Trước
Sau

Chương 322

Thống Khổ (Phần 2)

Chương 322: Thống Khổ (2)

Một ngày trôi qua, phi bàn vẫn tiếp tục bay lượn trên sa mạc nóng bức. Càng bay gần tới địa điểm Trầm Tường chỉ định, Liễu Mộng Nhi lại càng cảm thấy nóng nực khó chịu.

– Khoảng cách tới Phiêu Hương Thành càng ngày càng xa, rốt cuộc kia là thứ gì vậy?

Liễu Mộng Nhi bĩu môi hỏi. Nàng đã hỏi đi hỏi lại nhiều lần, nhưng Trầm Tường vẫn giữ im lặng.

– Chờ một chút đi. Sau khi ta xác định sẽ nói cho tỷ biết. Nói chung, đó là đồ tốt.

Trầm Tường cười nói.

Lúc này, cảnh tượng kỳ quái xuất hiện. Một mảnh sa mạc bốc hơi nhiệt khí liền kề với một vùng băng địa phủ sương giá, nối liền thành một khối.

Liễu Mộng Nhi sớm đã cảm thấy chỗ này có gì đó bất thường. Sau khi chứng kiến màn này, nàng càng thêm mơ hồ, nên cũng tin lời Trầm Tường, cho rằng nơi đây có một vật gì đó ảnh hưởng đến môi trường, khiến cảnh tượng trở nên kỳ dị như vậy.

Sa mạc nóng bức lại tràn ngập băng tuyết, Liễu Mộng Nhi đáp xuống trung tâm vùng liên kết, hỏi:

– Kỳ quái thật, rốt cuộc là thứ gì đã gây ra dị tượng này?

Trầm Tường đứng tại ranh giới giữa sa mạc và băng địa, dẫn theo Liễu Mộng Nhi tiến về phía trước. Hắn dựa vào cảm giác trong cơ thể để xác định phương hướng, tin tưởng vào trực giác của Thiên Dương Hỏa Hồn.

– Sắp đến nơi rồi!

Trầm Tường hưng phấn nói. Liễu Mộng Nhi không biết đó là gì, trong lòng vừa nghi hoặc vừa âm thầm chờ mong.

Trầm Tường đột nhiên dừng bước, hưng phấn hô:

– Ngay phía dưới này! Mộng Nhi tỷ, nhanh đào vật phía dưới lên cho ta!

Liễu Mộng Nhi dịu dàng nói:

– Tại sao lại là ta đào? Chính ngươi không động thủ được sao?

Giọng nói tràn đầy vẻ u oán. Trầm Tường đã không phải lần đầu bắt nàng làm chuyện này. Đường đường là Nữ Đế Thần Binh Thiên Quốc, lại bị người sai khiến như vậy.

– Tiểu bại hoại, ngươi không biết thương hương tiếc ngọc sao?

Liễu Mộng Nhi hừ nhẹ. Trong lúc nói chuyện, trên người nàng bốc lên một cỗ lực lượng cực kỳ cường đại, khiến Trầm Tường cảm giác như bị vật gì đó đè lên, không khỏi lùi lại phía sau.

Lúc này Trầm Tường mới nhớ tới, nữ nhân nũng nịu này là một tu giả cảnh Niết Bàn. Tuy nhiên, hắn vẫn rất đắc ý, bởi vì nữ nhân này thường xuyên bị hắn dùng lời lẽ đùa giỡn, hơn nữa lại rất thân mật với hắn.

Mặt đất xuất hiện một khe nứt sâu hoắm, do Liễu Mộng Nhi dùng sức mạnh cường hãn kia mở ra. Trầm Tường vừa bước ra một bước, liền cảm nhận được một luồng khí lưu vừa lạnh vừa nóng từ dưới khe nứt dâng trào lên, vô cùng cường hãn.

Trong nháy mắt, Trầm Tường bị đông lạnh đến toàn thân run rẩy, nhưng ngay sau đó lại nóng như bị lửa thiêu. Cứ thế luân phiên, khiến hắn nhất thời mềm liệt trên mặt đất. Hắn không ngờ Hỏa Hồn này lại mang theo lực lượng băng hàn.

