Chương 276
Một Người Một Ngựa
Chương 276: Một người một ngựa
Đệ tử Băng Phong cốc do Liễu Mộng Nhi dẫn dắt. Quan hệ giữa Băng Phong cốc và Thần Binh Thiên Quốc cùng các đại chưởng giáo đều hiểu biết nhất định, từ xưa tới nay vốn rất tốt đẹp, nên bọn họ cũng không cảm thấy kỳ quái.
– Các vị, các ngươi đều không muốn bại bởi ma đạo, đúng không? Bằng không mỗi môn phái chúng ta phải nhường họ một ít tài nguyên. Nếu như ma đạo lớn mạnh, uy hiếp đến chúng ta, không cần ta nói các vị cũng rõ!
Cổ Đông Thần cao giọng nói:
– Thực lực của Trầm Tường mọi người rõ như ban ngày. Sở dĩ hắn kết thù với một số đệ tử môn phái khác, đều không phải do hắn chủ động, mà là bị bức ép. Điểm này các ngươi rõ hơn ta.
– Nói chung, hắn không thể sống chung với chúng ta. Lần trước hắn ở Sương Kiếm thành tiêu diệt một trăm đệ tử Ma Dương Tông, trong đó có hai người Chân Võ Cảnh ngũ đoạn, cùng tam đoạn, nhị đoạn, nhất đoạn tổng cộng hơn mười tên. Ma Dương Tông hận hắn thấu xương, hắn ở cùng chúng ta chỉ có thể liên lụy.
Chưởng giáo Ngạo Kiếm Tông lạnh giọng nói.
Tuy nói vậy, nhưng lời này khiến nhiều đệ tử đến đây không khỏi hít một ngụm khí lạnh. Quả nhiên là nhân vật nổi tiếng, một người đã tiêu diệt nhiều như vậy!
Lãnh U Lan có chút khó chịu, bởi vì nàng cũng có phần.
– Tiên Tiên, lúc đó ta mới là người diệt sát một Chân Võ Cảnh ngũ đoạn. Gia hỏa Ngạo Kiếm Tông này lại không nhắc đến ta.
Lãnh U Lan cong miệng nói. Nàng và Tiên Tiên đã sớm cùng nhau đặc huấn, lúc này đã hòa hợp. Tuy tính cách hai người khác nhau, nhưng lại giống như hận gặp nhau muộn, vô cùng hợp cạ.
– Ta nói trước, sau khi vào Nam Hoang, chỉ cần ai dám động đến Trầm Tường, đừng trách ta không khách sáo! Nếu để ta biết, hừ hừ, ta sẽ không tiếc tất cả, tiêu diệt toàn bộ Trưởng Lão Viện của môn phái đó!
Âm thanh của Cổ Đông Thần lạnh lẽo, âm trầm, mang theo một cỗ sát khí, khiến nhiều người trong lòng rùng mình.
Hiện tại Trầm Tường bị treo giải thưởng 15 triệu tinh thạch, Cổ Đông Thần cũng lo lắng sẽ có đệ tử môn phái khác động thủ với hắn. Hắn chỉ cần cảnh cáo một phen, hơn nữa không nói suông. Nếu Trầm Tường trong đó thật sự bị đệ tử chính đạo công kích, hắn tuyệt đối sẽ tiêu diệt môn phái đó.
Một số người lập tức bỏ ý niệm động thủ với Trầm Tường. Trong mắt bọn họ, Cổ Đông Thần là một nhân vật giống như sát thần. Vì thời điểm trong Huyền Vũ Huyền Cảnh, chưởng giáo Thú Vũ Môn cùng nhiều người Niết Bàn Cảnh vẫn lạc, bọn họ đều cho là do Cổ Đông Thần làm ra, nên không nghi ngờ gì hắn.
– Trầm Tường, ngươi đi vào Nam Hoang trước, cẩn trọng một chút!
Cổ Đông Thần nói.
– Vâng!
Trầm Tường đáp. Chữ “vâng” vừa dứt, hắn liền biến mất không thấy. Tốc độ nhanh đến mức khiến một số chưởng giáo cũng thầm kinh hãi. Bọn họ nhìn về phía một mảnh rừng rậm bên dưới, chỉ thấy một bóng người lướt đi như bay. Trầm Tường thi triển khinh công tuyệt đỉnh, dẫm đạp lên lá cây, chạy như điên.
Những đệ tử kia thấy Trầm Tường “xoạt” một cái biến đi xa, trong lòng đều khiếp sợ. Bọn họ bí mật so sánh bản thân với Trầm Tường, đều thấy sự chênh lệch quá lớn. Hiện tại dù Cổ Đông Thần không lên tiếng, cũng không có kẻ ngốc nào đi công kích Trầm Tường. Đây quả thực là tự tìm cái chết. Trầm Tường không công kích bọn họ đã là tốt lắm rồi.
