Chương 313
Luyện Thể
Chương 313: Luyện Thân
Đi tới cửa thành, Trầm Tường thấy một đao một kiếm dựng đứng hai bên, nhất thời phát ra tiếng kinh thán. Hai binh khí kia vô cùng to lớn, cao hơn cả tường thành, nhìn qua được đúc bằng sắt.
Sau khi vào thành, Trầm Tường thấy cảnh tượng phồn hoa. Nơi đây cửa hàng nhiều nhất là bán binh khí và giáp trụ, hơn nữa hắn còn nghe được tiếng đánh thép vang lên liên tục. Vì luyện khí cần hỏa diễm, mỗi cửa hàng đều có phòng luyện khí, khiến cả thành thị bao phủ trong không khí nóng bức.
Dân phong nơi này vô cùng dũng mãnh, ai nấy đều nhân cao mã đại và nhiệt tình. Tất nhiên, người từ các châu khác đến cũng không ít, đại đa số là khách mua vũ khí hoặc thương nhân đầu cơ hàng hóa.
Phía đông thành thị là Thần Binh cung, được tường cao màu đỏ vây quanh. Bên trong giống Thái Vũ môn, có nhiều tiểu viện lớn nhỏ. Nơi này vốn là Thần Binh môn, cơ cấu chủ yếu của Thần Binh Thiên quốc, không chỉ có đệ tử mà còn có quan chức phụ trách các loại sự vụ.
Trầm Tường đi tới đại môn Thần Binh cung, bị chặn lại liền lấy ra tấm lệnh bài Liễu Mộng Nhi giao cho.
– Ta muốn gặp nữ đế.
Trầm Tường lạnh nhạt nói. Hắn đã dịch dung, đội mũ rơm, râu ria rậm rạp, khiến người ta khó nhận ra.
Thủ vệ thấy lệnh bài,不敢 chậm trễ, sắp xếp người dẫn Trầm Tường vào. Dựa vào hiểu biết của bọn họ, người có lệnh bài này rất ít, thậm chí có thể điều động quân đội Thần Binh Thiên quốc. Có lệnh bài đều là người có quan hệ cực tốt với Liễu Mộng Nhi, được nàng tín nhiệm.
Thủ vệ chỉ biết Tiết Tiên Tiên có một tấm, còn lại hầu như không ai có.
Nếu Trầm Tường quen thuộc nơi này, hắn có thể tùy ý đi lại, nhưng hiện tại hắn chưa biết ý nghĩa của lệnh bài.
Trầm Tường theo thủ vệ xuyên qua từng tòa tiểu viện, cuối cùng đến một nơi rất hẻo lánh.
– Phía trước là hành cung của bệ hạ, ta không thể tới đó, mong ngài thứ lỗi.
Thủ vệ nói xong liền vội vã rời đi.
Phía trước là một đại viện rộng lớn, Trầm Tường thấy bên trong có ngọn núi nhỏ, đồng thời ngửi được mùi hoa thơm. Đúng là nơi ở của nữ nhân.
Xung quanh đại viện không có người, vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng nghe tiếng chim hót vọng ra.
Trầm Tường bước tới, định leo tường vào để gây bất ngờ, nhưng bị một lực lượng trên tường đẩy lui. Đó là một trận pháp lợi hại.
– Ai?
Bên trong truyền ra tiếng khẽ kêu cao quý mà lạnh nhạt.
– Là ta!
Trầm Tường trầm thấp đáp.
Cửa tự động mở, Trầm Tường hì hì cười, bước nhanh vào. Cánh cửa đóng lại sau lưng, khiến hắn thầm lấy làm lạ. Liễu Mộng Nhi sao không ra đón?
Vào trong, Trầm Tường thấy một mỹ nhân tuyệt sắc mặc váy trắng đang tĩnh tọa trên thảm cỏ mềm. Nàng nhíu mày nhìn bức họa có linh văn, đôi mắt đẹp lấp loé dị thường.
Khắp nơi tỏa hương thơm danh hoa và mùi cơ thể nữ tử, làm người ta say sưa. Nhìn Liễu Mộng Nhi thanh lệ thoát tục, khí chất cao quý, lòng Trầm Tường lâng lâng, nhớ lại những chuyện ám muội giữa hai người, bụng dưới nhất thời nóng lên.
– Hừ!
Liễu Mộng Nhi dù không nhìn Trầm Tường nhưng cảm giác được nhiệt độ cơ thể hắn biến hóa kỳ dị, gắt một tiếng. Đối với tiểu bại hoại này, nàng đã không còn kinh ngạc.
