Chương 268
Đạo Thần
Chương 268: Thần đạo
Trở lại Thái Đan Vương Viện, Trầm Tường vừa định gõ cửa viện của Đan trưởng lão, thì giọng nói của vị trưởng lão này đã vang lên từ bên trong.
– Ngươi là đến tìm Ngô Thiên Thiên sao?
Cánh cửa mở ra, Đan trưởng lão hỏi.
Trầm Tường gật đầu:
– Hiện tại còn thiếu một người!
– Ngày mai ta sẽ dẫn nàng đi tìm chưởng giáo lão đại, đến lúc đó ngươi nhất định phải mang nàng về cho ta!
Đan trưởng lão nói.
– Không thành vấn đề!
Trầm Tường cười cười, vội vàng rời đi. Hắn trở về mật thất của mình, lấy ra một viên Nguyên Thần đan. Tuy chỉ có một viên, nhưng đối với Thần hồn còn non nớt của hắn mà nói, như vậy là đủ rồi.
Lần này đi Nam Hoang liều mạng cùng võ giả ma đạo, áp lực lên người hắn rất lớn. Hắn biết những môn phái ma đạo kia đều không phải là hạng vừa, người được phái ra chắc chắn không yếu.
Thái Vũ môn không bắt ép người, đều là tự nguyện xuất chiến. Vì lẽ đó, những cường giả Chân Võ Cảnh ngũ đoạn kia đều không ra ngoài. Bọn họ biết rõ sức mạnh của võ giả ma đạo, dưới con mắt của bọn họ, một kẻ trẻ tuổi như Trầm Tường này chỉ là đi chịu chết. Huống chi hiện tại phải vào sâu trong Nam Hoang, nơi được coi là hiểm địa hàng đầu trên Thần Vũ đại lục.
– Tiểu Thí Long, nếu ta bắt đầu tu luyện Thần đạo, sẽ có lực lượng như thế nào?
Trầm Tường hỏi. Đối với phương diện Thần đạo này, hắn thực sự không biết gì cả.
– Cái đó phải xem ngươi học thần thông nào.
Long Tuyết Di đáp:
– Thần thông chính là lực lượng mà Thần hồn sử dụng. Giống như những Thần võ các ngươi thường nói, đạo lý cũng chẳng khác mấy. Chỉ là thần thông rất hiếm, hiện tại ta chỉ nắm giữ năm môn mà thôi.
Trầm Tường nhíu mày. Di sản ký ức của Long tộc rất khổng lồ, vậy mà Long Tuyết Di cũng chỉ nắm giữ năm môn thần thông. Trầm Tường chỉ từng thấy nàng sử dụng một môn thần thông tên là Thất Thập Nhị Biến, biến thành thỏ nhỏ, sóc nhỏ gì đó, cảm giác tác dụng không lớn lắm.
– Thần thông của ngươi không phải toàn là Thất Thập Nhị Biến ấy chứ?
Trầm Tường hỏi hèn mọn. Nếu không có thần thông, tu luyện Thần hồn cũng chỉ là làm thần thức lớn mạnh, không cách nào phát huy ra sức mạnh thực sự của Thần hồn.
– Ngươi chớ xem thường Thất Thập Nhị Biến. Ta còn biết biến âm thanh, biến dung mạo, hóa thân thành các loài động vật nhỏ để ẩn nấp. Đây cũng là rất lợi hại! Môn thần thông này được liệt vào dị thần thông, xếp hạng rất cao!
Long Tuyết Di nũng nịu nói.
Trầm Tường suy nghĩ một chút, thấy cũng có lý, liền hỏi tiếp:
– Nếu ta tu luyện, ta có thể biến thân hay không?
– Đương nhiên có thể. Sau khi ngươi tu luyện Thần đạo, bước vào đệ nhị đoạn, khi Thần hồn của ngươi cao lớn như người trưởng thành, rồi dung hợp cùng thân thể, đến lúc đó thân thể ngươi sẽ theo Thần hồn mà biến hóa. Bất quá, để đạt đến trình độ như ta, ngươi còn một con đường rất dài cần phải đi.
Long Tuyết Di thần khí nói.
Trầm Tường hơi kích động, thở dài nói:
– Thật thần kỳ a!
– Phí lời. Bằng không đã không ai gọi là Thần hồn, Thần thông, Thần đạo rồi.
