Trước
Sau

Chương 273

Hỏa Hồn Dung Hợp

Chương 273: Hỏa Hồn dung hợp

Mấy người Trầm Tường lập tức quay đầu lại, chỉ thấy phía sau có chừng mười thanh niên đang chạy tới. Tất cả đều ở Phàm Võ Cảnh tầng mười, trên mặt tràn đầy vẻ hung ác.

Trầm Tường vốn đã biết trước việc Lôi Hùng Lâm chọc giận một số người, hơn nữa còn khiến tiểu đội của bọn họ thiệt mạng hai người.

– Hai đồng bạn của các ngươi chính là bị bọn họ giết chết sao?

Trầm Tường trầm giọng hỏi.

– Đúng vậy! Chính là bọn chúng, Lão tử nhất định phải đánh cho chúng nó tàn phế!

Lôi Hùng Lâm nắm chặt nắm đấm, phẫn nộ nói.

Trầm Tường gật đầu:

– Đánh chết hai tên, những tên khác thì tàn phế là được!

– Cái gì? Đánh chết hai tên?

Lôi Hùng Lâm hơi sững sờ. Dù ở ngoài Thái Vũ môn, đánh nhau cũng chẳng sao, nhưng nếu làm chết người, Thái Vũ môn nhất định sẽ can thiệp.

– Trầm sư huynh, chuyện này có chút không thích hợp. Dù sao nơi này cũng là trước cửa nhà mình.

Liên Minh Đông nhíu mày nói.

– Nếu muốn giết người, nên tìm chỗ không người mới tốt hơn!

Lôi Trung cũng có chút lo lắng.

Trầm Tường cười nói:

– Yên tâm đi, các ngươi lập tức phải đi Nam Hoang. Trưởng lão viện không thể bắt các ngươi, huống hồ giết người đền mạng, đó là thiên kinh địa nghĩa! Bọn họ giết chết hai đồng bạn của các ngươi, các ngươi nên để bọn họ lấy máu trả máu.

– Được!

Sắc mặt Liên Minh Đông trở nên hung ác, gật đầu nói.

Lôi Hùng Lâm siết chặt nắm đấm, cười lớn nói:

– Một đám khốn kiếp, hôm nay Lão tử sẽ không tha cho các ngươi!

Nói xong, hắn cùng em trai xông ra ngoài, Liên Minh Đông đi sát phía sau.

Ba người đều có tốc độ cực nhanh, lại dùng hết toàn lực. Đám thanh niên xông lại kia còn chưa phản ứng kịp, đã bị thân thể khổng lồ của Lôi Hùng Lâm và Lôi Trung va phải. Vài người bay ra ngoài, đập vào vách tường rồi ngất đi.

Liên Minh Đông không thô bạo như hai huynh đệ kia. Hắn dùng một chiếc quạt, phiêu dật đánh vào mặt những người đó. Dù chỉ là nhẹ nhàng đập, nhưng người bị trúng đều gào thét, răng và máu phun tung tóe.

Đây chính là thực lực của Chân Võ Cảnh. Trước đây, khi họ chỉ là Phàm Võ Cảnh mười tầng, dù có liều mạng cũng không thể làm đối phương bị thương. Nhưng hiện tại, chỉ vài chiêu tùy ý, họ đã khiến mười tên kia trọng thương.

– Các ngươi… Các ngươi đều là Chân Võ Cảnh?

Một thanh niên hỏi, khuôn mặt tuấn tú của hắn đã hoàn toàn biến sắc. Hắn chính là kẻ bị Lôi Hùng Lâm đánh.

Sau khi mấy người Lôi Hùng Lâm được Trưởng lão viện huấn luyện, dù là người bước vào Chân Võ Cảnh nhị đoạn nhiều năm cũng khó lòng đánh thắng bọn họ, huống hồ tư chất của bọn họ không tệ, chân khí lại vô cùng hùng hậu.

– Đúng vậy, đi chết đi, đồ khốn bắt nạt kẻ yếu!

Lôi Hùng Lâm lạnh lùng nói, một cước đạp lên lồng ngực kẻ đó. Lồng ngực hắn lập tức bị dẫm nát, máu thịt be bét.

