Chương 324
Khám phá Thần binh
Chương 324: Đầu mối Thần binh
Trầm Tường thầm thở dài.
– Đương nhiên rồi. Thực lực của nàng đã đạt Niết Bàn Cảnh, không chết đã là may mắn lớn. Hơn nữa, Hỏa Hồn kia rất kỳ quái, phẩm cấp màu tím cũng rất cao, lại là Băng Hỏa Hồn. Đối với nàng mà nói, không thể nào thích hợp hơn. Đây là dị Hỏa Hồn, nếu vận dụng tốt, uy lực không kém gì Thiên Dương Hỏa Hồn của ngươi.
Tô Mị Dao nói với vẻ ngưỡng mộ.
Trầm Tường cười đáp:
– Mị Dao tỷ, đợi sau này ta có thực lực, ta nhất định sẽ giúp tỷ tìm kiếm Hỏa Hồn lợi hại hơn!
Bạch U U lạnh nhạt lên tiếng:
– Sư muội, tiểu tử này chắc là cảm thấy thời điểm nữ nhân dung hợp Hỏa Hồn, hắn sẽ có cơ hội chiếm tiện nghi!
– Đúng vậy, lúc Mị Dao tỷ tỷ dung hợp Hỏa Hồn, tiểu tử này có thể danh chính ngôn thuận, lý lẽ đầy đủ để chiếm tiện nghi của ngươi.
Long Tuyết Di cười hì hì nói.
Trầm Tường lầm bầm:
– Một đám nữ nhân phôi đản, lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Ta là thật tâm giúp Mị Dao tỷ mà.
Nghe vậy, Long Tuyết Di cùng các nàng đồng loạt hừ một tiếng, ánh mắt tràn đầy vẻ không tin.
Trầm Tường lo lắng sau khi Liễu Mộng Nhi tỉnh lại sẽ xa lánh hắn, đến lúc đó hắn sẽ khó lòng gặp lại nàng. Hắn vô cùng nhớ cảm giác hôn môi cùng Liễu Mộng Nhi vừa rồi.
Trầm Tường khẽ thở dài, nghĩ đến mình đã có thể hôn môi cùng nữ cường giả thế hệ này một lần, hẳn cũng đã biết thế nào là đủ.
Trời đã sáng, Liễu Mộng Nhi chậm rãi mở mắt, nàng đã tỉnh.
Khi Trầm Tường cùng Ngô Thiên Thiên dung hợp Hỏa Hồn đều ngủ rất lâu, nhưng Liễu Mộng Nhi chỉ ngủ một buổi tối.
Liễu Mộng Nhi mở mắt, mặt nàng áp lên lồng ngực Trầm Tường, có thể cảm nhận được nhịp tim của hắn. Lúc này nàng vẫn toàn thân vô lực, đạo Hỏa Hồn kia vẫn chưa hoàn toàn dung hợp cùng nàng.
– Tiểu bại hoại, ngươi tỉnh lại đi... Thân thể ta lại bắt đầu đau đớn...
Liễu Mộng Nhi lên tiếng vô lực. Trầm Tường đột ngột mở mắt, trong lòng thầm vui vẻ. Liễu Mộng Nhi cũng ngẩng đầu lên, e thẹn nhìn Trầm Tường, trong đôi mắt đẹp đẽ tràn đầy vẻ phức tạp.
Trầm Tường trìu mến vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của nàng, cúi đầu hôn lên môi Liễu Mộng Nhi. Lần này, Trầm Tường rất dễ dàng tiến vào trong miệng nhỏ của nàng, quấn quýt cùng lưỡi thơm tho, ấm áp và mềm mại bên trong. Thông qua đầu lưỡi, Trầm Tường truyền Thiên Dương Chi Hỏa vào cơ thể Liễu Mộng Nhi, hai người cùng chìm đắm trong niềm vui sướng giao hòa này...
Một ngày trôi qua, ánh nắng ban mai chiếu rọi lên đôi nam nữ đang ôm nhau, vẻ ngoài vô cùng ấm áp. Trầm Tường mở mắt, hắn đã thả ra lượng lớn Thiên Dương Hỏa Hồn khiến hắn vô cùng uể oải. May mà có Long Tuyết Di thay hắn đề phòng bốn phía, hắn mới có thể ôm mỹ nhân nghỉ ngơi.
