Trước
Sau

Chương 260

Huyền Cảnh Đệ Nhất Thiên Hạ (Quyển 1)

Chương 260: Huyền Cảnh đệ nhất thiên hạ (1)

Đây chính là Hóa Cốt Ma Chưởng, một chưởng nhẹ nhàng đã đủ để chấn vỡ tảng đá kia thành bột phấn.

Trầm Tường liên tục đánh ra mấy chưởng, mở ra một lối đi vừa đủ cho một người chui vào. Sau khi hắn leo vào, hắn dùng cỏ dại che đậy kỹ càng để tránh bị người tuần tra phát hiện.

Trầm Tường tiến vào trong một hang động đen kịt. Đi đến sâu bên trong, hắn mới lấy ra một viên quang thạch. Ánh sáng vừa hiện lên, hắn nhìn thấy phía trước có một cánh cửa sắt.

Điều này khiến hắn cảm thấy vô cùng quen thuộc, bởi vì lần trước hắn đi vào Dược Viên kia cũng có một cánh cửa sắt tương tự. Hắn lấy chìa khóa ra, đút vào lỗ khóa trên cửa sắt, sau đó xoay tròn. Chỉ thấy cánh cửa sắt chậm rãi mở ra. Để tránh gây chấn động mạnh, hắn dùng lực lượng đè nhẹ, từ từ đẩy cửa mở ra.

Cửa sắt mở ra, Trầm Tường không hề thấy Dược Viên kia, mà phía trước là một con đường, cuối lối đi tỏa ra hào quang.

Hắn bước nhanh tới. Khi đi đến cuối đường, trong lòng hắn chấn động, tràn đầy kích động, bởi vì hắn nhìn thấy Dược Viên chứa đủ các loại linh dược.

Đa số linh dược nơi này đều là dược liệu phụ trợ, nhìn dáng vẻ liền biết niên đại rất lớn. Một số khác là chủ tài luyện chế Chân Nguyên Đan, Bạch Ngọc Tán. Kim Linh Quả thụ và Thiên Văn Quả thụ nơi này cũng có tới mười cây, trái cây trên cành đã chín muồi, chỉ là chúng vẫn chưa được hái xuống.

– Hảo gia hỏa, đây không phải là Ngũ Hành Liên Hoa sao? Chủ tài luyện chế Ngũ Hành Chân Nguyên Đan!

Trầm Tường kinh hô một tiếng. Hắn nhìn thấy ở trung tâm Dược Viên có một đóa hoa chỉ có năm cánh, khác với cánh hoa sen, đó chính là Ngũ Hành Liên Hoa, hay còn gọi là Ngũ Sắc Liên Hoa.

– Đây chẳng lẽ là Cửu Dương Liệt Diễm Thụ?

Trầm Tường nhìn thấy một đại thụ có lá màu đỏ rực, không khỏi giật mình.

– Còn có Hỏa Hồn Thảo!

Trầm Tường lại thấy dưới gốc cây có rất nhiều cỏ nhỏ màu đỏ rực, hình dáng giống như ngọn lửa nhảy múa, đó là một trong những chủ tài luyện chế Hỏa Đan.

Trầm Tường không ngờ rằng Dược Viên này so với nơi hắn gặp trước đó tốt hơn nhiều, thậm chí còn có nhiều linh dược cao cấp như vậy.

– Nơi này không có ai, ngươi nhanh đi hái đi!

Long Tuyết Di vội vàng nói, lúc này nàng cũng nuốt nước bọt, hận không thể biến thành thỏ nhỏ chui vào trong, đào bới khắp nơi. Nhưng hiện tại nàng rất thức thời, biết phải bảo vệ tốt Trầm Tường. Nếu như Trầm Tường có thể trộm được những linh dược quý giá này, nhất định không thể thiếu phần của nàng.

Trầm Tường tiến vào Dược Viên, trước tiên đào cả rễ những dược liệu quý giá kia, bỏ vào bên trong pháp bảo chứa đồ. Hắn muốn cấy ghép chúng vào Thái Đan Vương Viện.

Hắn đi đào cây Cửu Dương Liệt Diễm Quả trước. Trên cây còn có hai trái quả. Cây này rất lớn, cao bằng ba người, nhưng cũng không quá to. Lá cây vô cùng rắn chắc, không sợ bị hỏng trong quá trình cấy ghép.

Hắn rất nhanh đào cây này lên, sau đó là Ngũ Sắc Liên Hoa, Hỏa Hồn Thảo, cuối cùng mới đến Kim Linh Quả thụ và Thiên Văn Quả thụ. May mắn là lúc tới hắn mang theo không ít pháp bảo chứa đồ, bằng không căn bản không chứa nổi.

Lúc này hắn không thể không để Long Tuyết Di ra hỗ trợ đào bới, bởi vì còn rất nhiều dược liệu luyện chế Chân Nguyên Đan, Bạch Ngọc Tán... có một số là Lữ gia sau này trồng vào.

