập được, hắn lập tức ra ngoài trả tiền. Hoa Hương Nguyệt thấy Liên Dĩnh Tiêu rời khỏi phòng khách, cũng lập tức rời đi.

Trầm Tường nhận lấy cuốn sách nhỏ, đây là thứ chỉ có Hoa Hương Nguyệt mới có thể xem, những người khác đều không biết. Sau đó phải bán đấu giá cái gì, đây cũng là để tăng tính bí mật cho buổi đấu giá.

Trầm Tường thấy vài kiện tiếp theo đều là linh khí, không khỏi đánh một cái ngáp.

Hoa Hương Nguyệt trở lại, vứt cho Trầm Tường một túi đựng đồ. Bên trong có 30 ngàn hạt Chân Nguyên đan, tương đương 150 triệu tinh thạch. Hiện tại Trầm Tường tổng cộng có 60 ngàn hạt Chân Nguyên đan.

“Mộng Nhi tỷ, ngươi cần linh dược, ta có thể tặng ngươi hạt bạch ngọc liên tử này, ta bây giờ không dùng đến. Không cần thì còn có Địa Ngục Linh Chi, ta cũng có thể cho ngươi một ít.” Trầm Tường nói lớn tiếng, dù sao hắn đã hôn môi với người phụ nữ này vài lần, hơn nữa đã lâu hai người lại tình đầu ý hợp, chỉ là chưa nói mở mà thôi. Bọn họ đều rõ ràng tâm ý của đối phương.

Liễu Mộng Nhi trong lòng ấm áp, lộ ra nụ cười mê người, ôn nhu nói: “Tạm thời không cần. Nếu như ta cần, ngươi phải nhớ lời ngươi vừa nói.”

“Ta sẽ giữ lại cho ngươi.” Trầm Tường cười nói. Hắn có Hoàng Kim Long Tiên, có rất lớn nắm chắc trồng ra lượng lớn bạch ngọc liên tử. Đến lúc đó, hắn muốn bao nhiêu sẽ trồng bấy nhiêu, đơn giản như trồng rau cải trắng.

Hoa Hương Nguyệt chu môi, hừ một tiếng: “Lúc nào cũng có một nam nhân đối với ta hào phóng như vậy là tốt rồi.”

“Yêu hảo chua nha.” Liễu Mộng Nhi che miệng khẽ cười.

Hoa Hương Nguyệt thè lưỡi thơm tho, thở dài: “Ai bảo ta không có tiên nữ như thế đồ đệ.”

“Tiểu yêu tinh, ngươi đừng nói vậy. Tiểu bại hoại này mỗi lần nhìn thấy ngươi, nói không chừng đều muốn lột y phục của ngươi. Sức mê hoặc của ngươi đối với hắn vẫn rất lớn, chỉ là hắn có sắc tâm không sắc đảm.”

Thấy hai nữ nhân này đang nói móc nhau, Trầm Tường lắc đầu thở dài, tiếp tục xem cuốn sách nhỏ.

“Ừm? Ngũ Huyền Quả. Đây cũng là một trong những vị thuốc chính để luyện chế Ngũ Hành Chân Nguyên Đan.” Trầm Tường trong lòng cả kinh, thầm vui vẻ.

1,621 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 348: Tranh đoạt Hỏa Vũ Hồn — Mê Tiên Hiệp