Long Tuyết Di nói.
Trầm Tường nuốt viên Nguyên Thần đan vào. Điều khiến hắn kinh ngạc là, viên đan dược này nhanh chóng tự mình luyện hóa, sinh ra từng luồng tinh thần tràn vào ý thức hải của hắn. Hồn Anh trong ý thức hải điên cuồng cắn nuốt những luồng tinh thần kia.
Hồn Anh cắn nuốt lượng lớn tinh thần, nhanh chóng lớn lên. Trầm Tường có thể rõ ràng thấy hình hài vốn chỉ bằng trẻ lên ba lên bốn đang từ từ phát triển.
– Viên Nguyên Thần đan này có thể khiến Thần hồn của ngươi lập tức lớn đến năm, sáu tuổi. Đến lúc đó mới có thể bắt đầu tu luyện thần thông. Trong vòng ba tháng, ngươi lẽ ra có thể học được vài biến trong Thất Thập Nhị Biến. Sau đó là một loại thần thông có tính công kích cực mạnh, là sự phối hợp giữa thần thức và chân khí.
Long Tuyết Di nói.
Bất tri bất giác, Thần hồn của Trầm Tường trong thức hải đã lớn như trẻ lên bốn, lên năm. Hắn bây giờ có thể cảm thấy mối liên kết giữa mình và Thần hồn trở nên chặt chẽ hơn. Tuy nhiên, đây chưa phải là sự dung hợp chân chính. Dung hợp chân chính là phải cùng thân thể hòa làm một, như vậy mới có thể khiến loại sức mạnh thần kỳ bên trong Thần hồn thay đổi thân thể, cho phép hắn thiên biến vạn hóa.
Thần hồn lớn lên cũng giống như con người. Khi còn nhỏ thì không hiểu gì, nhưng dần dần lớn lên sẽ mở ra linh trí. Lúc này chính là thời cơ dung hợp tốt nhất.
– Hãy khẩn trương dung hợp đi. Nếu bỏ lỡ thời cơ tốt, sau này việc dung hợp sẽ khó khăn hơn.
Long Tuyết Di vội vàng nói. Nàng có thể trực tiếp nhìn thấy ý thức hải của Trầm Tường.
– Phải làm thế nào?
Trầm Tường vội vàng hỏi.
– Chỉ cần ngươi chuyên tâm nghĩ về việc dung hợp là được.
Trầm Tường lập tức làm theo lời Long Tuyết Di, chuyên tâm nghĩ về việc cho Thần hồn và thân thể dung hợp. Chậm rãi, thân thể hắn bắt đầu lóe lên từng đợt kim quang, một cảm giác kỳ dị tràn ngập toàn thân.
Mười ngày trôi qua, Trầm Tường thở phào một hơi dài. Hắn nhìn bàn tay mình, để các ngón tay khẽ động đậy. Loại cử động này không phải do thân thể điều khiển, mà là do Thần hồn!
Dù hiện tại có dùng một loại thuốc kích thích thân thể, hắn cũng có thể linh hoạt như vậy. Bởi vì thân thể hắn có thể di chuyển theo hai cách: một là như người bình thường, ý muốn gì thì thân thể làm nấy; hai là dùng thần thức để khống chế.
Trầm Tường ngồi xếp bằng trên mặt đất, khẽ hít một hơi, dùng Thần hồn kỳ diệu kia khống chế thân thể lơ lửng. Chỉ thấy hai chân hắn từ từ rời khỏi mặt đất, trôi nổi giữa không trung!
– Ha ha…
Trầm Tường đột nhiên cười lớn:
– Cảm giác này quá sung sướng. Đây chính là Thần đạo sao?
Mười ngày qua, Tô Mị Dao và Bạch U U đều hết sức chú ý tình hình của Trầm Tường. Có thể chứng kiến một người từng bước bước vào Thần đạo là điều không thường thấy. Nếu sau này các nàng có cơ hội tiếp xúc với Thần đạo, đối với các nàng cũng có trợ giúp rất lớn.
– Đúng vậy. Bất quá hiện tại ngươi tốt nhất đừng để Thần hồn ly thể, bởi vì Thần hồn của ngươi vẫn còn quá yếu, chỉ như một đứa trẻ. Ta tùy tiện cũng có thể bóp chết ngươi!
Long Tuyết Di cười duyên nói.