Trước
Sau

Chương 307

Hủy Diệt Kim Thân (Phần 2)

Chương 307: Hủy Diệt Kim Thân (2)

Đang khi nói chuyện, toàn thân Cổ Đông Thần lập loè kim quang, trông tựa như được đúc bằng vàng ròng. Cỗ khí thế bàng bạc ấy ép khiến đám người Trầm Tường khó thở.

Các cự đầu môn phái khác nhất thời mặt đầy khiếp sợ, kinh ngạc nhìn Cổ Đông Thần như tượng vàng. Những chưởng giáo Ma môn kia càng lộ vẻ sợ hãi tột độ.

– Đây là Hủy Diệt Kim Thân vượt qua Niết Bàn Cảnh đệ thất kiếp. Không nghĩ tới chưởng giáo Thái Vũ môn lại cường đại đến vậy, đã đạt tới cảnh giới này!

Tô Mị Dao thán phục thốt lên.

Chưởng giáo Ngạo Kiếm tông Nhạc Giang Lâm lập tức thu tay lại. Hắn biết mình không phải đối thủ của Cổ Đông Thần.

Cổ Đông Thần khôi phục nguyên dạng, lạnh lùng nói:

– Ta đã sớm nhắc nhở các ngươi. Nếu đệ tử môn phái nào dám động đến Trầm Tường, ta sẽ diệt sát môn phái đó. Hiện tại các ngươi còn muốn hỏi tiếp sao?

Tuy trong lòng Nhạc Giang Lâm nén giận, nhưng hắn vẫn không mất lý trí. Hắn biết trong này tất có nguyên nhân, rất có thể chính là đệ tử Ngạo Kiếm tông đã động tay trước.

Nếu hỏi tiếp, Trầm Tường chắc chắn sẽ nói là đệ tử Ngạo Kiếm tông cùng Thú Vũ môn động thủ với hắn trước. Đến lúc đó, Cổ Đông Thần vì thực hiện lời hứa, nhất định sẽ tiêu diệt Ngạo Kiếm tông và Thú Vũ môn. Sau khi biết thực lực chân chính của Cổ Đông Thần, bọn họ đều e ngại không ngớt. Đừng nói toàn bộ Trưởng lão viện của Thái Vũ môn, chỉ riêng Cổ Đông Thần đã có thể thu thập bọn họ.

Nhạc Giang Lâm cùng trưởng lão Thú Vũ môn lập tức xoay người bay đi. Bọn họ không muốn nhìn môn phái bị tiêu diệt ngay dưới tay mình.

– Các ngươi chớ đắc ý, người của chúng ta vẫn chưa ra ngoài!

Một cự đầu Ma môn lên tiếng. Ma môn tổng cộng có năm phái, đến cũng năm người. Trong lòng bọn họ đều nghi hoặc không ngớt. Theo kế hoạch, bọn họ đã bố trí mai phục bên trong, đệ tử chính đạo lẽ ra không thể ra khỏi đó, hơn nữa còn phải mở tế đàn, câu thông với Thần linh Ma giới...

– Không cần chờ, toàn bộ bọn họ đã bị ta diệt sát!

Trầm Tường đột nhiên lấy ra hơn mười cái đầu lâu, giọng nói trở nên lạnh lẽo. Hắn bắt đầu thuật lại sự tình bên trong cùng âm mưu kinh thiên động địa của Ma đạo.

Những đệ tử khác cũng dồn dập gật đầu, chứng minh lời Trầm Tường là thật. Những cự đầu chính đạo kia càng nghe, sắc mặt càng khó coi, càng lạnh lẽo. Nếu kế hoạch kia thành công, hậu quả khó mà tưởng tượng nổi!

Lúc đó, kiếp nạn vẫn chưa đến, Thần Vũ đại lục này e rằng đã biến thành nhân gian luyện ngục.

– Các ngươi còn có lời gì muốn nói!

Sắc mặt Cổ Đông Thần cực kỳ khó coi, các chưởng giáo khác cũng vậy. Bởi vì bọn họ đã tin lời ma đạo, suýt chút nữa hại chết đệ tử môn phái mình.

Trên người những chưởng giáo Ma môn đột nhiên tuôn ra một trận khói đen, tràn đầy mùi tanh tưởi.

– Có độc!

Hoa Hương Nguyệt vội vàng hô lớn. Ngọc chưởng nhẹ nhàng phất một cái, một trận gió mát phất phơ thổi tới, kèm theo mùi dược hương, len lỏi vào lỗ mũi mọi người.

– Những gia hỏa này chạy mất rồi!

Trong tay Liễu Mộng Nhi đã nắm chặt Ngọc Long Chi Hôn.

