Chương 305
Thắng bại đã định
Chương 305: Thắng bại đã định
Kẻ sát phạt mạnh mẽ nhất chính là Lãnh U Lan, Tiết Tiên Tiên, Hác Đông Thanh cùng Vân Tiểu Đao. Bọn họ đều khá là bạo lực, đặc biệt là Tiết Tiên Tiên. Bình thường thấy nàng rất ôn nhu, tựa như tiên tử không dính bụi trần, nhưng hiện tại khi giết những Ma thú kia, nàng lại giống như nữ sát thần. Cùng với Lãnh U Lan, đôi mắt họ không hề chớp, ánh nhìn cực kỳ lãnh diễm.
Lôi Hùng Lâm, Lôi Trung cùng Liên Minh Đông vừa bước vào Chân Võ Cảnh không bao lâu, cũng đã bị thương. Ngô Thiên Thiên phóng thích hỏa diễm lợi hại của mình, hình thành một lồng lửa to lớn, bức lui những Ma thú muốn lao tới.
Trên người những Nhân Ma kia đều mặc hắc y, đeo mặt nạ, hóa trang giống như đệ tử Ma môn. Tuy ẩn mình trong đám người, nhưng Trầm Tường vẫn có thể nhìn ra chúng, thậm chí còn phát hiện có hơn chín mươi người.
Trầm Tường cười lạnh một tiếng, đột nhiên từ trên không trung bay xuống. Tuy hắn đã thu hồi Chu Tước hỏa dực, nhưng sau lưng vẫn hừng hực hỏa diễm, trông tựa như thiên thạch từ trời giáng xuống, mạnh mẽ đập xuống đất.
Hắn đạp lên bả vai một đệ tử Ma môn. Lực trùng kích cực lớn đột ngột hạ xuống khiến kẻ kia chưa kịp phản ứng đã bị Trầm Tường giẫm thành một đống thịt bầm, lún sâu vào mặt đất.
Trầm Tường lao vào giữa hàng ngàn Ma thú cùng Nhân Ma. Các đệ tử Ma môn khác phát hiện ra hắn, đều vô cùng khiếp sợ. Trong mắt bọn họ, Trầm Tường lẽ ra đang bị Tam Đầu Cự Lang truy sát, vậy mà giờ đã trở lại.
Đám người Tiết Tiên Tiên thấy Trầm Tường bình an vô sự trở về, đều thở phào nhẹ nhõm, đồng thời hưng phấn không thôi. Điều này khiến lực công kích của bọn họ nhất thời trở nên hung ác hơn, đánh cho kẻ địch liên tiếp lùi lại.
Trầm Tường đáp xuống đất, trên người đột nhiên tuôn ra một trận hỏa diễm. Lửa lan tràn, đẩy lui Nhân Ma cùng Ma thú lùi lại vài bước, không dám chạm vào hỏa diễm của hắn, bằng không sẽ bị thiêu chết.
Sau lưng hắn xuất hiện đôi Chu Tước hỏa dực dài mấy chục trượng. Hắn nhe răng cười nói:
– Cẩu tạp chủng Ma đạo, đến thử xem chiêu mới của Lão tử!
Nói xong, hắn xoay tròn tại chỗ. Đôi hỏa dực lớn bắt đầu quay, nhất thời hóa thành lốc xoáy lửa. Đây là lốc xoáy mang theo hỏa diễm cực kỳ khủng bố, chính là Thiên Dương chi hỏa, hỏa trung chi vương.
Trầm Tường điên cuồng xoay người, hỏa dực càng trở nên to lớn, làm Hỏa Long quyển càng mở rộng. Chỉ trong chớp mắt, đã có mấy trăm Ma thú cùng Nhân Ma bị cuốn vào, điên cuồng giãy giụa. Trầm Tường cũng điên cuồng phóng thích Chu Tước chân khí trong cơ thể.
Mọi người thấy Hỏa Long quyển phong khổng lồ đột ngột xuất hiện, không khỏi sợ ngây người. Bọn họ nhận ra đó là hỏa diễm của Trầm Tường, nhưng loại chiêu thức này thật sự quá kinh khủng, hung tàn lại đồ sộ.
– Gia hỏa này quá biến thái! Vừa đến đã giết chết nhiều như vậy!
Chu Vinh kinh thán.
Tiết Tiên Tiên sau khi kinh ngạc, vội vàng nói:
– Người thực lực kém bảo vệ người bị thương, người thực lực mạnh mở đường. Nhanh lên, rời khỏi nơi này!
Mọi người đều hiểu, đây cũng là để thuận tiện cho Trầm Tường một hơi diệt sát toàn bộ ma vật. Nếu đám người họ ở lại, chỉ thêm vướng tay vướng chân.
Nếu Trầm Tường không phải bước vào Chân Võ Cảnh ngũ đoạn, với chân khí hùng hậu như vậy, cũng không dám đối đầu với Ma thú cùng Nhân Ma như thế.
Hắn phóng thích toàn bộ chân khí, sức mạnh có thể sánh ngang võ giả Chân Võ Cảnh thất đoạn. Những đệ tử Ma môn kia mạnh nhất chỉ là Chân Võ Cảnh ngũ đoạn, còn tên mạnh nhất là Vệ Hồng Đao thì đã bị hắn chém giết.