Khuôn mặt thanh lệ thoát tục của Liễu Mộng Nhi đã khôi phục huyết sắc, lúc này nàng trông càng xinh đẹp hơn, tựa như một đóa hoa tràn ngập vẻ diễm lệ.
– Nàng dung hợp thành công.
Long Tuyết Di nói.
Trầm Tường gật đầu nhưng không thả Liễu Mộng Nhi ra. Hắn lo lắng sau này sẽ không còn cơ hội ôm nàng nữa. Hắn biết, chờ lát nữa chắc chắn sẽ bị Liễu Mộng Nhi mắng một trận.
Liễu Mộng Nhi cảm nhận ánh nắng chói mắt chiếu đến, hơi ngửa đầu nhìn Trầm Tường. Trong đôi mắt mê ly ấy tràn đầy vẻ phức tạp, nàng cũng không biết phải đối mặt với chuyện này ra sao. Lúc này lực lượng của nàng đã khôi phục, nhưng nàng vẫn không rời khỏi vòng ôm của Trầm Tường.
– Mộng Nhi tỷ, chúc mừng tỷ thành công dung hợp Hỏa Hồn.
Trầm Tường chân thành chúc mừng, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng.
– Ừm, cảm tạ ngươi.
Liễu Mộng Nhi ôn nhu đáp. Đột nhiên, nàng cảm thấy bên trong móng tay có vật gì đó khác thường, lập tức nhớ lại thời điểm mình chịu đựng đau đớn, đã điên cuồng cấu xé Trầm Tường.
Khi Liễu Mộng Nhi muốn đi xử lý vết thương cho Trầm Tường, hắn lại ôm nàng thật chặt:
– Không có gì đáng ngại. Ta muốn ôm tỷ thêm chút nữa, miễn là sau này không còn cơ hội nữa.
Liễu Mộng Nhi nhẹ nhàng gắt:
– Tiểu ngu ngốc, mau thả ta ra. Ta đã cùng ngươi như vậy, ngươi còn muốn ta thế nào nữa?
Trầm Tường thả Liễu Mộng Nhi ra, ngoan ngoãn nằm sấp trên mặt đất. Liễu Mộng Nhi thấy lưng Trầm Tường vết máu nhằng nhịt khắp nơi thì đau lòng không ngớt. Nàng lại nhìn móng tay mình dính đầy máu cùng da thịt, không khỏi tự trách mình.
Sau khi Liễu Mộng Nhi tỉnh lại, bầu không khí không lúng túng như Trầm Tường tưởng tượng, trái lại tràn ngập sự ấm áp nhàn nhạt, khiến Trầm Tường trong lòng thầm vui vẻ.
– Mộng Nhi tỷ, hỏa diễm của tỷ bây giờ rất lợi hại a.
Trầm Tường hỏi.
– Hỏa Hồn kia đặc thù hơn trong tưởng tượng của ta rất nhiều. Ngươi, tiểu bại hoại này, cũng có Hỏa Hồn, hình như còn lợi hại hơn ta nữa.
Hiện tại, Liễu Mộng Nhi đang cẩn thận dùng nước thuốc lau chùi vết máu sau lưng Trầm Tường. Bất tri bất giác, viền mắt nàng hơi ướt át. Tuy nàng biết chút vết thương ấy đối với Trầm Tường mà nói không đáng là bao, nhưng trong lòng vẫn có cảm giác đau lòng khó tả.
– Ừm, chuyện có Hỏa Hồn không thể nói ra. Vì có một thế lực lợi hại chuyên môn vượt giới để bắt những người có Hỏa Hồn, thế lực này có thể rút Hỏa Hồn trong cơ thể người ra. Mộng Nhi tỷ nhất định phải bảo mật.
Trầm Tường nghiêm túc dặn dò.
– Ta biết thế lực kia tên là Hỏa Thần Điện. Cha mẹ ta từng nói cho ta, bảo sau này đi đến Thiên Giới nhất định phải tránh xa Hỏa Thần Điện, bất luận bọn họ đưa ra điều kiện phong phú cỡ nào cũng không được gia nhập.