Trước
Sau

Chương 330

Bách Thú Đan (1)

Chương 330: Bách Thú Đan (1)

Hoa Hương Nguyệt có thể cảm nhận được cỗ hỏa khí mà Liễu Mộng Nhi thả ra khác hẳn với trước đây, cường hãn hơn rất nhiều. Hơn nữa, loại hỏa khí kỳ dị này chính là đặc thù khi dung hợp Hỏa Hồn.

– Tiểu Hoa Yêu, ngươi cũng có loại đồ vật này sao?

Liễu Mộng Nhi cũng kinh ngạc không kém. Nàng đã ẩn giấu rất sâu, nhưng vẫn bị Hoa Hương Nguyệt nhìn ra. Trong tình huống bình thường, chỉ có người nắm giữ Hỏa Hồn mới có thể cảm ứng được.

Hoa Hương Nguyệt lắc đầu, ánh mắt liếc nhìn Trầm Tường. Nàng hoài nghi việc Liễu Mộng Nhi đạt được Hỏa Hồn có liên quan đến Trầm Tường, bởi lần trước ở Nam Hoang, Liễu Mộng Nhi vẫn chưa có.

– Mộng Nhi tỷ, chuyện này đừng ngoại truyền, ta cũng sẽ không nói ra.

Hoa Hương Nguyệt trầm giọng nói.

Liễu Mộng Nhi gật đầu:

– Ta biết.

Tâm trạng của Trầm Tường không được tốt, hắn đã sớm trở về phòng nghỉ ngơi. Mối quan hệ giữa Hoa Hương Nguyệt và Liễu Mộng Nhi tốt đến mức khiến hắn cảm thấy có chút ngoài ý muốn, điều này có thể nhìn ra từ cách hai nàng xưng hô với nhau.

Trầm Tường nằm trên giường, thở dài một hơi. Bạch U U đã an ủi hắn rất nhiều. Tuy lời nói của nàng không quá hay ho, nhưng cũng khiến Trầm Tường vô cùng cảm động. Tô Mị Dao đối với chuyện này cũng cảm thấy hết sức kinh ngạc, sư tỷ bình thường lạnh như băng lại biết cách an ủi người khác.

Tâm trạng của Trầm Tường khá hơn rất nhiều. Đúng lúc hắn chuẩn bị bắt đầu luyện đan thì có người đến gõ cửa phòng.

– Tiểu bại hoại, mở cửa nhanh lên.

Đó là giọng nói của Hoa Hương Nguyệt. Bình thường chỉ có Liễu Mộng Nhi mới xưng hô như thế, giờ nàng cũng gọi vậy, điều này khiến Trầm Tường không thể không nghi ngờ Liễu Mộng Nhi đã nói cho Hoa Hương Nguyệt biết.

Sau khi Trầm Tường mở cửa, chỉ thấy Hoa Hương Nguyệt tràn ngập nụ cười trêu chọc:

– Tiểu bại hoại, sau hai tháng nữa sẽ có một buổi đấu giá quy mô khá lớn. Đến lúc đó, ngươi cùng Mộng Nhi tỷ đi phòng khách quý là được.

– Nàng cùng tỷ nói cái gì?

Trầm Tường bĩu môi, có chút bất đắc dĩ. Trước đây hắn giữ bí mật rất kỹ, nhưng Liễu Mộng Nhi lại không giữ kín, điều này khiến hắn có chút mất hứng.

– Không nói gì, chỉ nói ngươi là tiểu bại hoại thôi.

Hoa Hương Nguyệt cười cợt nói:

– Ta đi đây. Có chuyện gì thì tới tìm ta, ta sẽ ở lại Đan Hương Tháp một thời gian.

Sau khi Hoa Hương Nguyệt rời đi, Trầm Tường muốn tìm Liễu Mộng Nhi hỏi rõ ràng nàng đã nói gì với Hoa Hương Nguyệt. Thế nhưng, vừa đi tới cửa phòng Liễu Mộng Nhi, hắn lại thấy trên cửa treo bảng:

– Bế quan tu luyện, xin chớ quấy rối.

Hắn gõ cửa vài cái nhưng không có đáp lại.

– Bên trong không có ai, có lẽ nàng đi tìm Tiên Tiên rồi.

Long Tuyết Di lên tiếng.

Trầm Tường lắc đầu thở dài. Nếu vậy, có nghĩa là Liễu Mộng Nhi đã đi nói cho Tiết Tiên Tiên về việc Tục giới biến mất.