Liễu Mộng Nhi và Hương Hoa Nguyệt đều nhíu mày nhìn bóng lưng Trầm Tường biến mất. Các nàng vốn muốn căn dặn Trầm Tường một phen, nhưng tình thế không cho phép, không thể nói chuyện với hắn. Khi các nàng định dùng thần thức, Trầm Tường đã biến mất.
Lãnh U Lan và Tiết Tiên Tiên cũng cắn nhẹ môi, nhìn theo hướng Trầm Tường biến mất. Các nàng dĩ nhiên muốn ở cùng Trầm Tường, nhưng đã được phân công xong xuôi, đều là chủ lực trong tiểu đội, là hạt nhân. Các nàng biết không thể quá ích kỷ, bằng không sẽ khiến tiểu đội mình bị diệt.
– Chúng ta không thể đơn độc tác chiến, mà phải liên hợp. Đây là chiến tranh sinh tồn, không phải liều mạng, mọi người hẳn là cũng biết!
Cổ Đông Thần nói. Bây giờ cách hạn chót vào Nam Hoang còn một khoảng thời gian, hắn muốn thuyết phục các môn phái khác liên hợp lại cùng nhau.
– Không thích hợp. Đệ tử ma đạo đi vào trước, hình như bọn họ rất quen thuộc với nơi kia. Địch tối ta sáng, chúng ta tụ tập nhiều người như vậy, bị bọc đánh sẽ rất phiền toái.
Đảo chủ Liên Hoa Đảo nói.
Liễu Mộng Nhi cũng gật đầu:
– Đảo chủ Liên Hoa Đảo nói không sai. Ta cảm thấy vẫn nên theo kế hoạch huấn luyện trước đó, phân tán ra. Như vậy đệ tử ma đạo cũng phải phân tán chú ý để đối phó.
Hương Hoa Nguyệt nói:
– Vậy thì để các đệ tử giữ liên lạc, lưu lại ký hiệu. Mỗi một khoảng thời gian hội hợp, hơn nữa khoảng cách không thể quá xa, có tình huống cũng có thể hỗ trợ nhau.
Cuộc thảo luận kéo dài, trong khi đó Trầm Tường đã bước vào Nam Hoang. Sau khi tiến vào, hắn cảm nhận được một loại cảm giác lạ lùng. Lối vào an toàn chỉ có một hẻm núi lớn. Nếu muốn từ nơi khác tiến vào, phải vượt qua cự sơn cao tới mấy ngàn trượng. Trên những ngọn núi kia chẳng những có giá lạnh ngăn trở, còn có một số độc vật chứa kịch độc.
Nam Hoang rất rộng lớn, lại bị cự sơn thiên nhiên bao quanh chặt chẽ. Bên trong càng là âm u, có rất nhiều đại thụ cao lớn với hình thù kỳ quái, xem ra vô cùng khủng bố.
Trầm Tường đi tới hẻm núi kia, liền nhìn thấy hai người mặc áo bào đen, sắc mặt âm u, khí tức tà dị. Vừa nhìn đã biết là ma đầu lợi hại.
– Loại gia hỏa này cũng xứng gọi là ma đầu tu luyện? Nên gọi bọn họ là ác ma mới đúng!
Bạch U U hừ lạnh nói. Nàng cũng tu luyện ma đạo, nhưng trên người không có loại lệ khí này. Tu vi của nàng không phải dựa vào giết người chất đống mà thành.
Sau khi Ma đạo và Chính đạo xác định ứng cử viên, đều sẽ giao cho đối phương một phần danh sách, để tránh đối phương sắp xếp sẵn nhiều người đi vào trước.
– Tiểu tử, ngươi là đệ tử của những môn phái chính đạo kia? Tên gọi là gì?
Một hắc bào nhân lạnh giọng hỏi.
– Trầm Tường!
Nghe được hai chữ này, hai hắc bào nhân kia không khỏi trợn mắt lên. Họ quan sát tỉ mỉ Trầm Tường, khóe miệng dần hiện lên một nụ cười âm trầm.
– Vào đi!
Một hắc bào nhân cười lạnh nói.
Trầm Tường vội vã chạy đi, tiến vào hẻm núi.
– Tiểu Thí Long, ngươi bây giờ chớ có biếng nhác!
Trầm Tường dùng thần thức nói.
– Yên tâm đi, ngươi chết ta sẽ không ăn. Tuy ngươi có chút phôi đản, nhưng rất khó tìm được một gia hỏa ngốc như ngươi để sống nhờ.
Long Tuyết Di lười biếng đáp.