Liễu Mộng Nhi đứng dậy, đi lại gần. Cảm giác làn gió thơm thổi tới, Trầm Tường sững sờ hồi tỉnh, cười cợt nói:
– Mộng Nhi tỷ, ta tới thăm tỷ một chút. Đúng rồi, Tiên Tiên đâu? Nàng không ở cùng tỷ sao?
– Ta cho nàng đi Băng Phong cốc. Nàng và nha đầu U Lan kia thể chất giống nhau, đi nơi đó mới có lợi.
Liễu Mộng Nhi u oán nhìn Trầm Tường, chống nạnh hừ nói:
– Có chuyện gì thì nói đi.
Nhìn khuôn mặt kiều diễm đẹp như ngọc, Trầm Tường cười hì hì:
– Mộng Nhi tỷ, ta đúng là tới thăm tỷ và Tiên Tiên, sau đó thuận tiện tìm tỷ hỗ trợ.
– Hừ.
Bình thường Liễu Mộng Nhi lãnh ngạo cao quý, nhưng gặp Trầm Tường, nàng bộc lộ tính cách chân thực.
Trầm Tường vò đầu cười khúc khích:
– Mộng Nhi tỷ, lẽ nào tỷ không mời ta ngồi, cho ta uống trà sao?
– Phi, ngươi có chuyện tìm ta, sao phải bắt ta hầu hạ?
Liễu Mộng Nhi kết luận Trầm Tường có việc mới đến. Tuy nàng và Tiết Tiên Tiên thường gọi hắn tới, nhưng biết tính cách hắn, thật sự muốn đến đã sớm tới.
Liễu Mộng Nhi ngồi xuống thảm cỏ, nói:
– Tùy tiện ngồi đi, không có chuyện gì thì đi nhanh lên, ta rất bận.
Trầm Tường ngồi xếp bằng, nhìn Liễu Mộng Nhi cười nói:
– Mộng Nhi tỷ, có phải tỷ tức giận với ta không?
Liễu Mộng Nhi hừ:
– Ai dám giận ngươi? Ngươi làm chúng ta xuất huyết rất nhiều. Ngược lại, tiểu yêu tinh Hoa Hương Nguyệt cho ngươi chút đan dược, chẳng có giá trị gì.
Trầm Tường sửng sốt, đột nhiên cảm thấy Liễu Mộng Nhi đang ghen. Nàng để ý hắn, làm trái tim hắn đập bịch bịch, trong lòng có niềm vui vô danh.
– Mộng Nhi tỷ, tỷ thật là, sao để U Lan và Tiên Tiên đi Nam Hoang? Cái đó rất nguy hiểm!
Trầm Tường trách cứ.
Nhắc tới chuyện này, Liễu Mộng Nhi tức giận, dùng ngón tay ngọc gõ nhẹ đầu Trầm Tường, gò má như ngọc ửng đỏ.
– Đều là ngươi. Ta vốn không cho các nàng đi, nhưng U Lan kia lại nói... Ta không cho nàng đi, nàng liền hung hăng nói... Hừ hừ, cuối cùng ta không办法, chỉ có thể để Tiên Tiên cùng nàng đi, miễn cho nha đầu tưng tưng này nháo loạn.
Thanh âm Liễu Mộng Nhi tràn đầy kiều oán, đều là Trầm Tường dạy Lãnh U Lan nói.
Trầm Tường thật không tiện cười:
– Khái khái, Mộng Nhi tỷ, chỗ này ta có hai mươi hạt Trúc Cơ đan. Thần Binh Thiên quốc của tỷ cần không? Muốn ta bán cho tỷ.
Liễu Mộng Nhi cả kinh, vội nói:
– Cần, ngươi khai giá đi!
Trầm Tường cười xấu xa:
– Hôn ta một cái ta sẽ đưa cho tỷ.
Liễu Mộng Nhi kiều thối nói:
– Chớ có nói đùa, khẩn trương nói giá đi.
Nụ cười trên mặt Trầm Tường đột nhiên biến mất, chăm chú nói:
– Ta không cần tiền, ta chỉ nhờ Mộng Nhi tỷ giúp ta một chuyện.
Đôi mi thanh tú của Liễu Mộng Nhi chau lại, hỏi:
– Chuyện gì, ngươi nói đi.
Trầm Tường nói:
– Mộng Nhi tỷ, tỷ có lò nung lớn không?
Liễu Mộng Nhi gật đầu:
– Có, ta thường dùng lò nung lớn để nung nấu lượng lớn tài liệu luyện khí. Ngươi muốn ta hỗ trợ nung nấu đồ vật? Đối với ta chỉ là việc nhỏ!
Trầm Tường lắc đầu, cười khổ:
– Không phải nung nấu đồ vật, mà là luyện thân.
– Cái gì?
Liễu Mộng Nhi nghi ngờ mình nghe lầm. Luyện hắn? Đây không phải là hành vi tự sát sao?