Động tác của Long Tuyết Di vô cùng gọn gàng. Nàng hết sức kích động, miệng nhỏ không ngừng nghỉ, đào được cái gì liền ăn cái đó. Có khi ngay cả vỏ cũng không bỏ, lúc đào được đại nhân sâm, cả bùn đất cũng đồng thời nuốt vào.

– Tham Cật Long, sao ngươi không biến thành một đại yêu thú? Như vậy ăn sẽ càng nhanh hơn!

Trầm Tường cười nói. Nếu nơi này không phải là dưới chân Lữ gia, hắn đã sớm gọi hai mỹ nhân trong giới chỉ ra giúp hắn hái linh dược.

– Như vậy sẽ rất khó nhìn!

Long Tuyết Di nhai một cây linh thảo, một nửa cây cỏ vẫn còn ở bên ngoài miệng.

– Dáng vẻ hiện tại của ngươi cũng rất khó xem!

Trầm Tường nhìn Dược Viên này một chút, không biết còn phải thu hoạch đến khi nào, hắn chỉ có thể tận lực.

Bận rộn rất lâu, Trầm Tường không biết đã qua bao nhiêu thời gian. Long Tuyết Di vừa ăn vừa hái linh dược, bản thân nàng cũng không biết đã ăn bao nhiêu. Nàng tiêu hóa cực nhanh, căn bản không biết thế nào là no bụng.

Trầm Tường thấy nàng ăn như vậy, rất lo lắng cái bụng nhỏ kia sẽ bị nổ tung. Nếu không có Long Tuyết Di chú ý động tĩnh bốn phía, hắn cũng không cách nào an tâm thu hoạch linh dược nơi này.

– Rốt cuộc quyết định rồi!

Long Tuyết Di đưa cho Trầm Tường một đống túi chứa đồ lớn, bên trong tràn đầy linh dược.

Nhìn Dược Viên vốn đầy rẫy hoa cỏ cây cối giờ trở nên trọc lóc, mặt đất đầy vết tích đào bới, Trầm Tường cười nói:

– Ngươi không để lại một chút cho mình ăn sao?

Long Tuyết Di nghịch ngợm cười nói:

– Đương nhiên là có, ta không nói cho ngươi ta cầm bao nhiêu!

Trầm Tường nặn nặn mặt nàng, nàng liền co tay Trầm Tường lại, sau đó nói:

– Trầm Tường, ở phía dưới tòa Dược Viên này có một tảng đá. Tuy rằng tảng đá kia không phải khoáng thạch gì, nhưng được cắt chém rất chỉnh tề, hẳn là một khối bia đá.

Chỉ cần không ai đi vào, Trầm Tường sẽ không sợ. Hắn đi tới trung tâm, rất nhanh đào ra tảng đá kia. Đúng là một khối bia đá, mặt trên có viết đại tự “Đan Vương, Lý Thiên Tuấn”.

Bên trong Thần Vũ Đại Lục, Luyện Đan Sư mạnh nhất chính là Đan Trưởng Lão cùng Chưởng giáo Đan Hương Đào Nguyên. Mà Đan Trưởng Lão so với Đan Vương còn một đoạn đường, Trầm Tường vẫn chưa từng nghe nói qua Đan Vương chân chính.

– Dĩ nhiên là hắn!

Tô Mị Dao cả kinh nói.

– Là ai?

Trầm Tường vội vàng hỏi.

– Đúng là một Đan Vương, bất quá hắn đã chết. Bởi vì hắn nắm giữ đầu mối một Huyền Cảnh. Huyền Cảnh kia ở Phàm Giới rất nổi tiếng, tên là Thiên Hạ Đệ Nhất Bảo Khố, cũng gọi là Thiên Hạ Đệ Nhất Huyền Cảnh! Vì bên trong có lượng lớn linh dược quý hiếm, linh thú, kỳ trân dị bảo… Cho nên hắn bị rất nhiều cường giả Phàm Giới vượt giới truy sát!

Tô Mị Dao nói.

Bạch U U nói tiếp:

– Người này ở thời điểm rất trẻ liền tiến vào Huyền Cảnh kia, từ bên trong chiếm được rất nhiều đồ vật. Quá rất nhiều năm sau khi hắn trở thành Đan Vương, hắn lại tiết lộ bí mật này cho con hắn. Con trai của hắn vốn là người tham lam, vì lẽ đó càng bí mật để lộ ra chuyện này, muốn liên hợp một số cường giả bức bách phụ thân hắn nói ra vị trí Thiên Hạ Đệ Nhất Huyền Cảnh.

Tô Mị Dao thở dài nói:

– Lúc đó Lý Thiên Tuấn chính là một người rất mạnh. Bất quá đối mặt các đại cường giả truy sát, tình cảnh của hắn vẫn hung hiểm như cũ. Sau đó chưa từng nghe nói qua chuyện của hắn nữa, con trai của hắn nói hắn đã chết.

1,427 words
Trước
Sau
Ngạo Thế Đan Thần (Trọn Bộ) - Chương 260: Huyền Cảnh Đệ Nhất Thiên Hạ (Quyển 1) — Mê Tiên Hiệp