Liễu Mộng Nhi còn kinh ngạc hơn Trầm Tường. Nàng vốn là võ giả tu luyện Băng Hỏa chân khí, sức kháng cự đối với Băng Hỏa rất mạnh, nhưng giờ cũng không khỏi cảm thấy khó chịu. Hiện tại, nàng tin lời Trầm Tường, phía dưới chắc chắn ẩn giấu một vật vô cùng lợi hại.

– Vật kia lên rồi! Mộng Nhi tỷ cẩn thận!

Trầm Tường đột nhiên quát lên, muốn lao tới ngăn cản Hỏa Hồn kinh khủng kia, nhưng hắn lại bị luồng khí lưu lạnh nóng luân phiên làm cho xụi lơ, vô lực.

Liễu Mộng Nhi cả kinh, vội vàng lui lại. Chỉ thấy một đoàn màu tím từ trong khe nứt bay vụt ra, cổ hàn khí cùng nóng rực mang theo càng trở nên cường liệt, khiến Trầm Tường càng thêm khó chịu.

Liễu Mộng Nhi đã biết đó là gì. Nàng là người dùng hỏa, đối với phương diện hỏa diễm có nhận thức rất sâu, liền nhận ra đây là Hỏa Hồn khiến tất cả người dùng hỏa phải điên cuồng. Chỉ là nó lại mang theo tính chất băng hàn, điều này trong nhận thức của nàng là không nên tồn tại.

– Là Hỏa Hồn màu tím! Mộng Nhi tỷ, nhanh thu hồi, đừng để vật này chạy mất!

Trầm Tường vội vàng hô lớn. Liễu Mộng Nhi kinh nghi nhìn thoáng qua Trầm Tường. Nàng không hiểu tại sao Trầm Tường biết nơi này có Hỏa Hồn, hơn nữa còn biết Hỏa Hồn màu tím rất lợi hại.

Nàng cho rằng một người trẻ tuổi sẽ không hiểu sâu sắc về Hỏa Hồn như vậy. Đừng nói Hỏa Hồn, ngay cả người biết Vũ Hồn cũng không nhiều. Tuy Vũ Hồn cũng rất hiếm, nhưng vẫn nhiều hơn Hỏa Hồn một chút.

Trầm Tường nhìn đoàn hỏa diễm màu tím trôi nổi trên không trung. Hắn không biết đó là Hỏa Hồn gì, chỉ biết loại Hỏa Hồn này rất khác biệt, không giống bất kỳ Hỏa Hồn nào hắn từng gặp.

Ngay khi Trầm Tường định giục Liễu Mộng Nhi đi thu Hỏa Hồn, đoàn Hỏa Hồn màu tím kia lại tự giác lao tới Liễu Mộng Nhi, nhập vào trong thân thể nàng.

Trong nháy mắt Hỏa Hồn tiến vào thân thể, khuôn mặt mỹ lệ của Liễu Mộng Nhi bắt đầu thống khổ vặn vẹo, nàng phát ra một tiếng rít gào lanh lảnh.

Trầm Tường đã từng chịu đựng qua loại thống khổ kia. Trước đó, khi Ngô Thiên Thiên dung hợp cũng giống như vậy. Thấy dáng vẻ thống khổ của Liễu Mộng Nhi, lòng Trầm Tường đau như cắt.

Hỏa Hồn tiến vào thân thể Liễu Mộng Nhi, luồng khí lưu nóng lạnh hành hạ khiến Trầm Tường suy yếu vô lực kia cũng biến mất. Sau khi khôi phục một tia lực lượng, hắn liền nhào tới chỗ Liễu Mộng Nhi.

Liễu Mộng Nhi đau đến phát ra những tiếng kêu thê lương, lăn lộn trên mặt đất. Trầm Tường không nghĩ tới thời điểm dung hợp Hỏa Hồn lại có thể khiến một cường giả cảnh Niết Bàn thống khổ đến vậy.

– Đây là tất yếu. Bởi vì sau khi dung hợp Hỏa Hồn, hỏa diễm cùng thân thể của nàng đều có tính tăng lên vọt bậc. Mà hiện tại hỏa diễm cùng thân thể của nàng vốn đã rất mạnh, vì lẽ đó chịu đựng thống khổ so với ngươi cùng Ngô Thiên Thiên càng kịch liệt hơn.

Tô Mị Dao lên tiếng.

1,176 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 322: Thống Khổ (Phần 2) — Mê Tiên Hiệp