Liên Minh Đông mở thiết phiến, nhẹ nhàng vạch một đường, cắt đứt yết hầu một người. Những người còn lại sợ vỡ mật, điên cuồng la hét, kẻ thì gọi cứu mạng, kẻ thì cầu xin tha thứ.

– Chúng ta đi thôi, đi uống rượu!

Trầm Tường hô lớn. Bình thường, mấy người Liên Minh Đông đều bị những danh môn quý tộc này bắt nạt. Bây giờ họ có thể hãnh diện, trong lòng thực sự rất đã. Mà bọn họ có được ngày hôm nay, đều là do Trầm Tường ban tặng.

Tại tửu điếm, mấy người Trầm Tường vừa uống rượu, vừa tâm tình, nói về hùng tâm tráng chí, nói về nữ nhân, thổi phồng những chuyện oai phong lẫm liệt mà họ từng làm…

Từ quán rượu trở về đã là buổi tối. Sau khi Trầm Tường tiến vào Thái Đan Vương Viện, liền thấy một gian phòng đèn sáng, đó là phòng của Ngô Thiên Thiên.

Trầm Tường và Ngô Thiên Thiên đã lâu không gặp. Nàng là nữ tử nắm giữ Hỏa Hồn, hơn nữa còn là Luyện đan sư. Trầm Tường hết sức tò mò về tung tích của nàng trong mấy ngày qua.

Hắn gõ cửa phòng Ngô Thiên Thiên. Sau khi nàng mở cửa, thấy là Trầm Tường, liền cười cợt nói:

– Có chuyện gì sao?

– Lẽ nào không có chuyện thì không thể tìm nàng sao?

Trầm Tường cười nói.

Ngô Thiên Thiên mời Trầm Tường vào tiểu sảnh, rót cho hắn một tách trà.

– Trầm Tường, ngươi bảo nàng lấy Lam Tinh chi hỏa ra, ngươi cũng thả một chút. Ta muốn xem Thiên Dương chi hỏa của ngươi sau khi dung hợp sẽ như thế nào?

Long Tuyết Di đột nhiên tò mò nói. Việc thả Hỏa Hồn ra để dung hợp lẫn nhau là vô cùng hiếm thấy, bởi vì người nắm giữ Hỏa Hồn rất ít. Nhưng ba người trong Thái Đan Vương Viện này đều có, đây là một cơ hội hiếm có.

Tô Mị Dao cũng sáng mắt lên, thúc giục Trầm Tường nhanh lên thử xem.

Ngô Thiên Thiên được khen là đệ tử nữ trẻ tuổi số một trong Thái Vũ môn. Không chỉ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nàng còn có thiên phú không tệ. Đương nhiên, nàng dám đi Nam Hoang cũng là vì có tự tin rất lớn, bởi vì nàng nắm giữ Lam Tinh Hỏa Hồn.

– Thiên Thiên, mấy ngày qua nàng ở đâu vậy? Ta nhớ nàng lắm, tìm cũng không thấy. Đan trưởng lão giấu nàng thật sâu.

Trầm Tường lặng lẽ cười nói. Hắn và Ngô Thiên Thiên đã rất quen thuộc, nên có thể vui đùa ở một mức độ nhất định.

Ngô Thiên Thiên sửa sang lại mái tóc dài một chút, để tóc buông xuống trước ngực, trông càng thêm quyến rũ và thành thục, rất đẹp mắt.

– Ngươi thật sự nhớ ta?

Ngô Thiên Thiên nở nụ cười xinh đẹp. Nàng ăn mặc rất kín đáo, khiến Trầm Tường không thể thưởng thức được vóc người uyển chuyển của nàng, khiến hắn có chút thất vọng.

– Đan trưởng lão nói, không thể nói cho ngươi biết! Nhưng ta có thể nói là trong mấy ngày qua, ta đã học cách ẩn nấp Hỏa Hồn của mình. Ngươi xem này!

Ngô Thiên Thiên nói xong, thả ra một đoàn hỏa diễm màu đỏ, trông rất bình thường:

– Đan trưởng lão nói, chỉ khi ta đạt được thực lực Niết Bàn Cảnh, ta mới không cần che giấu nữa.

Trầm Tường cười nói:

– Thiên Thiên, bây giờ nàng có thể phóng thích một chút Lam Tinh hỏa diễm cho ta xem được không?

1,224 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 273: Hỏa Hồn Dung Hợp — Mê Tiên Hiệp