Trở lại phòng, Trầm Tường lấy ra lò luyện đan, bắt đầu luyện chế Bách Thú Đan. Tô Mị Dao và Bạch U U cũng xuất hiện trong phòng.

– Yên tâm đi, Tuyết Di sẽ chú ý. Hiện tại Mộng Nhi tỷ của ngươi cũng không ở đây, chúng ta ra hóng mát một chút.

Tô Mị Dao trực tiếp nằm lên giường. Bạch U U ngồi bên cạnh, nhìn ngắm những vật Trầm Tường mua cho nàng hôm nay, đều là những món trang sức rất đẹp.

Trang phục của hai nữ nhân này đều do Trầm Tường mua, kiểu dáng khá mới lạ, chất liệu váy dài là lụa mỏng, để lộ đôi chân thon dài và cánh tay như ẩn như hiện, khiến Trầm Tường mở mang tầm mắt.

Tuy Bạch U U vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng lại mang đến cho Trầm Tường cảm giác ôn nhu hơn hẳn. Đặc biệt là ánh mắt tràn đầy nhu tình kia khiến tim Trầm Tường đập nhanh hơn. Nhớ lại cảnh Bạch U U an ủi mình trước đó, trong lòng Trầm Tường thấy ngọt ngào.

Tâm trạng vốn xấu của hắn giờ đây đột nhiên trở nên sục sôi ý chí chiến đấu. Hắn lập tức lấy những dược liệu ra, bắt đầu xử lý. Hắn muốn nhanh chóng giúp Tô Mị Dao và Bạch U U khôi phục thực lực, để hai nàng có thể ra ngoài đón ánh mặt trời, tự nhiên cất bước giữa đám đông, mặc những bộ trang phục hắn mua, mà không cần lo lắng gì về mảnh thiên địa này.

Một tay Trầm Tường xử lý dược liệu, một tay Tô Mị Dao truyền thụ kinh nghiệm luyện chế Bách Thú Đan. Qua lời Tô Mị Dao, hắn biết việc luyện chế Bách Thú Đan không quá khó khăn.

– Tiểu Thí Long, Bách Thú Đan này có thích hợp cho ngươi ăn không?

Trầm Tường trêu chọc nói, khiến Long Tuyết Di hừ một tiếng khinh miệt.

– Bản Long là Thần thú, loại đan dược dành cho Linh thú kia đương nhiên không thích hợp ta.

Long Tuyết Di cong miệng nói. Nàng ngồi trên giường, kẹp giữa hai nữ nhân, để hai nàng đút đan dược cho mình ăn, trông giống như một tiểu công chúa.

Lúc này, Trầm Tường kinh ngạc phát hiện tiểu nha đầu này đã trưởng thành hơn một chút. Nguyên bản dáng dấp mười tuổi, nhưng giờ nhìn lại như thiếu nữ mười hai, mười ba tuổi. Lồng ngực hơi nhô lên, khuôn mặt cũng lớn hơn một chút, hai má càng thêm tinh xảo.

Trầm Tường cười hì hì:

– Chờ lúc ta luyện chế ra, ngươi đừng cầu ta là được.

Bách Thú Đan là Huyền cấp hạ phẩm, đối với linh thú có tác dụng vô cùng lớn, ngay cả linh thú cửu phẩm cũng vậy. Tuy Trúc Cơ Đan có thể khiến linh thú bùng nổ lượng lớn chân khí tức thì, nhưng tác dụng đối với linh thú không lớn bằng.

Theo nhận thức của Trầm Tường, rồng cũng là thú, vì vậy Bách Thú Đan nhất định thích hợp cho Long Tuyết Di. Đây cũng là một trong những lý do hắn lựa chọn luyện chế Bách Thú Đan.

Trầm Tường có kinh nghiệm luyện chế Trúc Cơ Đan và Nguyên Thần Đan, nên lúc này luyện chế Bách Thú Đan dĩ nhiên rất thuận buồm xuôi gió. Tuy ban đầu có thất bại, nhưng sau mỗi lần thất bại, hắn đều có tiến bộ rõ ràng.

Điểm khó nhất khi luyện chế Bách Thú Đan chính là hòa tan lượng lớn sinh mệnh tinh nguyên bên trong yêu đan của linh thú vào dược liệu. Đây là bước khó nhất, cũng là lần đầu tiên Trầm Tường sử dụng nhiều yêu đan linh thú như vậy để luyện đan.

1,258 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 330: Bách Thú Đan (1) — Mê Tiên Hiệp