Chương 278
Nhân Ma
Chương 278: Nhân Ma
Trầm Tường đánh ra mười chưởng nhìn có vẻ rất bình thường, nhưng thực chất đó đều là ma công lợi hại mà hắn vừa học được, Hóa Cốt Ma Chưởng.
Hắn đứng ngay giữa trung tâm của mười hắc y nhân. Những hắc y nhân kia chậm rãi ngã xuống, trông tựa như những người có thể chồng chất lên nhau. Bọn họ đã không còn xương cốt, bởi vì tất cả đều là con rối, tự nhiên không biết đau đớn, nên nhìn vô cùng quỷ dị.
Nếu đối phó với một Chân Võ Cảnh ngũ đoạn bình thường, mười con rối này thừa sức, nhưng gặp phải Trầm Tường thì hoàn toàn không thể địch nổi.
Đương nhiên, nếu Trầm Tường chém đứt tay chân của bọn họ, hoặc mạnh mẽ đánh một chưởng, cũng không thể khiến những con rối này ngã xuống. Nhưng hiện tại, những con rối này không có xương, mà xương lại là nền tảng của sức mạnh. Dù còn sống, chúng đã bị phế bỏ hoàn toàn.
Trầm Tường thầm cảm thán với sức mạnh của ma công này. Đây là lần đầu tiên hắn sử dụng trên thân thể người, trước đây hắn chỉ thử nghiệm trên những tảng đá.
– Tìm ra rồi, ha ha, gia hỏa này đang rất lo lắng, bất cẩn thả ra không ít thần thức, bại lộ bản thân.
Long Tuyết Di cười nói, lập tức báo vị trí của kẻ đang nấp trong bóng tối điều khiển những con rối kia cho Trầm Tường.
Biết được vị trí, Trầm Tường cười lạnh, bỗng nhiên quay lại, mạnh mẽ đánh một chưởng xuống mặt đất. Mặt đất run rẩy mãnh liệt, cây cối bốn phía như bị sóng biển cuốn trôi, xơ xác tan tành. Toàn bộ khu vực ấy bị một chưởng của Trầm Tường san bằng thành bình địa.
Trầm Tường dùng Càn Khôn chân khí thi triển Chấn Thiên Chưởng, đất rung núi chuyển, cực kỳ bá đạo, khiến một mảnh đất lớn thay hình đổi dạng.
– Đánh trúng rồi, gia hỏa kia hẳn đang thổ huyết!
Long Tuyết Di cười duyên nói.
Kẻ kia trốn dưới lòng đất, dù Chấn Thiên Chưởng của Trầm Tường cách xa một ngọn núi, vẫn có thể chấn xuyên qua.
Trầm Tường khẽ mỉm cười, quay lại liên tục vỗ tay. Mỗi một chưởng đều là Chấn Thiên Chưởng bá đạo khủng bố. Lúc này, toàn bộ Nam Hoang quanh quẩn những tiếng nổ vang như sấm. Bọn người Cổ Đông Thần ở bên ngoài kinh ngạc nhìn về phía Nam Hoang, họ không ngờ Trầm Tường vừa đi vào không lâu đã cùng những đệ tử ma đạo kia kịch chiến.
Đánh ra mười chưởng, vị trí của Trầm Tường đã biến thành một hố sâu rộng chừng mấy chục trượng. Trầm Tường cũng nhìn thấy kẻ kia đã bị Chấn Thiên Chưởng đánh cho không thành hình người, đang hấp hối. Đó là một người trung niên, thất khiếu chảy máu, dáng vẻ cực kỳ dữ tợn.
– Chưa chết, dùng Nhiếp Hồn ma chú hỏi hắn một chút.
Bạch U U nói. Nàng rất hứng thú với mười con rối kia, đặc biệt là loại ma khí kia, khiến nàng vô cùng hiếu kỳ.
Sau khi học được toàn bộ Nhiếp Hồn ma chú, Trầm Tường vận dụng càng thêm thuần thục. Một tay hắn đặt lên đầu lâu kẻ kia, trong miệng niệm thần chú, đồng thời rót vào đầu hắn một tia thần thức.