Cổ Đông Thần hừ lạnh một tiếng, thân thể vừa nhô ra kim quang đã biến mất:

– Ta sẽ đòi lại công đạo cho chính phái!

Trầm Tường liếc nhìn Hoa Hương Nguyệt. Hắn phát hiện yêu tinh kiều mị này thực lực không đơn giản, ít nhất cũng là Niết Bàn Cảnh. Bằng không vừa nãy chắc chắn sẽ không bình tĩnh như vậy, phải biết nàng đang đối mặt với cự đầu ma đạo.

Những cự đầu kia biết Trầm Tường đã ngăn cơn sóng dữ, phá hỏng kế hoạch, đều cực kỳ kinh ngạc. Trầm Tường là lập công, đây chính là cứu vớt toàn bộ Thần Vũ đại lục.

– Chuyện này cuối cùng không thể ngoại truyền, miễn cho bị một số kẻ tâm thuật bất chính lợi dụng.

Cổ Đông Thần nói.

Hoa Hương Nguyệt gật đầu, đi tới bên cạnh Trầm Tường. Nàng dùng bàn tay ngọc mềm mại không xương sờ gò má anh tuấn của Trầm Tường, mỉm cười quyến rũ:

– Ngươi giúp đệ tử Đan Hương Đào Nguyên chúng ta may mắn thoát nạn, ta phải làm thế nào để cảm kích ngươi đây?

Thấy Hoa Hương Nguyệt cử động như vậy, trong lòng Liễu Mộng Nhi, Tiết Tiên Tiên, Lãnh U Lan nhất thời khẽ thẹn.

– Vậy đi, ta cho ngươi một ngàn hạt Chân Nguyên đan!

Hoa Hương Nguyệt nở nụ cười xinh đẹp, liền đưa cho Trầm Tường một cái túi đựng đồ.

Trầm Tường nhận lấy túi đồ, vẻ mặt thành thật nói:

– Tiền bối, xin người chú ý một chút. Ta là người có thê tử, hơn nữa nàng đang ở ngay bên cạnh. Xin đừng tùy tiện làm ra những cử động ám muội như vậy, kẻo người ta hiểu lầm.

Mọi người nghe Trầm Tường nói vậy nhất thời ngây người. Liễu Mộng Nhi cùng Hoa Hương Nguyệt thì trong lòng thầm mắng Trầm Tường lại không biết xấu hổ như vậy. Các nàng đều từng bị Trầm Tường đùa giỡn, đặc biệt là Liễu Mộng Nhi, đã bị Trầm Tường chiếm hết tiện nghi.

Tiết Tiên Tiên chỉ khẽ cười một tiếng.

Hoa Hương Nguyệt khẽ hừ một tiếng. Nếu không phải ở đây quá nhiều người, nàng nhất định sẽ châm chọc Trầm Tường vài câu.

Đối với sự hào phóng của Hoa Hương Nguyệt, mọi người đều cảm thấy khiếp sợ. Một ngàn hạt Chân Nguyên đan, trị giá năm triệu tinh thạch, điều này khiến những đệ tử kia âm thầm nuốt nước bọt.

Trầm Tường cũng không cảm tạ Hoa Hương Nguyệt. Hắn và nàng quan hệ rất tốt, vì vậy Hoa Hương Nguyệt cũng không nói gì thêm.

– Vẫn là Đan Hương Đào Nguyên phúc hậu a...

Trầm Tường hèn mọn nhìn các cự đầu môn phái khác. Ánh mắt kia仿佛在 nói: Các ngươi đều là kẻ hẹp hòi, xem người ta là nữ nhân cũng hào phóng như vậy.

Cũng chỉ có kẻ như Trầm Tường, cả ngày gọi đám người Cổ Đông Thần là tiểu sư đệ, mới có thể ở trước mặt nhiều cự đầu mà tống tiền như vậy.

– Các vị tiền bối, vừa nãy các ngươi đã cảm kích qua ta rồi. Vì lẽ đó, tài vật gì coi như xong. Đã được một ngàn hạt Chân Nguyên đan của Đan Hương Đào Nguyên, ta đã rất thỏa mãn.

Trầm Tường nói, khắp khuôn mặt là một nụ cười kỳ quái.

– Đây là Huyền Hỏa Tinh. Ngươi là Luyện đan sư, đồ vật này có thể làm cho hỏa diễm của ngươi càng thêm tinh khiết! Cầm đi!

Liễu Mộng Nhi hừ nói, tay ngọc vừa nhấc, ném cho Trầm Tường một tảng đá lập loè ánh lửa.

1,286 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 307: Hủy Diệt Kim Thân (Phần 2) — Mê Tiên Hiệp