Do Trầm Tường đột ngột xuất hiện, trận tuyến của đệ tử Ma môn đều rối loạn. Bọn họ không còn sức để ý đến Tiết Tiên Tiên, chỉ nghĩ cách đào tẩu. Bọn họ đều cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ, kéo mình vào lốc xoáy tràn đầy hỏa diễm kia.
Trầm Tường tu luyện Thần đạo, thần hồn đã bước vào giai đoạn trưởng thành, thần thức vô cùng cường đại. Hắn dùng thần thức tập trung vào các đệ tử Ma môn, phóng thích Càn Khôn chân khí vô hình vô sắc, cuốn lấy bọn họ, không cho đào tẩu.
Rất nhanh, đám người Tiết Tiên Tiên đã rời xa bình nguyên này. Tuy có vài đệ tử Ma môn điều khiển Ma thú cùng Nhân Ma tấn công, nhưng vừa bay ra ngoài đã bị lực hút mạnh mẽ kéo đi, cuối cùng quấn vào trong Hỏa Long quyển.
Thấy mọi người đi xa, Trầm Tường chợt quát một tiếng, phóng thích Thanh Long chân khí. Đây là chân khí thuộc Mộc, chứa lực lượng Phong cùng Lôi, khiến sức gió của lốc xoáy càng gia tăng. Bên trong còn bùng lên sấm sét. Nhân Ma cùng Ma thú bị cuốn vào, vừa bị hỏa diễm thiêu đốt, vừa phải hứng chịu cuồng lôi oanh đánh.
Đây tựa như một địa ngục. Trầm Tường đặt tên chiêu thức này là Luyện Ngục Quyển!
Lốc xoáy càng lúc càng lớn, cao tới ngàn trượng, giống như một ngọn núi lớn. Đây là kết quả khi Trầm Tường điên cuồng phóng thích Thanh Long cùng Chu Tước chân khí. Hắn có thể thi triển chiêu này là nhờ cảm ngộ từ Thái Cực Hàng Long Công, đặc biệt là lực hút kia, cực kỳ cường hãn.
Trên bình nguyên vốn đầy xác chết, nhưng giờ những thi thể kia đã bị Luyện Ngục Quyển hút đi. Sau khi các đệ tử Ma môn bị lực hút tập trung, lực lượng trong cơ thể trở nên hỗn loạn, không cách nào điều khiển sức mạnh. Thân thể họ chậm rãi lùi lại, bị Luyện Ngục Quyển từng chút một kéo vào.
Đám người Tiết Tiên Tiên ở xa quan sát, ai nấy đều không nói nên lời. Thực lực của Trầm Tường đã vượt quá tưởng tượng của bọn họ. Tuy trình độ chân khí chưa đạt cảnh giới cực hạn, nhưng uy lực bộc phát từ võ công kinh khủng kia khiến họ chấn động.
Võ công càng cao, càng có thể phát huy lực lượng chân khí đến mức nhuần nhuyễn, thậm chí vượt qua giới hạn, khiến chân khí càng thêm mạnh mẽ.
Lãnh U Lan thở phào, nói:
– Lão ca thật lợi hại, ta phải trở nên mạnh hơn nữa mới được!
Tiết Tiên Tiên gật đầu:
– Chúng ta không thể kéo hắn lùi bước. Nếu không có hắn, chúng ta đã sớm trở thành tế phẩm rồi!
Mọi người liên tục cảm khái. Nếu không có Trầm Tường, bọn họ không dám tưởng tượng mình sẽ ra sao, có lẽ vừa đến đã bị bắt đi.
Đặc biệt là bằng hữu của Trầm Tường, áp lực rất lớn. Bọn họ luôn lấy hắn làm mục tiêu, nhưng giờ phát hiện khoảng cách chênh lệch ngày càng lớn. Điều này khiến họ quyết định, sau khi trở về nhất định phải nỗ lực tu hành, nâng cao thực lực.
Ngay cả Chu Vinh cũng có ý nghĩ này, những người khác thì khỏi cần nói.
– Nghe nói mỗi một khoảng thời gian, môn phái chính đạo đều cử hành một lần thịnh hội. Đến lúc đó các đại môn phái sẽ tụ tập tỷ thí, hình như sắp đến rồi thì phải!
Lãnh U Lan nắm chặt nắm đũa ngọc, nói.
Chu Vinh cười nói:
– Đúng vậy. Người ta nói thắng được đệ nhất sẽ có phần thưởng phi thường phong phú. Đó là trăm năm một lần thịnh hội.
– Ta nhất định phải ở thịnh hội kia so đấu cùng lão ca một phen!
Lãnh U Lan kiên định nói.
Vân Tiểu Đao sờ sờ mũi, nói:
– Trầm đại ca có muội tử như ngươi, không biết là phúc hay họa!
Tiết Tiên Tiên nhìn Hỏa Long quyển phong đồ sộ kia, đôi mắt đẹp lóe lên, cười duyên nói:
– Ta cũng phải tỷ thí cùng tiểu Tường ca, bất quá bây giờ miễn đi, căn bản không phải một cấp bậc!