– Mười người kia là vật gì?
Trầm Tường hỏi.
Dù kẻ này nửa sống nửa chết, nhưng bị Trầm Tường dùng Nhiếp Hồn ma chú, hắn đột nhiên mở mắt ra, mặt dại đi, giọng nói vô cảm đáp:
– Nhân Ma.
Nhân Ma! Nghe được hai chữ này, Bạch U U kinh hô lên.
– U U tỷ, tỷ biết Nhân Ma?
Trầm Tường biết đồ chơi này không phải chuyện nhỏ, bằng không đã không làm Bạch U U thất kinh đến vậy.
– Biết. Gia hỏa này sắp chết, ngươi hỏi hắn những chuyện muốn biết trước đi, chờ chút ta sẽ nói cho ngươi biết sự tình liên quan đến Nhân Ma.
Bạch U U nói.
Trầm Tường tiếp tục hỏi:
– Ngươi là đệ tử ma đạo sao? Các ngươi tổng cộng có bao nhiêu người? Ngươi vào đây bằng cách nào?
– Vâng, chúng ta có năm mươi người, ba năm trước chúng ta mới đi vào nơi này.
Người kia đáp, khiến Trầm Tường sửng sốt một chút. Hắn lại ở đây từ ba năm trước sao?
Trầm Tường hỏi tiếp:
– Ngoài năm mươi người các ngươi ra, nơi này còn có đệ tử ma đạo khác không?
– Còn có năm mươi người mới tiến vào.
Người kia nói xong, liền nhắm mắt chết đi. Dù hắn trốn dưới lòng đất, nhưng Chấn Thiên Chưởng của Trầm Tường vẫn gây tổn thương rất lớn cho hắn. Có thể chịu đựng mười chưởng, đã là rất tốt rồi.
Trầm Tường lạnh lùng nói:
– Ma đạo quả nhiên không có hảo tâm, trong này lại sớm ẩn nấp năm mươi người, hơn nữa còn biết điều khiển những khôi lỗi kia.
– U U tỷ, Nhân Ma kia là vật gì vậy?
– Ngươi rời khỏi nơi này trước đi. Vừa đi ta vừa nói cho ngươi biết. Nơi đây không thích hợp ở lâu, người bọn họ chẳng mấy chốc sẽ đến. Nếu gặp phải Nhân Ma lợi hại, ngươi sẽ phiền toái.
Bạch U U thúc giục.
Trầm Tường vội vã chạy đi, nhanh chóng rời khỏi khu rừng rậm mà hắn đã làm tàn tạ khắp nơi, tiến vào một mảnh núi lớn.
– Bản thân Nhân Ma là người, nhưng sau khi thu nhận một loại ma khí, họ sẽ trở nên cực kỳ cường đại, đồng thời đánh mất lý trí, biến thành ma đầu chỉ biết giết chóc. Tuy nhiên, sau khi bị cướp đoạt thần thức, họ có thể bị người khác dùng thần thức điều khiển.
Bạch U U giải thích.
– Một loại ma khí? Là ma khí nào?
Trầm Tường kinh hãi hỏi:
– Như vậy chẳng phải nơi này có rất nhiều loại đồ vật này sao?
– Là một loại ma khí đặc thù, tên là Tà Ma khí. Loại ma khí này lắng đọng qua nhiều năm, là do người ở Ma giới chết đi mà tản mát ra. Trung tâm Nam Hoang này chắc chắn có lượng lớn người Ma giới chết!
Giọng điệu Bạch U U trở nên ngưng trọng:
– Ta nghĩ hẳn là một số đệ tử môn phái ma đạo bị lừa gạt đến nơi này tu luyện, hấp thu những ma khí kia nên mới biến thành Nhân Ma, cuối cùng bị ma đạo dùng bí pháp khống chế.
Trầm Tường đang chạy bỗng dừng lại, hắn nhìn bốn phía, hít một hơi nói:
– Nếu như là một số Linh thú lợi hại đi vào hấp thu những ma khí kia, có phải cũng sẽ trở nên mạnh mẽ hơn? Hơn nữa gặp người liền giết hay không?
– Ừm!